Chương 59
Chương 59 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Tên Được Gọi Ra Ánh Sáng
Sáng hôm sau, đại sảnh xét xử lại chật kín người, không khí căng thẳng đến mức Tịnh Yên có thể nghe rõ cả nhịp tim dồn dập của chính mình khi được dẫn vào giữa sảnh. Nàng liếc nhìn quanh, thấy Kính Bá Văn, Ngạn Bá Thuyên, Nhược Trân, và xa hơn một chút, Thanh Phong ngồi lẫn trong hàng ghế quan sát, ánh mắt mỗi người đều chứa đựng một sự chờ đợi nặng nề không kém gì nàng.
Vị quan chủ trì bước ra, tay cầm một cuộn giấy phán quyết, giọng ông vang lên trang nghiêm giữa sự im lặng tuyệt đối bao trùm đại sảnh.
"Sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng, lời khai nhân chứng, và thẩm định chuyên môn từ các vị Ngự y có mặt, hội đồng xét xử nhận thấy, không có đủ căn cứ để kết luận Đỗ Tịnh Yên cố ý gây nguy hại cho Tĩnh Tần nương nương." Ông tuyên đọc, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng từng chữ. "Ngược lại, có nhiều dấu hiệu cho thấy đã xảy ra một hành vi đánh tráo thuốc có chủ đích từ một bên thứ ba chưa xác định danh tính. Do đó, hội đồng xét xử tuyên bố, Đỗ Tịnh Yên vô tội, được trả tự do ngay lập tức, và phục hồi mọi quyền lợi liên quan tới vị trí công tác tại Thái Y Viện."
Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên khắp đại sảnh, xen lẫn tiếng bàn tán xôn xao. Tịnh Yên đứng lặng một lúc, cảm giác như cả cơ thể mình vừa được trút bỏ một gánh nặng khổng lồ đã đè nén suốt bao ngày qua, nước mắt bất chợt trào ra không kìm được, không phải vì đau khổ, mà vì một niềm hạnh phúc và nhẹ nhõm tột cùng.
Nàng quay lại nhìn về phía hàng ghế quan sát, bắt gặp ánh mắt Thanh Phong đang nhìn mình, không giấu giếm niềm vui mừng đang tràn ngập trên gương mặt chàng, dù chỉ dám biểu lộ bằng một nụ cười kín đáo giữa chốn đông người. Xa hơn một chút, Ngạn Bá Thuyên đứng lặng, hai tay run run nắm chặt lấy nhau, đôi mắt già nua ầng ậc nước — có lẽ, với ông, phán quyết hôm nay không chỉ gỡ oan cho một mình Tịnh Yên, mà còn phần nào xoa dịu một vết thương cũ ông đã mang theo suốt hai mươi năm ròng rã.
"Con xin đa tạ đại nhân, đa tạ hội đồng xét xử đã công tâm xem xét." Nàng nói, giọng nghẹn ngào, cúi đầu thật sâu, cảm nhận rõ ràng đây là lần đầu tiên sau nhiều tuần lễ, nàng thực sự tin rằng công lý vẫn còn tồn tại giữa chốn quan trường tưởng chừng chỉ toàn mưu mô và toan tính.
Vị quan chủ trì gật đầu, rồi nói thêm, giọng nghiêm nghị. "Về vụ việc đánh tráo thuốc và cái chết của thái giám Lộ Tam, hội đồng xét xử sẽ giao cho Hình Bộ tiếp tục điều tra làm rõ, không để vụ việc dừng lại ở đây."
Ngay sau khi phiên tòa kết thúc, giữa dòng người đang dần rời khỏi đại sảnh, một tin tức khẩn cấp bất ngờ truyền tới — người của Nhược Trân, trong quá trình điều tra sâu hơn về ký hiệu đóa sen cách điệu, đã tìm ra manh mối quyết định. Bà vội vã kéo Tịnh Yên, Kính Bá Văn và Thanh Phong vào một phòng riêng gần đó, gương mặt đầy phấn khích lẫn thận trọng.
"Ta đã xác nhận được." Nhược Trân nói, giọng hạ thấp dù trong phòng chỉ có vài người thân tín. "Ký hiệu đóa sen cách điệu ấy, chính là dấu hiệu riêng từng được một nhóm quan lại thân tín sử dụng nhiều năm trước, quy tụ quanh một vị đại thần hiện đang giữ chức Hộ Bộ Thượng Thư. Người của ta cũng tìm thấy sổ sách ghi nhận, số bạc trong phòng Lộ Tam có nguồn gốc từ một quỹ riêng do chính vị đại thần ấy quản lý, ngụy trang dưới danh nghĩa quỹ từ thiện cứu tế."
"Hộ Bộ Thượng Thư..." Tịnh Yên lặp lại, tim đập thình thịch, cảm nhận rõ ràng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật lớn nhất mà nàng từng tìm kiếm suốt cả hành trình dài đằng đẵng này. "Tên người đó là gì?"
Nhược Trân nhìn quanh một lượt, đảm bảo không có ai khác có thể nghe thấy, rồi hạ giọng gần như thì thầm. "Cận Bá Thông."
Cái tên ấy vang lên giữa căn phòng nhỏ như một tiếng sét, khiến Tịnh Yên lảo đảo một thoáng, phải vịn tay vào thành bàn để giữ thăng bằng. Nàng chưa từng nghe tới cái tên này trước đây, nhưng ngay khi nó được thốt ra, mọi mảnh ghép rời rạc suốt hành trình của nàng — từ đợt lương cứu tế thiếu hụt ở Đông Hải năm dịch Tháng Bảy, tới cuộc điều tra nhắm vào Trấn Bắc Hầu, tới âm mưu hãm hại Tĩnh Tần và đổ oan cho chính nàng — tất cả bỗng chốc khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, đáng sợ tới mức khiến nàng phải mất một lúc lâu mới có thể bình tĩnh trở lại.
"Con đã nghe cái tên này rồi." Thanh Phong nói, giọng căng thẳng. "Cận Bá Thông chính là người đứng đầu Hộ Bộ, cha ta từng nhiều lần va chạm với ông ta vì những hợp đồng cung ứng lương thảo mờ ám. Ta luôn nghi ngờ có một thế lực lớn đứng sau vụ điều tra nhắm vào gia tộc mình, nhưng chưa từng dám chắc chắn đó chính là ông ta."
Kính Bá Văn đứng lặng một lúc lâu, gương mặt ông trắng bệch, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó xác nhận cho nỗi sợ hãi ông đã mang theo suốt hai mươi năm qua. "Cận Bá Thông." Ông lặp lại, giọng khàn đặc. "Hai mươi năm trước, ông ta còn là một quan chức cấp thấp trong Hộ Bộ, phụ trách việc phân bổ lương thực cứu tế. Ta nhớ rồi... ta nhớ rồi."
"Đại nhân biết gì về ông ta?" Tịnh Yên hỏi gấp, nắm chặt tay Kính Bá Văn.
"Ta không thể nói hết mọi chuyện ngay lúc này, ở đây." Kính Bá Văn đáp, giọng run lên vì xúc động dồn nén. "Nhưng ta hứa với ngươi, sự thật về Liễu Nguyên, về những gì đã xảy ra hai mươi năm trước, có liên hệ trực tiếp tới cái tên vừa được nhắc tới. Ta cần thêm thời gian để chuẩn bị, để tìm cách trình bày mọi chuyện một cách an toàn nhất cho tất cả chúng ta."
Tịnh Yên gật đầu, dù trong lòng nôn nao muốn biết ngay lập tức, nhưng nàng cũng hiểu, một cái tên lớn như Cận Bá Thông, đứng đầu cả một bộ quan trọng của triều đình, không phải kẻ có thể bị lật đổ chỉ bằng một vài manh mối rời rạc — cần có thời gian, cần có chiến lược, và quan trọng hơn cả, cần có sự thận trọng tuyệt đối để không đánh động trước khi mọi bằng chứng được củng cố vững chắc.
Đúng lúc cả nhóm đang chìm trong sự nặng nề của phát hiện vừa rồi, một viên thị vệ hớt hải chạy vào phòng, gương mặt đầy hoảng loạn, không kịp chờ được cho phép đã lên tiếng.
"Đại nhân! Có tin khẩn từ biên ải phía Bắc!" Anh ta nói, giọng đứt quãng vì chạy vội. "Đại Hãn Truy Phong đã đích thân dẫn đại quân Bắc Địch mở một đợt tấn công quy mô chưa từng có, đánh thẳng vào tuyến phòng ngự dọc ải Long Môn và các thành trấn lân cận! Triều đình đang triệu tập khẩn cấp toàn bộ các tướng lĩnh và quan viên liên quan!"
Cả căn phòng chìm trong im lặng sững sờ trong một khoảnh khắc, trước khi mọi người đồng loạt đứng bật dậy. Thanh Phong nắm chặt tay, ánh mắt chàng lập tức chuyển sang một vẻ nghiêm trọng khác hẳn, của một người lính đã quen với việc đối mặt trực tiếp với chiến trận.
"Ta phải trở về ngay." Chàng nói, giọng dứt khoát. "Cha ta, dù đang chịu điều tra, vẫn là người am hiểu tuyến phòng thủ ải Long Môn hơn bất cứ ai. Triều đình chắc chắn sẽ cần tới ông trong tình cảnh này, và ta cũng không thể ngồi yên nơi kinh thành khi biên ải đang lâm nguy."
Tịnh Yên nhìn chàng, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng mới, khác hẳn với nỗi sợ hãi vừa trải qua trong phiên tòa oan khuất. Nàng biết, cuộc chiến tìm kiếm công lý cho quá khứ, cho những oan khuất đã chôn vùi suốt hai mươi năm, giờ đây buộc phải tạm gác lại trước một mối nguy cấp bách hơn nhiều — sự tồn vong của cả một vùng biên ải, và có thể, của cả vương quốc Đông Lam.
"Ta sẽ đi cùng chàng." Nàng nói, giọng kiên định bất ngờ ngay cả với chính mình. "Nơi nào có thương binh, nơi đó cần thầy thuốc. Cận Bá Thông và sự thật về quá khứ có thể chờ thêm một thời gian nữa, nhưng những người lính đang đổ máu ngoài chiến trường thì không thể chờ đợi được."
Kính Bá Văn nhìn cả hai người, ánh mắt ông phức tạp giữa sự lo lắng và một niềm tự hào khó giấu. "Ta sẽ tìm cách thu xếp để ngươi được điều động chính thức ra tiền tuyến, cùng một đội quân y từ Thái Y Viện." Ông nói. "Còn chuyện Cận Bá Thông, ta sẽ âm thầm tiếp tục thu thập bằng chứng trong lúc các ngươi ở biên ải. Sự thật đã chờ hai mươi năm, nó có thể chờ thêm một chút nữa, nhưng vương quốc này thì không thể chờ đợi trước gót ngựa của Bắc Địch."
Cả nhóm người đứng đó, giữa căn phòng nhỏ chật hẹp, cảm nhận rõ ràng bánh xe số phận vừa quay sang một hướng hoàn toàn mới — từ cuộc chiến giành lại công lý cá nhân, giờ đây hòa vào một cuộc chiến lớn hơn nhiều, cuộc chiến bảo vệ cả một vương quốc trước nguy cơ diệt vong, nơi mọi ưu tiên, mọi toan tính riêng tư, đều phải nhường chỗ cho một mục tiêu chung duy nhất còn lại.