Chương 64
Chương 64 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Cơn Sốt Lan Nhanh
Ba ngày sau, số ca sốt trong khu trại tị nạn đã tăng lên tới hơn năm mươi người, tập trung chủ yếu ở khu vực phía Nam gần con suối — nơi Tịnh Yên đã cảnh báo ngay từ đầu. Nàng đứng giữa khu cách ly tạm thời vừa được dựng vội bằng cách ngăn một góc trại bằng những tấm chiếu cũ, nhìn hàng dài người bệnh nằm la liệt trên nền đất, lòng nặng trĩu một cảm giác quen thuộc đến đau đớn.
"Mười hai ca mới chỉ trong đêm qua." Tôn Bá Nghi báo cáo, giọng đã bớt run rẩy hơn những ngày đầu nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. "Ba trong số đó là trẻ nhỏ, tình trạng mất nước khá nghiêm trọng."
Tịnh Yên gật đầu, di chuyển nhanh giữa các dãy chiếu, kiểm tra từng bệnh nhân một, phân loại mức độ nghiêm trọng theo một hệ thống nàng đã tự nghĩ ra dựa trên kinh nghiệm từ trận dịch quân doanh năm nào cùng sư phụ Liễu Nguyên — những ca nhẹ được cho uống nước bù điện giải và theo dõi tại chỗ, những ca mất nước nặng được ưu tiên truyền dịch bằng phương pháp thô sơ nhưng hiệu quả nàng đã cải tiến dần qua nhiều năm hành y, còn những ca có dấu hiệu biến chứng nguy hiểm được chuyển ngay vào khu điều trị đặc biệt trong thành.
"Nước bù điện giải sắp hết rồi." Nhược Lan nói, giọng căng thẳng, tay vẫn không ngừng pha chế thêm từng mẻ mới trong một chiếc vại lớn. "Muối chúng ta còn đủ, nhưng đường thì chỉ còn đủ dùng cho hai ngày nữa nếu tốc độ này không chậm lại."
"Ta sẽ tìm cách xin thêm từ trong thành." Tịnh Yên đáp, dù trong lòng đã biết trước câu trả lời sẽ nhận được từ khu kho lương thảo. Nàng đứng dậy, phủi bụi trên gối, ánh mắt quét qua toàn cảnh khu cách ly — những gương mặt hốc hác vì sốt, những đứa trẻ khóc yếu ớt vì không còn đủ sức để khóc to hơn, những người mẹ ngồi bên cạnh con mình với ánh mắt vừa kiệt sức vừa hoảng loạn.
Cảnh tượng ấy như một nhát dao cứa vào ký ức nàng, gợi lại từng chi tiết của trận dịch Tháng Bảy tại Lạch Dừa — bà Khuê làm việc không nghỉ suốt nhiều ngày liền, Đặng Thị Vân nằm thoi thóp trên giường bệnh mà mọi nỗ lực cứu chữa đều trở nên vô ích, và cuối cùng, chính bà nội nàng cũng gục ngã vì kiệt sức khi đang cố cứu lấy ca bệnh cuối cùng. Tịnh Yên nghiến chặt hàm, cố xua đuổi những ký ức ấy để tập trung vào hiện tại, nhưng chúng vẫn cứ len lỏi trở lại mỗi khi nàng nhìn thấy một đứa trẻ đang run rẩy vì sốt.
Bé Tép, may mắn thay, đã qua được giai đoạn nguy hiểm nhất, cơn sốt đã hạ hẳn sau ba ngày được chăm sóc liên tục, dù cơ thể con bé vẫn còn yếu ớt, cần thêm thời gian để hồi phục hoàn toàn. Con bé giờ đây đã bắt đầu líu ríu bám theo Tịnh Yên mỗi khi nàng đi ngang qua, như thể đã coi nàng là chỗ dựa duy nhất giữa một thế giới xa lạ và đáng sợ.
"Đỗ y sinh!" Một giọng nói gấp gáp vang lên từ phía cổng khu cách ly. Đó là Đinh Bá Khâm, gương mặt ông đầy vẻ căng thẳng khi chạy tới. "Ta vừa nói chuyện với Chu đại nhân về việc xuất thêm thuốc men, nhưng ông ta vẫn một mực từ chối, nói rằng số lượng dự trữ hiện tại chỉ đủ để duy trì cho quân đội trong trường hợp bị vây hãm kéo dài, không thể phân bổ thêm cho dân thường."
"Nhưng nếu dịch bệnh lan rộng trong trại tị nạn, nó sẽ không dừng lại ở đó." Tịnh Yên nói, giọng gay gắt hơn bình thường vì sự mệt mỏi và lo lắng dồn nén. "Binh lính cũng sinh hoạt gần khu vực này, cũng dùng chung một phần nguồn nước. Nếu dịch bùng phát, cả quân đội lẫn dân thường đều sẽ chịu chung hậu quả, việc giữ lại thuốc men lúc này không phải là bảo vệ, mà là tự đào mồ chôn chính mình."
Đinh Bá Khâm thở dài, gật đầu đồng tình. "Ta hiểu điều đó, và ta cũng đã nói với ông ta y như vậy. Nhưng Chu đại nhân có vẻ... có một sự cứng nhắc khó lay chuyển trong chuyện này, như thể ông ta đang tuân theo một mệnh lệnh nào đó cao hơn cả lệnh của Trấn Bắc Hầu, dù ta không có bằng chứng gì cụ thể để khẳng định điều đó."
Câu nói ấy khiến Tịnh Yên khựng lại một thoáng. Nàng nhớ tới lời Vệ Khải Trạch từng nói hôm gặp mặt đầu tiên — về những con số trên giấy tờ không khớp với những gì ông tận mắt chứng kiến. Một linh cảm mơ hồ nhưng dai dẳng bắt đầu hình thành trong lòng nàng, dù nàng chưa dám gọi tên nó thành lời.
"Ta sẽ tự mình tới gặp Trấn Bắc Hầu đại nhân, trình bày trực tiếp tình hình." Tịnh Yên quyết định. "Nếu văn thư thông thường không đủ sức nặng, có lẽ cần một tiếng nói trực tiếp từ người đang chứng kiến tận mắt những gì đang xảy ra ngoài trại tị nạn."
Buổi chiều, Tịnh Yên được sắp xếp gặp Vệ Khải Trạch giữa lúc ông đang bận rộn với công tác phòng thủ, chỉ có một khoảng thời gian ngắn ngủi để trình bày. Nàng nói nhanh nhưng đầy đủ, từ số ca sốt đang tăng vọt, tới nguy cơ dịch bệnh lan sang cả khu vực đóng quân, tới sự từ chối liên tục của Chu Đắc Hoành trong việc xuất kho thuốc men dự trữ.
Vệ Khải Trạch lắng nghe trong im lặng, gương mặt ông mỗi lúc một trầm xuống. "Ta sẽ đích thân ra lệnh xuất kho ngay hôm nay." Ông nói, giọng dứt khoát. "Không thể để chuyện này kéo dài thêm nữa, dù có phải trái ý Chu đại nhân."
"Đa tạ đại nhân." Tịnh Yên cúi đầu, nhưng trước khi rời đi, nàng ngập ngừng một thoáng rồi vẫn quyết định nói ra điều đang canh cánh trong lòng. "Thưa đại nhân, con xin phép được hỏi một điều có phần đường đột. Đại nhân có biết rõ Chu đại nhân đã đảm nhiệm chức Đốc lương tại Nghinh Phong bao lâu rồi không, và ai là người đã tiến cử ông ta vào vị trí này?"
Vệ Khải Trạch nhìn nàng một lúc lâu, ánh mắt ông ánh lên một tia gì đó vừa ngạc nhiên vừa tán thưởng trước sự sắc bén của câu hỏi. "Một câu hỏi thú vị." Ông nói chậm rãi. "Chu đại nhân nhậm chức tại đây khoảng ba năm trước, do đích thân Hộ Bộ điều tới sau khi vị Đốc lương cũ xin về hưu vì tuổi cao. Ta thú thật, ta chưa từng để tâm quá kỹ tới lai lịch của ông ta, vì công việc quản lý kho tàng vốn không thuộc phạm vi quân sự trực tiếp của ta."
"Hộ Bộ." Tịnh Yên lặp lại, hai tiếng ấy như đóng một chiếc đinh vào mảnh ghép đang dần hình thành trong đầu nàng.
"Ngươi đang nghĩ tới điều gì?" Vệ Khải Trạch hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào nàng.
Tịnh Yên cân nhắc một lúc, rồi quyết định không giấu giếm. "Con e rằng, đại nhân, sự chậm trễ và cứng nhắc bất thường của Chu đại nhân trong việc phân phát lương thảo cứu tế, có thể không đơn thuần chỉ là tính cách cẩn thận của một vị quan quản kho. Con từng chứng kiến một điều tương tự nhiều năm trước, ở quê nhà con, và hậu quả của nó là một trận dịch đã cướp đi rất nhiều sinh mạng, trong đó có cả người thân của con."
Vệ Khải Trạch im lặng hồi lâu, ánh mắt ông xa xăm như đang hồi tưởng lại điều gì đó. "Ta sẽ cho người âm thầm điều tra thêm về Chu đại nhân." Ông nói cuối cùng. "Nhưng ngay lúc này, ưu tiên hàng đầu vẫn là giữ vững phòng tuyến và ngăn chặn dịch bệnh lan rộng. Nếu quả thực có điều gì khuất tất, ta sẽ không để nó tiếp tục gây hại thêm một ngày nào nữa."
Lệnh xuất kho khẩn cấp được ban ra ngay tối hôm đó, một lượng thuốc men và đường muối đáng kể được chuyển tới trạm quân y, đủ để Tịnh Yên và tổ y sinh thở phào nhẹ nhõm trong vài ngày tới. Nhưng khi đứng giám sát việc kiểm đếm số thuốc vừa nhận, Tịnh Yên không khỏi để ý thấy một chi tiết nhỏ nhưng đáng ngờ — trên một số thùng thuốc, lớp bụi phủ dày hơn hẳn so với những thùng khác, như thể chúng đã bị cất giữ ở một góc khuất nào đó từ rất lâu, không phải mới được nhập kho gần đây như báo cáo chính thức vẫn ghi.
Nàng không nói gì ngay lúc đó, chỉ lặng lẽ ghi nhớ chi tiết ấy vào trong đầu, cùng với linh cảm ngày một rõ ràng hơn rằng, đằng sau vẻ ngoài quan liêu cứng nhắc của Chu Đắc Hoành, có thể đang ẩn giấu một điều gì đó lớn hơn nhiều so với sự tắc trách thông thường — một điều có thể liên quan trực tiếp tới cái tên nàng và những người bạn đồng hành đã thề sẽ không bao giờ quên: Cận Bá Thông.
Trước khi rời khu kho, nàng còn nán lại hỏi thêm viên quản kho trẻ tuổi một câu, cố giữ giọng thật tự nhiên như thể chỉ tò mò thường tình. "Những thùng thuốc phủ bụi dày kia, huynh có biết chúng được nhập kho từ khi nào không?"
Viên quản kho nhíu mày, lật vội cuốn sổ ghi chép trên tay. "Theo sổ sách thì mới nhập cách đây nửa tháng, cùng đợt với số còn lại." Anh ta đáp, nhưng chính giọng nói của anh ta cũng thoáng chút ngập ngừng, như thể bản thân cũng nhận ra điều gì đó không khớp nhưng không dám nói thẳng ra. "Có lẽ do góc kho đó ẩm thấp hơn, bụi bám nhanh hơn những chỗ khác, thưa Đỗ y sinh."
Tịnh Yên gật đầu, không truy hỏi thêm, nhưng trong lòng nàng, lời giải thích ấy chẳng khác nào một mảnh vải mỏng cố che đi một vết nứt đã hiện rõ. Nàng cảm ơn viên quản kho rồi rời đi, bước chân chậm rãi giữa những dãy kho lương im lìm dưới ánh hoàng hôn, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải.
Trên đường trở về trạm quân y, nàng ghé ngang khu cách ly kiểm tra bé Tép lần cuối trong ngày. Con bé đã ngồi dậy được, đôi mắt không còn đờ đẫn như những ngày đầu, thấy Tịnh Yên liền đưa hai tay nhỏ xíu ra, miệng bập bẹ gọi "chị Yên" — cách gọi con bé tự nghĩ ra sau vài ngày quấn quýt bên nàng. Khoảnh khắc nhỏ bé ấy, giữa bao lo âu chồng chất, như một đốm lửa ấm áp hiếm hoi sưởi lại phần nào trái tim đang mệt mỏi của Tịnh Yên.
"Chị ở đây rồi." Nàng đáp, ôm lấy con bé một lúc, cảm nhận rõ nhịp tim đứa trẻ đã đều đặn trở lại. Ít nhất, giữa cả một thành trì đang chao đảo vì chiến sự và những âm mưu ngầm chưa lộ diện, đây là một trận chiến nhỏ nàng đã giành được phần thắng.
Đêm đó, khi ánh đèn dầu trong lều quân y đã dần lụi tàn, Tịnh Yên vẫn ngồi thức, tay lật giở từng trang Bách Thảo Chân Kinh dưới ánh sáng leo lét, không phải để tìm kiếm một phương thuốc mới, mà để tìm lại chút bình yên trong những nét chữ quen thuộc của sư phụ, trước khi bước vào một ngày mới đầy những trận chiến khác, cả trên chiến trường lẫn trong bóng tối của những âm mưu chưa lộ diện.