Chương 38
Chương 38 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Hai Đạo Chiếu Chỉ
Cuối cùng, chiếu chỉ chính thức cũng tới, chỉ cách nhau đúng một ngày, như thể định mệnh đã cố tình sắp đặt để hai con đường của Tịnh Yên và Thanh Phong cùng lúc rẽ về hướng kinh thành Yên Phụng, dù với những lý do hoàn toàn khác nhau.
Chiếu chỉ đầu tiên tới vào buổi sáng, dành cho Thanh Phong — lệnh triệu chàng về kinh để đối chất trực tiếp trước ban điều tra liên quan tới vụ việc của cha mình, với tư cách một nhân chứng quan trọng có thể làm rõ những hoạt động tài chính và quân sự của Trấn Bắc Hầu trong suốt những năm qua. Chàng đọc chiếu chỉ trong im lặng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng Tịnh Yên, đứng cạnh đó, có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang dồn nén trong từng thớ cơ trên vai chàng.
"Ta phải đi ngay lập tức." Chàng nói, giọng cứng cỏi như đã quyết định từ trước. "Chiếu chỉ ghi rõ, phải có mặt tại kinh thành trong vòng nửa tháng."
"Ai sẽ thay công tử chỉ huy tuyến phòng ngự trong lúc công tử vắng mặt?" Tịnh Yên hỏi, dù trong lòng nàng biết rõ đây không phải mối bận tâm lớn nhất của cả hai lúc này.
"Lư phó tướng sẽ tạm thời đảm nhận, triều đình đã có chỉ dụ riêng về việc này." Thanh Phong đáp. "Ta chỉ lo, khi ta rời khỏi đây, liệu Bắc Địch có nắm bắt được cơ hội này để mở một đợt tấn công mới hay không. Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác — nếu ta không có mặt để làm chứng, lời khai một chiều từ những kẻ vu cáo có thể sẽ được coi là sự thật mặc định."
Chiếu chỉ thứ hai tới vào ngày hôm sau, dành cho chính Tịnh Yên — không phải triệu tập khẩn cấp như chiếu chỉ của Thanh Phong, nhưng lại đẩy nhanh thời hạn nàng phải có mặt tại Thái Y Viện lên sớm hơn nhiều so với "cuối mùa xuân" như thỏa thuận ban đầu với Nhiếp Đình Toàn. Lý do được nêu trong chiếu chỉ khá mơ hồ, chỉ nói rằng Chưởng viện Kính Bá Văn "muốn đẩy nhanh tiến trình thẩm định do tình hình nhân lực Thái Y Viện đang thiếu hụt trầm trọng vì chiến sự kéo dài".
"Đây không phải sự trùng hợp." Kỳ Bá Nghiêm nói, khi xem qua chiếu chỉ của Tịnh Yên, gương mặt ông đầy vẻ nghi hoặc. "Chiếu chỉ của công tử Thanh Phong và chiếu chỉ của ngươi tới cách nhau chỉ một ngày, đều thúc giục phải lên đường sớm hơn dự kiến. Ta không dám khẳng định có mối liên hệ nào giữa hai việc này, nhưng ngươi nên cẩn trọng."
Tịnh Yên gật đầu, một sự bất an mơ hồ nhưng dai dẳng bám lấy tâm trí nàng suốt cả ngày hôm đó. Nàng không biết liệu đây có thực sự là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một phần trong một kế hoạch lớn hơn của thế lực đang âm thầm nhắm vào gia tộc Trấn Bắc Hầu — có thể, việc đẩy nhanh thời hạn của nàng cũng là một cách để tách nàng ra khỏi vòng bảo vệ của Thanh Phong và Kỳ Bá Nghiêm trước khi nàng thực sự cần tới nó nhất.
Cả doanh trại rơi vào một guồng quay hối hả chuẩn bị cho hai chuyến đi gần như cùng lúc. Thanh Phong dành trọn những ngày còn lại để bàn giao công việc chỉ huy cho Lư Bạt, soạn thảo chi tiết mọi phương án phòng thủ có thể xảy ra trong lúc mình vắng mặt, đồng thời viết hàng chục bức thư gửi tới những đồng liêu cũ của cha mình nơi triều đình, mong tìm được thêm người ủng hộ trước khi bước vào cuộc đối chất đầy cam go.
Tịnh Yên cũng bận rộn không kém, vừa phải hoàn tất những ca điều trị dở dang, vừa tranh thủ từng khắc rảnh rỗi để Kỳ Bá Nghiêm truyền thụ thêm những kiến thức cuối cùng ông cho là cần thiết trước khi nàng rời xa vòng tay chỉ dạy của ông. Nàng cũng dành thời gian sao chép lại một bản Bách Thảo Chân Kinh rút gọn, để lại cho Nhược Lan và Vũ Khắc Tuân sử dụng, như một phần di sản nàng muốn gửi lại cho quân y viện đã cưu mang mình suốt những năm tháng khó khăn nhất.
"Ngươi định sao chép cả cuốn sách quý giá này để lại sao?" Nhược Lan hỏi, giọng không giấu được sự xúc động khi nhận ra công sức Tịnh Yên đã bỏ ra trong những đêm thức trắng vừa qua.
"Đây chỉ là bản rút gọn, những phần cơ bản nhất mà quân y viện cần dùng thường xuyên." Tịnh Yên đáp, mỉm cười. "Cuốn gốc, ta vẫn phải mang theo, vì đó là điều sư phụ đã trăn trối. Nhưng tri thức không nên chỉ nằm im trong một cuốn sách duy nhất, nó cần được nhân rộng ra, để dù ta có đi đâu, những gì học được vẫn tiếp tục cứu người ở nơi này."
Vũ Khắc Tuân, người từng là kẻ hoài nghi gay gắt nhất khi Tịnh Yên mới tới quân y viện, tìm tới gặp nàng vào một buổi chiều, tay cầm một hộp gỗ nhỏ khắc hoa văn đơn giản.
"Ta không giỏi nói những lời hoa mỹ." Hắn nói, có phần lúng túng khác hẳn vẻ sắc sảo thường ngày. "Đây là bộ dụng cụ phẫu thuật ta tự tay rèn lại từ thép tốt, mài sắc theo đúng kích cỡ tay ngươi. Ta nghĩ, khi tới Yên Phụng, ngươi sẽ cần một bộ dụng cụ riêng xứng đáng với tay nghề của mình, không phải mượn tạm từ kho chung nữa."
Tịnh Yên nhận lấy hộp gỗ, mở ra xem, thấy bên trong là một bộ dao mổ, kẹp cầm máu, kim khâu được đánh bóng cẩn thận, mỗi món đều mang dấu ấn tỉ mỉ của người thợ rèn tay nghề cao. Nàng cảm động không nói nên lời trong giây lát.
"Cảm ơn huynh, Vũ Khắc Tuân." Nàng nói, giọng nghẹn ngào. "Ta sẽ trân trọng món quà này suốt đời."
Nàng lật xem từng món dụng cụ dưới ánh nắng chiều xuyên qua khe lều, nhận ra Tuân đã khắc một ký hiệu nhỏ hình bông hoa dại lên cán mỗi con dao — loài hoa vẫn thường nở dọc bờ suối nơi họ vẫn hay ngồi nghỉ sau những ca trực dài, một chi tiết nhỏ nhưng đủ cho thấy sự tinh tế và tình cảm chân thành mà người thanh niên vốn kiệm lời này dành cho nàng, dù chưa từng nói thành lời rõ ràng.
"Đừng khách sáo, sư muội." Hắn đáp, khẽ nhếch môi cười, cách xưng hô thân mật ấy giờ đây đã trở nên tự nhiên như thể chưa từng có những ngày tháng kình địch ban đầu. "Chỉ mong ngươi tới Yên Phụng vẫn giữ được cái tính ương ngạnh dám cãi lại cả Đô úy Kỳ như ngày đầu, đừng để chốn quan trường làm ngươi thay đổi."
Kỳ Bá Nghiêm cũng dành riêng một buổi tối để gặp Tịnh Yên trước ngày nàng chính thức lên đường, không phải để dạy thêm kỹ thuật y khoa nào, mà để nói những lời tâm huyết cuối cùng của một người thầy.
"Ta đã dạy ngươi tất cả những gì ta biết về phẫu thuật chiến trường và cách quản lý một quân y viện giữa thời loạn." Ông nói, giọng trầm ấm hiếm hoi. "Nhưng có một điều ta muốn nhắc lại, dù ngươi đã nghe ta nói nhiều lần — nơi Thái Y Viện, ngươi sẽ gặp những người coi trọng danh phận, xuất thân hơn cả năng lực thực sự. Đừng để những điều đó làm ngươi nghi ngờ giá trị của chính mình. Ngươi đã chứng minh được bản thân ở đây, bằng chính đôi tay và trái tim của ngươi, không ai có thể lấy đi điều đó."
"Con sẽ ghi nhớ, thưa Đô úy." Tịnh Yên đáp, cúi đầu thật sâu.
"Và nếu có ngày ngươi tìm ra sự thật về những gì đã xảy ra với sư phụ ngươi, hay về trận dịch đã cướp đi bà nội ngươi," Kỳ Bá Nghiêm nói thêm, ánh mắt ông trở nên nghiêm trang khác thường, "hãy nhớ rằng sự thật đôi khi mang theo cái giá rất đắt, không chỉ cho kẻ đã gây ra tội lỗi, mà đôi khi còn cho chính người đi tìm nó. Cẩn trọng, nhưng đừng bao giờ từ bỏ."
Trên đường trở về lều nghỉ sau buổi trò chuyện với Kỳ Bá Nghiêm, Tịnh Yên dừng lại một lúc trước khu cách ly nơi nàng từng làm việc suốt những tháng đầu thử việc gian khổ, nơi từng chứng kiến cả những thất bại lẫn thành công đầu tiên của nàng. Ánh đèn dầu trong các lều vẫn le lói như mọi đêm, tiếng bước chân của các y sinh trực đêm vẫn đều đặn vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Nàng nghĩ tới hành trình đã qua — từ một cô gái áo vải bị từ chối thẳng thừng ngay lần đầu xin gia nhập, tới một y sinh chính thức được cả doanh trại nể trọng, mang theo trong hành trang không chỉ tay nghề đã được tôi luyện, mà còn cả những mối quan hệ quý giá sẽ mãi mãi là một phần không thể tách rời trong con người nàng, dù nàng có đi xa tới đâu.
Gió đêm khẽ lùa qua, mang theo hương thơm nhàn nhạt của những đóa hoa dại đầu mùa vừa hé nở dọc lối đi, một mùi hương quen thuộc gợi nhắc nàng nhớ tới khu vườn thuốc nhỏ bà nội từng trồng ở Lạch Dừa, nơi mọi thứ đã bắt đầu từ rất nhiều năm về trước. Nàng khẽ mỉm cười, cảm thấy như thể bà đang dõi theo mình từ một nơi nào đó xa xôi, chứng kiến từng bước trưởng thành của đứa cháu gái nhỏ ngày nào giờ đã có thể tự đứng vững giữa một thời loạn lạc đầy thử thách.
Đêm cuối cùng trước khi Thanh Phong lên đường, cả hai hẹn gặp nhau lần cuối bên phiến đá quen thuộc gần bờ suối, nơi đã chứng kiến biết bao cuộc trò chuyện của họ suốt gần hai năm qua — một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều biết sẽ mang theo trọng lượng của một lời từ biệt, dù chỉ là tạm thời.