Chương 77
Chương 77 — Người Gánh Thuốc Qua Thời Loạn
Vết Máu Trên Đường Núi
Con đường Khắc Đô chỉ dẫn dẫn đoàn người của Tịnh Yên qua một vùng đất hoang vu hơn hẳn những gì họ đã đi qua trước đó — không còn những lối mòn rõ ràng, chỉ còn lại dấu vết mờ nhạt của thú rừng và đôi khi là bước chân người đã bị mưa gió xóa nhòa gần hết. Trời bắt đầu chuyển xấu ngay khi họ vượt qua một đỉnh đèo cao, mây đen kéo tới nhanh chóng, mang theo những cơn gió lạnh buốt báo hiệu một trận mưa lớn sắp ập xuống.
"Chúng ta cần tìm chỗ trú trước khi mưa tới." Một trong hai binh sĩ nói, giọng lo lắng khi nhìn bầu trời đang tối sầm lại nhanh chóng.
Tịnh Yên gật đầu, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi một vệt màu sẫm bất thường trên tảng đá gần đó — máu đã khô, không còn tươi nhưng cũng chưa quá cũ, có lẽ chỉ mới vài ngày. Nàng quỳ xuống xem xét kỹ hơn, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.
"Đây có thể là dấu vết chúng ta đang tìm." Nàng nói, giọng khẽ run lên vì xúc động lẫn lo lắng. "Vệt máu này dẫn về hướng kia, cùng hướng với thôn làng Khắc Đô đã chỉ."
Cả đoàn nhanh chóng đi theo dấu vết, bất chấp cơn mưa bắt đầu trút xuống ngày một nặng hạt, làm mờ nhòe những vệt máu còn sót lại trên đường. Tôn Bá Nghi, với đôi mắt tinh tường của tuổi trẻ, là người phát hiện thêm vài dấu hiệu khác — một mảnh vải rách mắc trên bụi gai, có lẽ bị xé ra từ áo giáp trong lúc ai đó cố gắng len qua bụi rậm, và xa hơn một chút, dấu chân của hai người, một lớn một nhỏ, in hằn trên nền đất mềm trước khi cơn mưa xóa nhòa chúng hoàn toàn.
"Đỗ y sinh, nhìn đây." Tôn Bá Nghi gọi, quỳ xuống bên một tảng đá phẳng, nơi có thêm một vệt máu khác, nhỏ hơn nhưng rõ ràng, kèm theo dấu vết của một thứ gì đó bị kéo lê qua mặt đất — có lẽ là một người không còn đủ sức tự bước đi, phải được dìu hoặc cõng qua đoạn đường gập ghềnh này.
Tịnh Yên quỳ xuống bên cạnh, ngón tay khẽ chạm vào vệt máu đã khô, lòng nàng vừa đau xót vừa quyết tâm hơn bao giờ hết. "Nếu đây thực sự là dấu vết của chàng, có nghĩa là chàng đã yếu đi rất nhiều so với lúc mới rời khỏi chiến trường." Nàng nói, giọng trầm xuống vì lo lắng. "Chúng ta cần nhanh hơn nữa."
"Nhưng cơn mưa..." Một binh sĩ nhắc nhở, ngước nhìn bầu trời đang tối sầm lại nhanh chóng, sấm chớp bắt đầu lóe lên từ xa.
Tịnh Yên gật đầu, hiểu rõ sự cân bằng mong manh giữa tốc độ và an toàn mà cả đoàn cần duy trì. Nàng đứng dậy, ra hiệu cho mọi người tiếp tục đi nhanh nhất có thể trước khi cơn mưa thực sự trút xuống, cố gắng tận dụng từng khắc còn lại của thời tiết còn cho phép.
"Một người lớn dìu theo một đứa trẻ." Đinh Bá Khâm từng nói với nàng về lời kể của người lính sống sót — một cụ già và một đứa trẻ. Dấu chân này khớp với câu chuyện ấy, thắp lên trong lòng Tịnh Yên một tia hy vọng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Nhưng cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng, buộc cả đoàn phải tìm một hốc đá nhỏ để trú tạm, chờ cho tới khi thời tiết bớt khắc nghiệt hơn mới có thể tiếp tục lần theo dấu vết. Ngồi co ro trong hốc đá chật hẹp, cả nhóm im lặng lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, mỗi người đều mang trong lòng một sự sốt ruột khó tả trước khoảng thời gian chờ đợi bắt buộc này.
"Ta ước gì có thể đi tiếp ngay bây giờ." Tịnh Yên nói, giọng đầy bồn chồn, tay siết chặt lấy vạt áo đã ướt sũng.
"Ta hiểu cảm giác của ngươi." Người binh sĩ lớn tuổi đáp, giọng trầm nhưng chắc chắn. "Nhưng đi trong điều kiện thế này, giữa địa hình núi non hiểm trở lại chẳng quen thuộc gì, rất dễ gặp tai nạn, thậm chí đánh mất luôn cả dấu vết mà chúng ta đã tìm được. Đôi khi, chờ đợi cũng là một phần của việc tìm kiếm, dù khó chấp nhận tới đâu."
Tịnh Yên gật đầu, cố gắng nén lại sự nóng lòng, nhắm mắt lại và cố tìm chút bình tĩnh giữa tiếng mưa rơi không ngớt. Nàng nghĩ tới Thanh Phong, tự hỏi liệu chàng, nếu quả thực còn sống, có đang trú ẩn ở đâu đó dưới cơn mưa này, có được che chở đủ ấm áp hay không, và ý nghĩ ấy khiến lòng nàng càng thêm quặn thắt.
Để xua đi sự chờ đợi nặng nề, Tôn Bá Nghi khẽ lên tiếng phá vỡ im lặng. "Đỗ y sinh, ngươi nghĩ, nếu tìm được Thanh thiếu tướng, việc đầu tiên ngươi sẽ làm là gì?"
Tịnh Yên khẽ mỉm cười trước câu hỏi ngây ngô nhưng chân thành ấy, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo âu. "Ta sẽ kiểm tra vết thương trước tiên." Nàng đáp, giọng có phần hài hước nhẹ nhõm hiếm hoi giữa hoàn cảnh căng thẳng. "Là một lang y, đó luôn là việc đầu tiên ta nghĩ tới, dù người đó có là ai đi chăng nữa."
Người binh sĩ lớn tuổi bật cười khẽ, không khí trong hốc đá chật hẹp dịu đi phần nào nhờ khoảnh khắc nhẹ nhàng hiếm hoi ấy. "Ta tin, ngài ấy cũng sẽ chẳng mong đợi điều gì khác từ ngươi đâu, Đỗ y sinh." Ông nói. "Nghe đâu, ngài ấy vẫn thường trêu chọc rằng ngươi coi trọng việc bắt mạch hơn cả những lời tỏ tình ngọt ngào."
Tịnh Yên đỏ mặt trước câu trêu đùa bất ngờ ấy, nhưng cũng không khỏi bật cười nhẹ, cảm giác ấm áp hiếm hoi ấy như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cả nhóm giữa cơn mưa lạnh lẽo, tiếp thêm sức mạnh tinh thần để họ có thể tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan phía trước.
Gần một canh giờ sau, cơn mưa mới bắt đầu ngớt dần, để lại một màn sương mỏng phủ khắp vùng rừng núi, ánh nắng chiều yếu ớt cố gắng len qua những đám mây xám vẫn còn vương vất trên bầu trời. Cả đoàn nhanh chóng rời khỏi hốc đá, tiếp tục tìm kiếm dấu vết dù biết rằng cơn mưa đã xóa đi phần lớn những gì họ từng thấy trước đó.
May mắn thay, Tôn Bá Nghi lại là người phát hiện thêm manh mối mới — một chiếc khuy áo bằng đồng, chạm khắc hình một con hạc nhỏ, thứ trang trí đặc trưng thường thấy trên quân phục của các sĩ quan cấp cao trong quân đội Đông Lam, nằm lẫn trong đám lá mục gần một khe suối nhỏ.
"Đây..." Tịnh Yên cầm lấy chiếc khuy áo, tay run lên khi nhận ra nó. "Đây chính là loại khuy áo được cấp riêng cho các sĩ quan chỉ huy cấp thiếu tướng trở lên, ta từng thấy Thanh Phong đeo nó trên bộ quân phục chính thức."
Tim nàng đập rộn ràng vì hy vọng, nhưng cũng đầy lo lắng khi nghĩ tới việc chiếc khuy áo bị đứt rơi ra như thế nào — liệu đó có phải dấu hiệu của một cuộc vật lộn khó khăn, hay chỉ đơn giản là hao mòn tự nhiên trong suốt cuộc hành trình gian khổ chàng đã phải trải qua.
"Khe suối này dẫn về hướng nào?" Tịnh Yên hỏi, giọng gấp gáp.
Người binh sĩ lớn tuổi xem xét địa hình một lúc, rồi chỉ về phía một rặng đồi thấp phía trước. "Nếu đi theo dòng suối này, chúng ta sẽ tới gần khu vực Khắc Đô đã chỉ dẫn, nơi có thôn làng nhỏ được cho là đang cưu mang người bị thương lạ mặt."
Cả đoàn tăng tốc bước chân, dù cơ thể ai nấy đều đã thấm mệt sau nhiều ngày hành trình gian khổ, nhưng tinh thần lại được tiếp thêm sức mạnh mới nhờ những manh mối liên tiếp tìm được. Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời phía Tây, từ đỉnh một ngọn đồi thấp, Tịnh Yên nhìn thấy xa xa, giữa thung lũng nhỏ được bao bọc bởi rừng cây, những mái nhà tranh đơn sơ của một ngôi làng nhỏ, làn khói bếp mỏng manh bốc lên bình yên giữa khung cảnh hoang sơ của núi rừng — một dấu hiệu của sự sống, của hy vọng, sau bao ngày dài kiếm tìm trong vô vọng.
"Chúng ta tới nơi rồi." Tịnh Yên thì thầm, giọng nghẹn lại vì xúc động, mắt không rời khỏi ngôi làng nhỏ đang hiện ra trước mặt như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù của nỗi lo âu và hy vọng đan xen suốt cả hành trình dài đã qua.
Tôn Bá Nghi đứng cạnh nàng, cũng nhìn về phía ngôi làng với ánh mắt vừa mừng rỡ vừa thận trọng. "Trời sắp tối hẳn rồi." Hắn nói. "Chúng ta có nên tiếp tục đi xuống ngay bây giờ, hay chờ tới sáng mai để tránh gây hiểu lầm khi xuất hiện đột ngột giữa đêm khuya trong một ngôi làng xa lạ?"
Người binh sĩ lớn tuổi gật đầu tán thành sự thận trọng ấy. "Dân làng vùng biên ải thường rất cảnh giác với người lạ, đặc biệt là giữa thời chiến loạn thế này." Ông nói. "Nếu chúng ta xuất hiện đường đột trong đêm, rất có thể sẽ bị coi là kẻ xâm nhập nguy hiểm, thay vì những người tới với thiện ý."
Tịnh Yên hiểu rõ sự cân nhắc ấy, dù trong lòng nàng đang nóng lòng muốn lao xuống ngay lập tức để xác nhận mọi nghi ngờ, hy vọng lẫn lo sợ đang giằng xé tâm trí nàng suốt những ngày qua. Nhưng nàng cũng biết, một hành động vội vàng có thể phá hỏng tất cả những gì họ đã cố gắng xây dựng, có thể khiến dân làng hoảng sợ và giấu kín mọi thông tin cần thiết.
"Được." Nàng nói, giọng miễn cưỡng nhưng hiểu lý lẽ. "Chúng ta sẽ hạ trại ở đây đêm nay, giữ khoảng cách an toàn, rồi sáng sớm mai sẽ tiến vào làng một cách đường hoàng nhất có thể, mang theo lá cờ trắng để họ thấy rõ thiện ý của chúng ta ngay từ xa."
Cả đoàn nhanh chóng dựng một trại tạm bợ giữa lùm cây rậm rạp, đủ để che chắn khỏi cơn gió đêm lạnh buốt, nhưng giấc ngủ của Tịnh Yên đêm đó chập chờn hơn bao giờ hết, tâm trí nàng cứ mãi hướng về ngôi làng nhỏ phía xa, nơi có thể đang giữ trong lòng nó câu trả lời cho tất cả những gì nàng đã tìm kiếm suốt những ngày dài đằng đẵng vừa qua.