Chương 17
Chương 17 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Sau ba ngày quan sát cách Khê Miên làm việc — theo dõi cô điều hành Kho Hạt, tham dự một cuộc họp kỹ thuật với đội của cha cô, thậm chí đi cùng cô kiểm tra một khu vực ruộng mới bị Bệnh Mục Rễ lan tới — Đinh Bách Lâm chính thức đồng ý nhận nhiệm vụ hộ tống.
"Tôi sẽ dẫn đoàn," anh nói, ngắn gọn như mọi tuyên bố khác của anh, "nhưng với điều kiện: mọi quyết định liên quan đến an toàn trên đường đi thuộc về tôi, không có ngoại lệ. Cô quyết định những gì mang theo và mục tiêu của chuyến đi. Tôi quyết định cách chúng ta sống sót để đạt được mục tiêu đó."
Khê Miên đồng ý ngay, và trong tuần tiếp theo, cả hai cùng làm việc để hoàn thiện những khâu chuẩn bị cuối cùng — công việc đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ hơn bất kỳ điều gì Khê Miên từng trải qua trong sự nghiệp của mình, khi mỗi quyết định nhỏ, từ số lượng nước mang theo đến loại vải dùng làm lều trú ẩn, đều có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết một khi họ bước ra khỏi Mái Lọc.
Quy mô đoàn cuối cùng được chốt ở năm người: Khê Miên, Đinh Bách Lâm, Vệ Diễm Quỳnh với vai trò kỹ thuật viên phụ trách đánh giá và lắp đặt linh kiện thay thế, cùng hai người khác được Đinh Bách Lâm đề xuất bổ sung.
"Tôi cần thêm ít nhất một người có kinh nghiệm chiến đấu và trinh sát," anh nói, khi cả nhóm họp bàn về thành phần đoàn. "Một mình tôi không thể vừa dẫn đường vừa cảnh giới liên tục suốt cả hành trình mà không kiệt sức. Tôi có một người cộng sự lâu năm, tên Ngạn Thế Bình, từng cùng tôi đi qua Đồng Tro không dưới mười lần. Nếu Vòm Xanh đồng ý chi trả, anh ta có thể tham gia."
Hội Đồng chấp thuận không mấy khó khăn, và vài ngày sau, Ngạn Thế Bình xuất hiện qua cổng phụ — một người đàn ông trung niên, ít nói hơn cả Đinh Bách Lâm, với một vết sẹo dài chạy qua má trái mà không ai trong đoàn hỏi về nguồn gốc của nó, và ông cũng không tự nguyện kể lại.
Người thứ năm là một thanh niên trẻ tên Kiên, được chọn từ đội canh tác của Vòm Xanh vì sức khỏe tốt và khả năng thích nghi nhanh, sẽ đảm nhận vai trò hỗ trợ chung — mang vác, dựng trại, và học hỏi kinh nghiệm sinh tồn từ hai người hộ tống dày dạn để có thể trở thành một phần của đội ngũ lữ hành trong tương lai nếu Vòm Xanh cần tổ chức thêm những chuyến đi khác.
Trong những ngày chuẩn bị, Ngạn Thế Bình dành thời gian huấn luyện cả đoàn những kỹ năng cơ bản để tự vệ và xử lý tình huống khẩn cấp — cách quấn băng cầm máu nhanh trong điều kiện thiếu ánh sáng, cách nhận biết dấu hiệu say nắng trước khi nó trở nên nguy hiểm, cách sử dụng một con dao ngắn không phải để tấn công mà để cắt dây, mở hộp, hoặc trong trường hợp xấu nhất, tự vệ ở khoảng cách gần.
"Cô cầm dao sai cách," ông nói với Khê Miên, khi thấy cô nắm chuôi dao quá chặt, các khớp ngón tay trắng bệch. "Cô đang cầm nó như thể sợ nó sẽ tự rơi ra khỏi tay. Cầm chặt đến mức đó, tay cô sẽ mỏi trước khi cô cần dùng đến nó."
"Tôi chưa từng cầm dao thế này trước đây," Khê Miên thừa nhận, hơi ngượng ngùng.
"Không sao cả," Ngạn Thế Bình nói, giọng ông ít cộc cằn hơn Khê Miên tưởng khi mới gặp. "Ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó. Đinh Bách Lâm cũng vậy, nhiều năm trước, dù bây giờ nhìn anh ta thì khó tin lắm." Đó là câu nói gần nhất giống một câu đùa mà Khê Miên từng nghe từ người đàn ông ít nói ấy, và nó khiến cô bất giác mỉm cười, cảm thấy bớt căng thẳng hơn một chút giữa những ngày chuẩn bị đầy áp lực.
"Chúng ta cần nói về những gì đang chờ đợi ngoài kia," Đinh Bách Lâm nói, trong buổi họp cuối cùng trước khi lên đường, trải một tấm bản đồ lớn hơn nhiều so với bất kỳ tấm bản đồ nào Khê Miên từng thấy trong hồ sơ của Vòm Xanh, đánh dấu bằng những ký hiệu riêng mà chỉ anh mới hiểu đầy đủ ý nghĩa.
"Nguy hiểm đầu tiên, và thường xuyên nhất, là bão cát độc," anh giải thích, chỉ vào một vùng được đánh dấu bằng các đường gạch chéo. "Chúng xuất hiện không báo trước, mang theo bụi mịn có thể xuyên qua bộ lọc hô hấp tiêu chuẩn nếu tiếp xúc quá lâu. Chúng ta sẽ mang mặt nạ lọc kép, nhưng ngay cả vậy, quy tắc là luôn tìm nơi trú ẩn ngay khi thấy dấu hiệu đầu tiên — không chờ đợi, không cố đi thêm 'một đoạn ngắn nữa'."
"Nguy hiểm thứ hai là nước," anh tiếp tục. "Đồng Tro gần như không có nguồn nước sạch tự nhiên. Chúng ta sẽ mang theo thiết bị chưng cất di động để chiết xuất độ ẩm còn sót lại trong không khí và đất, nhưng hiệu suất của nó phụ thuộc nhiều vào điều kiện thời tiết. Chúng ta phải tính toán khẩu phần nghiêm ngặt, và có phương án dự phòng nếu thiết bị hỏng."
"Nguy hiểm thứ ba," anh nói, giọng trầm xuống một chút, "là con người."
Cả nhóm im lặng, chờ đợi.
"Không phải mọi đoàn lữ hành ngoài kia đều thân thiện. Một số nhóm sống sót bằng cách cướp bóc các đoàn khác, đặc biệt là những đoàn mang theo vật tư quý giá như chúng ta. Chúng ta sẽ cố gắng tránh mọi cuộc chạm trán không cần thiết, di chuyển vào những thời điểm ít người qua lại nhất, và không phô trương những gì chúng ta mang theo."
"Còn các Vòm khác thì sao ạ?" Kiên hỏi, giọng có chút lo lắng. "Chúng ta có đi ngang qua Vòm nào khác không?"
"Lộ trình chính của chúng ta không đi qua bất kỳ Vòm nào khác ngoài đích đến là Vòm Cát," Đinh Bách Lâm đáp. "Nhưng nếu có sự cố buộc chúng ta phải đổi hướng, các cô cần biết rằng không phải Vòm nào cũng chào đón người lạ như Vòm Xanh vẫn làm với các đối tác thương mại lâu năm." Anh dừng lại một chút, như đang cân nhắc có nên nói thêm hay không. "Có một Vòm, xa hơn về phía nam, tên là Vòm Muối. Tôi chưa từng đến đó trực tiếp, nhưng tôi đã nghe đủ nhiều câu chuyện từ những đoàn thương mại khác để tin rằng nó không phải là nơi các cô muốn ghé qua nếu có thể tránh được. Người ta nói vị lãnh chúa cai trị nơi đó kiểm soát mọi nguồn nước và lương thực bằng bàn tay sắt, và những người lạ hiếm khi được chào đón mà không phải trả một cái giá nào đó."
Khê Miên ghi nhớ cái tên ấy, dù cô không hoàn toàn hiểu tại sao nó lại khiến một cảm giác bất an nhẹ nhàng lướt qua cô, khác với nỗi lo về bão cát hay khan hiếm nước — một nỗi bất an mơ hồ hơn, gắn liền với con người thay vì thiên nhiên.
"Chúng ta sẽ tránh xa nó," cô nói, dù trong lòng không hoàn toàn chắc chắn liệu số phận có cho phép họ giữ được lời hứa ấy hay không.
Buổi họp kết thúc với việc rà soát lần cuối danh sách vật tư — lương thực khô cô đặc, thiết bị lọc nước, mặt nạ hô hấp dự phòng, dụng cụ sửa chữa cơ bản, và quan trọng nhất, một hộp chống sốc đặc biệt được thiết kế riêng để bảo vệ các mẫu hạt giống Khê Miên sẽ mang theo trao đổi — cách nhiệt, chống ẩm, và chống va đập, đủ để bảo vệ những gì bên trong qua bất kỳ điều kiện khắc nghiệt nào của Đồng Tro.
Khi mọi người đã rời đi, chỉ còn lại Khê Miên và Đinh Bách Lâm trong phòng họp, anh nhìn cô một lúc, vẻ mặt khó đoán như thường lệ.
"Cô sợ không?" anh hỏi bất ngờ, câu hỏi đầu tiên mang tính cá nhân anh từng đặt ra kể từ khi họ gặp nhau.
Khê Miên cân nhắc câu trả lời một lúc, quyết định trung thực thay vì cố tỏ ra can đảm hơn thực tế. "Có," cô nói. "Nhưng tôi nghĩ nỗi sợ không mất đi hạt giống còn lớn hơn nỗi sợ về những gì đang chờ đợi ngoài kia."
Đinh Bách Lâm gật đầu, chậm rãi, như thể câu trả lời ấy vừa xác nhận một điều gì đó anh đã bắt đầu tin tưởng trong ba ngày quan sát vừa qua.
"Đó là câu trả lời đúng," anh nói. "Người không sợ hãi gì thường là người chết sớm nhất, vì họ không đủ cẩn trọng. Nhưng người để nỗi sợ lớn hơn mục đích của mình thì không bao giờ đủ can đảm để bước ra khỏi cổng. Cô có cả hai — sợ hãi và mục đích. Đó là những gì cần thiết để sống sót."
Đó là lời khen gần nhất anh từng dành cho cô, và dù nó được nói ra bằng giọng điệu thực dụng, khô khan như mọi lời nói khác của anh, Khê Miên cảm thấy một sự ấm áp nhỏ nhoi lan trong ngực — dấu hiệu đầu tiên cho thấy bức tường phòng thủ của người đàn ông xa lạ ấy, dù còn rất cao, không phải là không thể chạm tới.
Tối hôm đó, viết vào cuốn sổ tay, Khê Miên ghi lại tên của Vòm Muối bên cạnh một ghi chú ngắn, không biết rằng cái tên ấy sẽ còn quay trở lại trong cuộc đời cô theo những cách cô chưa thể tưởng tượng vào lúc này:
*Vòm Muối. Một cái tên để tránh, theo lời Đinh Bách Lâm. Con hy vọng chúng ta không bao giờ phải tìm hiểu tại sao.*
*Nhưng con cũng ghi lại một điều khác đêm nay: lần đầu tiên, con cảm thấy đoàn của mình không chỉ là năm cá nhân được ghép lại vì nhiệm vụ, mà bắt đầu giống một điều gì đó gần với một gia đình tạm thời — dẫu còn quá sớm để gọi tên nó như vậy. Có lẽ đó cũng là một loại hạt giống, chỉ khác là con chưa biết phải chăm sóc nó bằng cách nào.*