Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 65

Chương 65 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Chiếc máy vô tuyến tầm xa trong phòng làm việc của Câu Bách Thịnh, thiết bị tinh vi nhất mà Khê Miên từng thấy, phát ra tiếng rè quen thuộc vào sáng hôm sau khi cả nhóm đang ăn sáng vội vã trước khi lên đường trở về Vòm Xanh để báo cáo, và người vận hành máy, một cô gái trẻ làm việc trong đội liên lạc của Vòm Cát, vội vàng chạy đến gọi họ với vẻ mặt bối rối.

"Có người yêu cầu nói chuyện trực tiếp với Người Giữ Hạt của Vòm Xanh," cô nói. "Ông ta tự xưng là đại diện của Hội Đồng Trung Ương."

Khê Miên trao đổi một ánh mắt cảnh giác với Bách Lâm trước khi bước đến chiếc máy, cầm lấy ống nói với một sự thận trọng cô chưa từng cần đến khi nói chuyện với Tăng Diệu Lam qua sóng vô tuyến trước đây.

"Vũ Khê Miên nghe," cô nói.

"Cô vẫn nhớ tôi chứ?" giọng nói vang lên qua lớp nhiễu sóng, nhẹ nhàng và điềm tĩnh một cách quen thuộc đến rợn người. "Doanh Bá Thông, từ Trạm Trung Lộ."

"Tôi nhớ," Khê Miên đáp, giọng cô cố giữ sự bình thản dù tim cô đang đập nhanh hơn. "Ông đang theo dõi hành trình của chúng tôi sao?"

"Tôi theo dõi rất nhiều thứ," ông đáp, không hề né tránh câu hỏi trực diện ấy theo cách đặc trưng của mình. "Đó là công việc của tôi. Và tôi gọi hôm nay vì tôi nghĩ cô cần biết rằng lời mời tham dự hội nghị tại Vòm Thượng, thứ tôi từng đề cập với cô, giờ đây đã trở nên cấp bách hơn nhiều so với trước."

"Cấp bách như thế nào?" Bách Lâm hỏi, đứng sát bên Khê Miên để có thể nghe rõ cuộc trò chuyện.

"Hội Đồng Trung Ương đã chính thức triệu tập một hội nghị hòa bình, dự kiến diễn ra trong hai tuần tới," Doanh Bá Thông đáp. "Mọi Vòm lớn được mời cử đại diện — Vòm Cát, Vòm Đá, và cả Vòm Muối. Mục đích, theo lời chính thức, là để đàm phán một lệnh ngừng bắn và thiết lập lại trật tự trong khu vực."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng nhỏ khi những lời ấy vang lên, và Khê Miên cảm thấy một nỗi nghi ngờ sắc bén trỗi dậy trong lòng, nhanh đến mức gần như là bản năng. "Ông thực sự tin rằng đây là một nỗ lực hòa bình chân thành sao?" cô hỏi thẳng. "Sau tất cả những gì chúng tôi vừa chứng kiến — một khu định cư bị thiêu rụi, những đội quân truy lùng người sống sót khắp Đồng Tro — giờ đây Vòm Thượng đột nhiên muốn hòa bình?"

Một khoảng lặng ngắn vang lên qua đường dây, đủ dài để Khê Miên tự hỏi liệu Doanh Bá Thông có đang cân nhắc điều gì đó ông không thể nói thẳng qua một kênh liên lạc mà rõ ràng không hoàn toàn riêng tư.

"Tôi không nói với cô điều tôi tin," ông đáp cuối cùng, giọng ông mang một sự cẩn trọng mới. "Tôi nói với cô điều đang xảy ra. Cô có quyền tự rút ra kết luận của riêng mình, như cô luôn làm."

"Nếu chúng tôi không tham dự?" Khê Miên hỏi.

"Thì tiếng nói của Vòm Xanh sẽ không có mặt trong căn phòng nơi những quyết định về tương lai của khu vực này được đưa ra," Doanh Bá Thông đáp, không hề vòng vo. "Và tôi nghĩ, dựa trên những gì tôi biết về cô, đó không phải là điều cô có thể chấp nhận dễ dàng."

Cuộc trò chuyện kết thúc ngay sau đó với một vài chi tiết về thời gian và địa điểm cụ thể, và khi Khê Miên đặt ống nói xuống, cô quay sang nhìn cả nhóm đang chờ đợi với vẻ mặt căng thẳng không kém gì cô.

"Đây có thể là một cái bẫy," Ngạn Thế Bình nói ngay, giọng ông không giấu được sự hoài nghi. "Mời tất cả các Vòm đến một nơi duy nhất, dưới sự kiểm soát hoàn toàn của Hội Đồng Trung Ương, ngay sau khi Khổng Bá Trục vừa chứng minh mình sẵn sàng dùng bạo lực để dập tắt bất kỳ ai chống đối? Điều đó nghe không giống hòa bình. Nó nghe giống một cách để tập trung tất cả những ai có thể phản kháng vào một chỗ."

"Nhưng nếu đó thực sự là cơ hội duy nhất để lên tiếng trước tất cả các Vòm cùng lúc?" Diễm Quỳnh phản biện, giọng cô mang một sự lo lắng pha lẫn hy vọng. "Nếu chúng ta không đi, chúng ta sẽ không bao giờ biết liệu đó có phải cơ hội thật hay không."

Bách Lâm đứng lặng một lúc lâu, ánh mắt anh dán chặt vào tấm bản đồ khu vực vẫn còn trải trên bàn từ cuộc họp hôm trước, ngón tay anh lần theo con đường từ Vòm Cát đến Vòm Thượng mà anh đã từng đi một lần, rất lâu trước đây, cùng người thầy đã khuất của mình.

"Tôi đã đến Vòm Thượng một lần," anh nói cuối cùng, giọng anh trầm xuống. "Nhiều năm trước, khi tôi còn học việc dưới trướng Tần Đình Vũ. Đó là nơi giàu có nhất tôi từng thấy — và cũng là nơi tôi cảm thấy bị theo dõi nhiều nhất, dù không một ai công khai làm vậy. Nếu chúng ta đến đó, chúng ta cần đến với đôi mắt mở to và không một chút ảo tưởng."

Câu Bách Thịnh, đứng ở cửa phòng lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, cuối cùng lên tiếng, giọng ông mang sức nặng của một người đã cân nhắc kỹ trước khi phát biểu. "Vòm Cát cũng đã nhận được lời mời tương tự," ông nói. "Và tôi đã quyết định chúng tôi sẽ tham dự, dù tôi chia sẻ mọi nghi ngờ mà các vị vừa nêu ra. Nếu Vòm Xanh cùng tham dự, chúng ta có thể đến với tư cách đồng minh, không phải những đại diện đơn độc dễ bị chia rẽ."

"Vòm Đá thì sao?" Khê Miên hỏi, nhớ lại mối quan hệ căng thẳng chưa được hàn gắn với Ngụy Bá Cường và Hàn Đình Sảng.

"Tôi không biết," Câu Bách Thịnh thừa nhận. "Nhưng nếu cô có thể liên lạc được với họ trước khi hội nghị diễn ra, có lẽ đây cũng là cơ hội để hàn gắn những gì đã rạn nứt giữa hai Vòm."

Khê Miên gật đầu chậm rãi, cảm nhận rõ ràng trọng lượng của quyết định đang hình thành trước mắt cô — không chỉ là câu hỏi về việc có nên tham dự một hội nghị đầy nghi vấn hay không, mà là câu hỏi về việc liệu cô có sẵn sàng bước vào chính trung tâm quyền lực mà cô đã nghi ngờ suốt hành trình dài, mang theo tất cả những gì cô biết, tất cả những gì cô tin tưởng, để đối mặt trực tiếp với những kẻ có thể đang thao túng toàn bộ cuộc chiến này từ trong bóng tối.

"Tôi cần gửi tin về Vòm Xanh trước khi quyết định," cô nói. "Đây không phải quyết định tôi có thể tự mình đưa ra thay cho cả Hội Đồng."

Tối hôm đó, sau khi tin nhắn đã được gửi qua sóng vô tuyến về Vòm Xanh, Khê Miên ngồi một mình trong căn phòng nhỏ Câu Bách Thịnh sắp xếp cho cô nghỉ lại, viết vào cuốn sổ tay những dòng suy nghĩ rời rạc, cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc phức tạp đang dâng lên trong lòng.

*Doanh Bá Thông nói ông ấy không nói với con điều ông ấy tin, chỉ nói điều đang xảy ra. Nhưng tại sao một quan sát viên của Hội Đồng Trung Ương lại cẩn trọng đến vậy khi nói chuyện với chính tổ chức mình phục vụ? Có lẽ ông ấy không hoàn toàn tin tưởng vào những gì ông ấy đang truyền đạt. Hoặc có lẽ con đang thấy hy vọng ở những nơi không nên có.*

Cửa phòng khẽ gõ, và Bách Lâm bước vào khi cô vừa gấp cuốn sổ lại, mang theo hai chén trà nóng từ khu bếp chung của Vòm Cát.

"Cô vẫn còn thức," anh nói, không phải một câu hỏi, đặt một chén trà trước mặt cô.

"Tôi không thể ngừng nghĩ về việc này," Khê Miên thừa nhận, nhận lấy chén trà với hai tay lạnh giá dù không khí trong phòng không hề lạnh. "Nếu chúng ta đi, chúng ta có thể đang bước thẳng vào một cái bẫy được thiết kế để dập tắt chính chúng ta. Nhưng nếu chúng ta không đi, chúng ta chắc chắn sẽ không có tiếng nói nào trong việc định hình những gì xảy ra tiếp theo."

"Đôi khi," Bách Lâm nói, ngồi xuống cạnh cô, "không có lựa chọn nào an toàn hoàn toàn. Chỉ có lựa chọn nào đáng để mạo hiểm hơn." Anh nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh mang một sự dịu dàng pha lẫn quyết tâm. "Và tôi nghĩ, sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua, cô đã biết rõ hơn ai hết loại mạo hiểm nào đáng để chấp nhận."

Khê Miên mỉm cười nhẹ, dù nụ cười ấy mang một chút mệt mỏi không giấu được, và nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua cơ thể trong khi tâm trí cô vẫn tiếp tục xoay quanh câu hỏi lớn lao đang chờ đợi phía trước — một hội nghị có thể là cánh cửa mở ra hòa bình thực sự, hoặc có thể là nơi cô, cùng với tất cả những gì cô đại diện, bị nghiền nát bởi chính bộ máy quyền lực mà cô đang cố gắng thách thức.

Ba ngày sau, khi phản hồi từ Vòm Xanh cuối cùng cũng đến qua sóng vô tuyến — sự phê chuẩn thận trọng của Biện Bá Uy, kèm theo một loạt điều kiện an toàn nghiêm ngặt do chính Sử Đình Lam soạn thảo — Khê Miên biết rằng con đường phía trước đã được định hình. Họ sẽ đến Vòm Thượng, không phải với ảo tưởng về một nền hòa bình dễ dàng, mà với đôi mắt mở to, sẵn sàng nhìn thẳng vào bất cứ điều gì đang chờ đợi họ ở trung tâm quyền lực của thế giới hậu Đại Biến.

Đọc lại những điều kiện Sử Đình Lam gửi kèm — không ai đi một mình quá ba bước chân khỏi đoàn, mọi cuộc trò chuyện riêng với người của Hội Đồng Trung Ương phải có ít nhất một người khác trong đoàn chứng kiến, không ai được ký bất kỳ văn bản nào tại chỗ mà không gửi về Vòm Xanh xem xét trước — Khê Miên bật cười khẽ, một tiếng cười ngắn pha lẫn sự cảm động. Người đàn ông từng phản đối kịch liệt nhất việc mở cổng Vòm Xanh giờ đây lại là người soạn ra bản hướng dẫn tỉ mỉ nhất để bảo vệ cô nơi đất khách, và trong sự tỉ mỉ ấy, cô nhận ra một hình thức quan tâm mà ông sẽ không bao giờ gọi thẳng bằng tên của nó.

Đã sao chép liên kết chương