Chương 20
Chương 20 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Khê Miên thức dậy trước khi tiếng chuông báo giờ vang lên, nằm im trong bóng tối nhạt của căn phòng nghỉ tạm gần cổng phụ, lắng nghe nhịp thở đều đặn của Vệ Diễm Quỳnh ở giường bên cạnh, và cảm nhận một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy cô — không phải sự bình yên, mà là khoảng lặng trước một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra, giống như khoảnh khắc trước khi một hạt giống nứt vỏ, khi mọi thứ bên trong đã sẵn sàng nhưng chưa ai có thể thấy được sự thay đổi từ bên ngoài.
Cô ngồi dậy, mặc bộ đồ bảo hộ chuyên dụng mà Đinh Bách Lâm đã kiểm tra kỹ lưỡng hai lần trong tuần qua — lớp vải dày chống bụi độc, lớp lót bên trong điều hòa nhiệt độ cơ bản, và chiếc mặt nạ lọc kép treo sẵn bên hông, sẵn sàng được đeo lên ngay khi họ bước qua ranh giới cuối cùng của Mái Lọc.
Cả đoàn tập trung tại khoang khử trùng lúc bình minh giả lập, khi ánh sáng nhân tạo của Vòm Xanh vừa bắt đầu chuyển từ chế độ đêm sang chế độ ngày. Không có buổi lễ nào khác ngoài buổi lễ trọng thể đã diễn ra chiều hôm trước — chỉ có một nhóm nhỏ những người thân thiết nhất đến tiễn đoàn tại chính cổng, theo đúng truyền thống của Vòm Xanh rằng lời tạm biệt cuối cùng nên được nói trong riêng tư, không phải giữa đám đông.
Vũ Đình Khoát ôm con gái thật chặt, không nói thêm bất kỳ điều gì mới — mọi lời cần nói đã được nói trong đêm hôm trước, khi ông trao cho cô chiếc la bàn của mẹ. Giờ đây, ông chỉ giữ cô trong vòng tay một lúc lâu hơn bình thường, như muốn khắc ghi cảm giác ấy vào trí nhớ trước khi phải buông ra.
"Trở về," ông thì thầm, chỉ một từ, nhưng chứa đựng tất cả những gì ông không thể nói ra thành lời.
"Con hứa," Khê Miên đáp, lần thứ ba cô nói ra lời hứa ấy trong tuần qua, và lần này, khi buông tay cha ra, cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức nặng thật sự của nó.
Diệu Lam ôm cô sau đó, ngắn hơn nhưng không kém phần mãnh liệt, thì thầm vào tai cô một câu duy nhất: "Tớ sẽ giữ mọi thứ ở đây nguyên vẹn cho đến khi cậu về." Rồi cô lùi lại, đứng cạnh Vũ Đình Khoát, cả hai cùng nhìn theo khi đoàn lữ hành tiến về phía cánh cửa khoang khử trùng cuối cùng.
Đinh Bách Lâm kiểm tra lại lần cuối từng thành viên trong đoàn — dây đai, mặt nạ, túi hành lý — với sự tỉ mỉ của một người không bao giờ để bất kỳ chi tiết nào bị bỏ sót. Khi đến lượt Khê Miên, anh dừng lại một chút lâu hơn bình thường, kiểm tra khóa của hộp chống sốc chứa các mẫu hạt giống được cô đeo sát người, không rời khỏi cơ thể trong suốt hành trình.
"Sẵn sàng chưa?" anh hỏi, ánh mắt anh, lần đầu tiên kể từ ngày họ gặp nhau, không còn mang vẻ đánh giá lạnh lùng như buổi sáng đầu tiên ấy, mà mang một điều gì đó gần như sự tin tưởng đã được xây dựng qua nhiều ngày làm việc cùng nhau.
"Sẵn sàng," Khê Miên đáp, và lần này, cô nói ra điều đó với sự chắc chắn thật sự, không chỉ là lời trấn an bản thân.
Cánh cửa khoang khử trùng đầu tiên đóng lại sau lưng họ với một tiếng kêu kim loại nặng nề, niêm phong hoàn toàn nhóm năm người trong một không gian trung gian nhỏ hẹp, nơi hệ thống sẽ mất vài phút để cân bằng áp suất và chuẩn bị cho việc mở cánh cửa thứ hai — cánh cửa cuối cùng dẫn ra Đồng Tro.
Trong khoảng lặng ấy, Khê Miên nhìn quanh những gương mặt đồng hành của mình — Đinh Bách Lâm đứng thẳng, tay đặt hờ lên báng dao bên hông theo phản xạ nghề nghiệp; Ngạn Thế Bình im lặng kiểm tra lại bản đồ lần cuối; Vệ Diễm Quỳnh hít thở sâu để trấn tĩnh, tay siết chặt dây đeo túi dụng cụ; Kiên đứng hơi lùi lại một bước, ánh mắt vừa lo lắng vừa háo hức của một người trẻ lần đầu đối diện với điều lớn lao hơn bất cứ điều gì cậu từng trải qua.
Và rồi, tiếng còi báo hiệu vang lên, cánh cửa thứ hai bắt đầu trượt mở.
Ánh sáng đầu tiên lọt vào không giống bất kỳ ánh sáng nào Khê Miên từng biết — không phải ánh sáng vàng ấm của hệ thống chiếu sáng Vòm Xanh, không phải ánh sáng dịu qua lớp Mái Lọc lọc sạch mọi tạp chất. Đó là ánh sáng thật, trực tiếp từ mặt trời chưa qua bất kỳ lớp lọc nhân tạo nào, gắt hơn, chói hơn, mang theo một sắc thái vàng đục đặc trưng của bụi khí quyển tồn dư sau Đại Biến — đúng như những gì cô đã nhìn thấy qua khung kính quan sát mười ba năm trước, nhưng giờ đây, không còn một lớp kính nào ngăn cách giữa cô và nó.
Cô bước ra khỏi cánh cửa, chân đặt lên nền đất nứt nẻ phủ tro xám lần đầu tiên trong đời, và cảm giác ấy — độ giòn của lớp đất khô dưới đế giày, hơi nóng khô rát khác hẳn không khí điều hòa quen thuộc, mùi khoáng chất lẫn tro bụi len qua lớp mặt nạ lọc — ập đến với một cường độ mà không một bài học, không một câu chuyện kể lại nào có thể chuẩn bị đầy đủ cho cô.
Phía sau lưng họ, Mái Lọc của Vòm Xanh vươn lên sừng sững, một mái vòm khổng lồ trong suốt phản chiếu ánh mặt trời gắt gao thành những vệt sáng lấp lánh, bên trong ẩn chứa toàn bộ thế giới xanh mướt mà Khê Miên đã biết suốt hai mươi hai năm cuộc đời — ruộng bậc thang, Kho Hạt, Vườn Tro nơi Cố Diễm Ninh yên nghỉ, căn hộ nhỏ nơi cha cô đang đứng nhìn theo qua lớp kính khoang khử trùng. Phía trước họ, Đồng Tro trải dài đến tận đường chân trời, không một bóng cây, không một dấu hiệu sự sống nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối của một thế giới đã chết từ rất lâu trước khi cô ra đời.
"Đi thôi," Đinh Bách Lâm nói, giọng anh qua lớp mặt nạ nghe hơi khác lạ nhưng vẫn giữ nguyên sự chắc chắn quen thuộc. "Chúng ta cần đi được một quãng đường trước khi mặt trời lên đến đỉnh điểm."
Cả đoàn bắt đầu bước đi, theo đội hình Đinh Bách Lâm đã sắp xếp — anh dẫn đầu, Ngạn Thế Bình đi cuối để cảnh giới phía sau, Khê Miên, Vệ Diễm Quỳnh và Kiên đi giữa, được bảo vệ từ cả hai phía.
Khê Miên ngoái đầu nhìn lại một lần cuối, thấy Mái Lọc dần thu nhỏ lại phía sau khi họ tiến xa hơn, những bóng người nhỏ bé của cha cô và Diệu Lam vẫn còn đứng đó, dõi theo cho đến khi không còn phân biệt được nữa giữa khoảng cách ngày càng lớn.
Cô đưa tay chạm vào chiếc hộp chống sốc đeo trước ngực, cảm nhận trọng lượng của những gì bên trong — không nhiều về mặt vật lý, chỉ là vài chục hạt giống được chọn lọc kỹ càng từ những dòng quý giá nhất của Kho Hạt, mang theo không phải để trao đổi hoàn toàn, mà như một minh chứng, một lời mở đầu cho cuộc đàm phán với Vòm Cát. Cô nghĩ đến hạt giống đậu Bách Diệp đầu tiên trong lòng bàn tay chín tuổi của mình, mười ba năm trước, đến lời Cố Diễm Ninh: *Nó không phải là một vật. Nó là một lời hứa.*
Giờ đây, bước đi trên vùng đất chết, mang theo lời hứa ấy ra khỏi nơi duy nhất nó từng được biết đến, Khê Miên hiểu, sâu sắc hơn bao giờ hết, rằng một lời hứa chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó dám bước ra khỏi nơi an toàn để được thử thách. Cô đã giữ hạt giống suốt mười ba năm. Giờ là lúc xem liệu hạt giống ấy — và tất cả những gì nó tượng trưng — có thể giữ được cô, dẫn đường cho cô, qua vùng đất mà không một Người Giữ Hạt nào của Vòm Xanh từng dám bước chân đến trong suốt nhiều thế hệ.
Giữa chặng đường buổi sáng, khi đoàn dừng lại nghỉ ngắn bên một tảng đá lớn đủ để tạo bóng râm mỏng manh, Đinh Bách Lâm bước đến gần Khê Miên, đưa cho cô một bình nước nhỏ theo đúng khẩu phần đã tính toán.
"Cảm giác thế nào?" anh hỏi, ánh mắt anh quan sát cô kỹ lưỡng, không phải với vẻ nghi ngờ như buổi gặp đầu tiên, mà với sự quan tâm thực sự của một người đồng đội.
"Khác hẳn những gì tôi tưởng tượng," Khê Miên đáp, nhìn ra xa, nơi Đồng Tro trải dài không một điểm dừng. "Tôi từng nghĩ mình đã chuẩn bị đủ tinh thần, sau mười ba năm nghe kể về nó. Nhưng không có lời kể nào chuẩn bị đủ cho cảm giác thật sự đứng giữa nơi này."
"Không ai chuẩn bị đủ cho lần đầu tiên," Đinh Bách Lâm nói, giọng anh mang một sự đồng cảm hiếm hoi. "Kể cả tôi, lần đầu tiên tôi rời khỏi Vòm của mình, nhiều năm trước. Điều quan trọng không phải là chuẩn bị đủ, mà là tiếp tục bước đi dù chưa chuẩn bị đủ." Anh nhìn cô thêm một lúc, rồi quay đi ra hiệu cho cả đoàn tiếp tục lên đường.
Mặt trời lên cao dần trên bầu trời vàng đục, gió khô mang theo những hạt bụi mịn lướt qua bộ đồ bảo hộ của cả đoàn, và Vòm Xanh — ngôi nhà duy nhất Khê Miên từng biết — dần trở thành một chấm sáng nhỏ phía sau lưng họ, rồi biến mất hoàn toàn sau một triền đất nhấp nhô, nhường chỗ cho một thế giới rộng lớn, khắc nghiệt, và hoàn toàn xa lạ trải dài phía trước.
Đêm đó, khi đoàn dừng chân lần đầu tiên bên ngoài Vòm Xanh, dựng trại tạm trong một khe đá nhỏ mà Đinh Bách Lâm chọn vì khả năng che chắn gió, Khê Miên lấy cuốn sổ tay ra dưới ánh đèn pin nhỏ, viết những dòng đầu tiên của một chương hoàn toàn mới trong cuộc đời mình, khác hẳn với mọi trang giấy đã viết trong mười ba năm qua:
*Hôm nay con đã rời khỏi Vòm Xanh lần đầu tiên trong đời. Con mang theo một lời hứa từ hạt giống đầu tiên con từng cầm trong tay, và giờ đây con hiểu, có lẽ hành trình này không chỉ là để tìm kiếm những gì Vòm Xanh cần, mà còn là để tìm hiểu xem lời hứa ấy có thể lớn lên thành điều gì, khi được gieo xuống một mảnh đất hoàn toàn khác.*
*Con không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Nhưng lần đầu tiên trong đời, con không sợ điều chưa biết nhiều bằng con tin vào điều mình mang theo.*