Chương 48
Chương 48 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Ngày thứ hai trôi qua trong khe đá dưới bóng khối đá hình mũi tên không mang lại điều gì ngoài sự im lặng kéo dài và bình nước cạn dần đến mức đáng báo động, mỗi ngụm nước Khê Miên cho phép mình và hai người còn lại uống giờ chỉ còn là một vài giọt nhỏ chia đều, đủ để làm ẩm cổ họng chứ không đủ để xoa dịu cơn khát đang bắt đầu bám riết lấy cả ba người.
"Chúng ta không thể chờ thêm nữa," Diễm Quỳnh nói vào buổi chiều, giọng cô khản đặc vì thiếu nước, mắt cô nhìn chằm chằm vào bình nước gần như trống rỗng đặt giữa họ. "Con không muốn nói điều này, chị Khê Miên, nhưng nếu chúng ta cứ ở đây thêm một ngày nữa mà không tìm được nguồn nước mới, chúng ta sẽ không còn đủ sức để tiếp tục di chuyển, dù có tìm thấy anh Bách Lâm hay không."
Khê Miên nhìn về phía con đường mòn xa xa, nơi trong suốt hai ngày qua, không một bóng người quen thuộc nào xuất hiện, chỉ có một lần một nhóm tuần tra của Vòm Đá đi ngang qua vào lúc sáng sớm, buộc cả ba phải nín thở ép mình sát vào vách đá cho đến khi họ đi khuất hẳn. Trong lòng cô, một cuộc chiến âm thầm giữa lý trí và tình cảm đã diễn ra suốt từ đêm qua — phần lý trí trong cô hiểu rõ những gì Diễm Quỳnh vừa nói là sự thật không thể chối cãi, nhưng phần tình cảm vẫn bám chặt lấy hy vọng rằng chỉ cần chờ thêm một chút nữa, Bách Lâm sẽ xuất hiện từ phía sau một tảng đá nào đó, mang theo nụ cười mệt mỏi nhưng an toàn quen thuộc của anh.
"Con nói đúng," cô nói cuối cùng, giọng cô nặng trĩu vì phải thừa nhận điều mình không muốn chấp nhận. "Chúng ta cần tìm nước trước, rồi mới có thể tính đến bước tiếp theo."
Kiên, đang ngồi khắc một dấu hiệu nhỏ lên mặt phẳng của khối đá hình mũi tên bằng con dao nhỏ — một mũi tên đơn giản chỉ hướng họ sẽ đi, cùng với một dòng chữ vắn tắt để lại cho bất kỳ ai đến sau — ngẩng lên, gương mặt cậu mang một sự trưởng thành đột ngột mà Khê Miên chưa từng thấy ở cậu trước đây. "Con để lại dấu hiệu rồi ạ," cậu nói. "Nếu anh Bách Lâm và bác Ngạn Thế Bình đến đây sau chúng ta, họ sẽ biết chúng ta vẫn ổn, và biết hướng chúng ta đã đi."
Khê Miên nhìn dấu khắc nhỏ trên đá, một hành động đơn giản nhưng mang một sức nặng biểu tượng khiến cổ họng cô nghẹn lại. "Đó là một ý tưởng tốt," cô nói, đặt tay lên vai cậu. "Rất tốt, Kiên."
Họ rời khỏi khe đá vào lúc hoàng hôn, khi cái nóng gay gắt của ban ngày bắt đầu dịu bớt, di chuyển theo hướng một dải màu xanh nhạt mờ ảo mà Diễm Quỳnh, với con mắt quan sát tỉ mỉ đã từng giúp cô phát hiện ra những chi tiết kỹ thuật nhỏ nhất, tin rằng có thể là dấu hiệu của thực vật mọc quanh một nguồn nước ngầm nào đó dưới chân núi.
Con đường không hề dễ dàng. Địa hình đá lởm chởm cứa vào lòng bàn chân họ qua lớp giày đã mòn, và bóng tối buông xuống nhanh hơn dự tính giữa những vách núi cao, buộc cả ba phải di chuyển chậm rãi, thận trọng dò từng bước để tránh trượt ngã trên nền đá không bằng phẳng.
"Con nghe thấy tiếng gì đó," Kiên thì thầm sau gần hai giờ di chuyển trong im lặng căng thẳng, dừng bước và nghiêng đầu lắng nghe. "Giống như... nước chảy ạ?"
Cả ba đứng yên, và trong sự tĩnh lặng của đêm núi, Khê Miên cũng bắt đầu nghe thấy nó — một âm thanh róc rách nhỏ, đều đặn, không giống tiếng gió hay tiếng đá lở, mà là âm thanh không thể nhầm lẫn của nước đang chảy qua đá.
Họ theo âm thanh ấy, len lỏi qua một khe núi hẹp, và cuối cùng tìm thấy nó — một mạch nước nhỏ rỉ ra từ một vết nứt trên vách đá, chảy xuống tụ thành một vũng nước nông trong suốt dưới ánh trăng, xung quanh mọc lên vài bụi cây gai góc bám rễ sâu vào những khe đá ẩm.
"Nước," Diễm Quỳnh thì thầm, giọng cô run lên vì nhẹ nhõm, quỳ xuống bên vũng nước nhỏ với đôi mắt ngấn lệ.
Nhưng ngay khi cô đưa tay định múc nước, một giọng nói khàn khàn, già nua vang lên từ trong bóng tối phía sau một tảng đá lớn gần đó, khiến cả ba người giật bắn mình quay lại.
"Nước này không miễn phí cho bất kỳ ai," giọng nói ấy vang lên, mang theo một âm điệu khàn đục của người đã sống quá lâu trong không khí đầy bụi. "Nhưng ta cũng không phải người sẽ để ba đứa trẻ chết khát ngay trước mắt mình, dù ta không thích khách lạ chút nào."
Một bóng người bước ra từ sau tảng đá, một ông già gầy gò, tóc bạc trắng rối bù, khoác trên người một tấm áo choàng vá víu từ nhiều mảnh vải khác nhau, tay ông cầm một cây gậy gỗ dài như vũ khí lẫn công cụ hỗ trợ đi lại, và ánh mắt ông, dù sắc bén cảnh giác, không mang theo sự thù địch rõ ràng như những gì Khê Miên đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt.
Kiên theo bản năng đứng chắn trước hai người phụ nữ, tay cậu nắm chặt con dao nhỏ dù rõ ràng cậu không có nhiều kinh nghiệm sử dụng nó trong một cuộc đối đầu thực sự. "Chúng tôi không có ý xâm phạm," cậu nói, giọng cậu cố giữ vững dù vẫn run nhẹ. "Chúng tôi chỉ cần một ít nước, rồi sẽ đi ngay."
Ông già khịt mũi, một âm thanh nửa như khinh thường nửa như buồn cười, chống gậy bước lại gần hơn dưới ánh trăng để quan sát rõ hơn ba người khách không mời. "Cất con dao đi, nhóc con," ông nói. "Nếu ta muốn hại các người, các người đã không nghe thấy tiếng ta nói trước khi thấy mặt ta rồi. Ta chỉ là một lão già sống một mình, không phải lính của Vòm Đá, không phải kẻ cướp đường."
"Ông sống ở đây một mình sao?" Khê Miên hỏi, thận trọng nhưng không giấu được sự tò mò xen lẫn cảm giác nhẹ nhõm khi nhận ra người lạ này có thể không phải là mối đe dọa.
"Nhiều năm rồi," ông đáp, ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng gần vũng nước, ra hiệu bằng cây gậy cho họ có thể đến gần múc nước. "Ta không thuộc về Vòm nào cả, không Vòm Đá, không Vòm Xanh, không Vòm nào các người có thể kể tên. Ta chọn sống ở đây, giữa Đồng Tro và những ngọn núi này, nơi không ai ra lệnh cho ta phải tin vào điều gì, phải sợ hãi điều gì."
Diễm Quỳnh, dù vẫn còn cảnh giác, không thể kìm được việc múc một ngụm nước nhỏ đưa lên miệng, và sự nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt cô khi dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng khô khốc của mình. "Cảm ơn ông," cô nói, giọng cô chân thành. "Chúng tôi thực sự cần nó."
"Ta có thể thấy điều đó," ông già nói, ánh mắt ông lướt qua từng người trong ba người bọn họ với một sự quan sát tỉ mỉ đáng ngạc nhiên đối với một người sống ẩn dật. "Ba đứa trẻ, kiệt sức, hoảng sợ, di chuyển vào ban đêm tránh xa những con đường mòn chính — ta đã thấy đủ nhiều người chạy trốn khỏi Vòm Đá trong đời để nhận ra dáng vẻ ấy ngay lập tức."
Câu nói ấy khiến Khê Miên giật mình, và cô nhận ra, dù chưa nói ra một lời nào về hoàn cảnh của mình, người đàn ông kỳ lạ này đã nhìn thấu phần lớn sự thật chỉ qua cách họ di chuyển, cách họ ăn mặc, cách nỗi sợ hãi vẫn còn hằn rõ trên từng gương mặt.
"Người ta gọi tôi là kẻ phá hoại," cô nói, quyết định rằng sự thẳng thắn có lẽ là cách tốt nhất để đối xử với người đàn ông đã cho họ nước uống mà không đòi hỏi gì. "Vì chúng tôi hỏi han quá nhiều về một tổ chức cổ, và vì một tai nạn hầm mỏ xảy ra gần nơi chúng tôi từng ghé qua."
Ông già bật cười, một tiếng cười khô khốc nhưng không hề ác ý, lắc đầu như thể vừa nghe một câu chuyện ông đã nghe qua không biết bao nhiêu lần dưới những cái tên khác nhau. "Đội trưởng Giám Sát của họ," ông nói, không phải câu hỏi. "Người đàn ông ấy đã tìm vật tế thần từ nhiều năm trước khi ta còn dám bén mảng gần cổng Vòm Đá để trao đổi hàng hóa. Ông ta sợ hãi, và người sợ hãi luôn cần một ai đó để đổ lỗi, hơn là một câu trả lời thực sự."
"Ông biết về Hàn Đình Sảng?" Khê Miên hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
"Ta biết đủ về mọi Vòm quanh đây để chọn không sống trong bất kỳ Vòm nào trong số chúng," ông đáp, giọng ông trầm xuống thành một điều gì đó gần với sự mệt mỏi của nhiều năm chứng kiến. "Mỗi Vòm đều có phiên bản riêng của họ — một người sợ hãi được trao quyền lực, rồi biến nỗi sợ ấy thành luật lệ cho tất cả những người còn lại."
Ông đứng dậy, chống gậy bước về phía một khe đá khuất sau vũng nước, nơi Khê Miên giờ mới nhận ra có một mái che thô sơ dựng bằng vải bạt và cành cây khô, chỗ trú ẩn nhỏ bé của ông giữa vùng đất hoang vu này.
"Đêm nay các người có thể trú ở đây," ông nói, giọng ông không còn vẻ cảnh giác như lúc đầu. "Ta có đủ chỗ, và trời sắp trở lạnh. Sáng mai, nếu các người muốn, ta có thể chỉ đường — ta biết vùng núi này rõ hơn bất kỳ ai còn sống, kể cả những người của Vòm Đá."
Khê Miên nhìn Diễm Quỳnh và Kiên, cả hai đều gật đầu, sự kiệt sức trên gương mặt họ đã lấn át mọi nghi ngại còn sót lại, và cô quay lại nhìn ông già với một sự biết ơn chân thành mà cô không cần phải cố gắng thể hiện. "Cảm ơn ông," cô nói. "Chúng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được lòng tốt ở nơi này, sau tất cả những gì vừa xảy ra."
"Lòng tốt không thuộc về bất kỳ Vòm nào cả," ông đáp, quay lưng bước vào mái che nhỏ của mình. "Nó chỉ thuộc về những người còn giữ được nó, dù họ sống ở đâu."