Chương 32
Chương 32 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Khói mỏng bốc lên từ một khe núi nhỏ khiến Ngạn Thế Bình dừng bước đột ngột vào buổi chiều hôm sau, tay ông giơ lên ra hiệu cả đoàn im lặng.
"Có người," ông nói khẽ, mắt ông nheo lại quan sát làn khói mảnh đang tan dần vào không khí phía trước.
"Lửa nấu ăn, không phải lửa trại lớn," Bách Lâm nhận xét, cũng đã hạ thấp giọng, tay anh đặt hờ lên báng dao theo phản xạ. "Có thể chỉ một hoặc hai người."
Cả đoàn tiến lại gần một cách thận trọng, và khi vòng qua một mỏm đá, họ thấy nguồn gốc của làn khói — một túp lều nhỏ được dựng khéo léo giữa hai tảng đá lớn, tận dụng chúng làm tường chắn gió tự nhiên, và ngồi bên đống lửa nhỏ trước lều là một người đàn ông lớn tuổi, tóc đã bạc trắng gần hết, làn da sạm nắng và nhăn nheo vì nhiều năm phơi mình dưới cái nắng khắc nghiệt của Đồng Tro.
Người đàn ông ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân, không tỏ ra hoảng sợ, chỉ quan sát cả đoàn với một sự bình thản kỳ lạ của người đã sống quá lâu ngoài vòng an toàn của bất kỳ Vòm nào để còn cảm thấy sợ hãi trước người lạ.
"Khách hiếm hoi," ông nói, giọng ông khàn nhưng rõ ràng. "Đã nhiều năm không có ai đi qua đây."
"Chúng tôi không có ý làm phiền," Bách Lâm nói, giữ khoảng cách tôn trọng, tay anh vẫn cảnh giác nhưng không mang tính đe dọa. "Chúng tôi đang trên đường đến Vòm Cát."
"Vòm Cát," người đàn ông lặp lại, gật đầu chậm rãi. "Còn xa đấy, khoảng ba ngày đường nữa theo hướng các người đang đi. Ngồi xuống đi, nếu muốn. Ta có đủ nước để mời khách, dù không nhiều."
Khê Miên trao đổi ánh mắt với Bách Lâm, và sau một cái gật đầu ngắn từ anh, cả đoàn cẩn thận ngồi xuống quanh đống lửa nhỏ, dù Ngạn Thế Bình vẫn đứng gác ở một vị trí có thể quan sát toàn bộ khu vực xung quanh.
"Tên tôi là Đái Văn Cường," người đàn ông nói, tự giới thiệu trước khi ai đó kịp hỏi. "Ta đã sống ở khu vực này gần hai mươi năm, kể từ khi Vòm của ta sụp đổ."
"Vòm nào vậy ạ?" Khê Miên hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, tò mò nhưng không muốn khơi lại một nỗi đau không cần thiết.
"Một cái tên các cô sẽ không biết đến," ông đáp, ánh mắt ông xa xăm nhìn vào ngọn lửa. "Nó không còn tồn tại đủ lâu để được nhắc đến trong bất kỳ câu chuyện nào ngoài trí nhớ của những người sống sót ít ỏi như ta. Hệ thống lọc khí hỏng, không ai có đủ kỹ thuật để sửa chữa, và trong vòng chưa đầy một năm, cả cộng đồng phải phân tán, mỗi người tự tìm đường sống sót riêng."
Một khoảng im lặng ngắn bao trùm, và Khê Miên nghĩ đến câu chuyện về Vòm Sương mà cô từng nghe kể ở Vòm Xanh, tự hỏi liệu có bao nhiêu Vòm khác đã chịu chung số phận tương tự mà không ai từng nhắc đến tên chúng.
"Ông sống một mình ở đây suốt hai mươi năm sao?" Diễm Quỳnh hỏi, giọng cô mang một sự thương cảm chân thành.
"Phần lớn thời gian, đúng vậy," Đái Văn Cường đáp. "Ta từng thử tìm đường đến những Vòm khác, vài lần, nhưng ta đã già, và hầu hết các Vòm không mấy hào hứng nhận thêm một miệng ăn không thể đóng góp nhiều. Ta học cách sống sót một mình, tìm nước, tìm những gì còn ăn được trong các tàn tích xung quanh. Không dễ dàng, nhưng cũng không tệ như người ta tưởng, khi đã quen với nó."
Khê Miên nhìn quanh túp lều nhỏ, nhận ra một sự ngăn nắp kỳ lạ giữa hoàn cảnh khắc nghiệt — những viên đá được xếp thành hàng đánh dấu ranh giới nơi ở, một giá đỡ thô sơ làm từ cành cây khô treo vài dụng cụ nấu ăn đã cũ mòn nhưng sạch sẽ, và ở góc lều, một tấm vải phủ kín thứ gì đó có vẻ được cất giữ cẩn thận hơn tất cả những gì còn lại.
"Ông sống ở đây một mình suốt hai mươi năm mà vẫn giữ được sự gọn gàng như vậy," cô nhận xét, không giấu được sự ngưỡng mộ trong giọng nói.
"Khi không còn ai khác để trò chuyện, người ta học cách trò chuyện với chính trật tự của cuộc sống mình," Đái Văn Cường đáp, một nụ cười buồn thoáng qua gương mặt nhăn nheo của ông. "Đó là cách ta giữ cho đầu óc mình không lạc lối, sau khi mất tất cả những gì từng quan trọng."
Bách Lâm, đã quan sát khu vực xung quanh trong lúc trò chuyện, nhận thấy một số vật dụng khác thường được sắp xếp gọn gàng gần lều — những mảnh kim loại, một vài cuốn sách đã mục nát nhưng được bọc cẩn thận trong vải, và một chiếc hộp kim loại nhỏ có khóa.
"Ông có tìm được nhiều thứ trong các tàn tích quanh đây không?" anh hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.
"Đủ để sống," Đái Văn Cường đáp, nhưng ánh mắt ông lướt qua chiếc hộp kim loại một cách vô thức, một cử chỉ nhỏ mà Khê Miên không bỏ lỡ. "Khu vực này từng là một phần của thứ gì đó lớn lao trước Đại Biến. Ta đã đào bới đủ lâu để biết điều đó."
"Chúng tôi tìm thấy một biểu tượng, cách đây một ngày đường," Khê Miên nói, quyết định thử vận may, lấy tờ giấy phác họa của Diễm Quỳnh ra và đưa cho ông xem. "Một vòng tròn trong tam giác, với những tia sáng tỏa ra. Ông có từng thấy nó không?"
Đái Văn Cường cầm lấy tờ giấy, và trong khoảnh khắc ông nhìn vào nó, gương mặt ông thay đổi hoàn toàn — sự bình thản thường trực biến mất, thay vào đó là một biểu cảm phức tạp pha trộn giữa nhận ra, sợ hãi, và một nỗi đau cũ đã chôn giấu từ lâu.
"Ở đâu?" ông hỏi, giọng ông đột nhiên căng thẳng. "Các cô tìm thấy nó ở đâu?"
"Trên một mảng tường tàn tích, cách đây khoảng một ngày đường về phía đông," Bách Lâm đáp, quan sát kỹ phản ứng của ông. "Ông biết nó là gì?"
Người đàn ông già im lặng một lúc lâu, tay ông vẫn giữ chặt tờ giấy, ánh mắt ông nhìn xa xăm vào một điều gì đó chỉ ông mới thấy được.
"Ta biết," ông nói cuối cùng, giọng ông nhỏ đi. "Vòm của ta — Vòm đã sụp đổ hai mươi năm trước — được xây dựng bởi một nhóm kỹ sư từng làm việc cho một tổ chức lớn trước Đại Biến. Họ không bao giờ nói rõ tên tổ chức đó trước công chúng, nhưng những người lớn tuổi nhất trong cộng đồng, những người còn nhớ thế giới trước thảm họa, đôi khi nhắc đến nó trong những cuộc trò chuyện riêng tư. Biểu tượng này," ông chỉ vào tờ giấy, "là dấu ấn của họ. Ta đã thấy nó khắc trên một số thiết bị kỹ thuật cũ mà những kỹ sư ấy mang theo khi họ đến xây dựng Vòm của ta."
"Tổ chức đó tên là gì?" Khê Miên hỏi, hơi thở cô như ngừng lại trong khoảnh khắc chờ đợi câu trả lời.
Đái Văn Cường nhìn cô một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó nặng nề. "Cô đã biết cái tên rồi, đúng không?" ông hỏi ngược lại. "Ta thấy nó trong ánh mắt cô khi cô nhắc đến biểu tượng này."
"Thiên Hộ," Khê Miên nói khẽ.
Người đàn ông già gật đầu chậm rãi, một cử chỉ xác nhận nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả. "Tập đoàn Thiên Hộ," ông nói. "Cô nghe được cái tên đó ở đâu?"
"Từ người thầy của tôi," Khê Miên đáp, "người chỉ nghe được nó một lần, từ người thầy của bà, nhiều năm trước khi bất kỳ ai trong chúng tôi sinh ra. Ông có biết gì hơn về họ không?"
Đái Văn Cường thở dài, một tiếng thở dài mang theo trọng lượng của hai mươi năm sống một mình với những mảnh ký ức không ai khác quan tâm đến. "Không nhiều hơn những gì các kỹ sư ấy từng để lộ ra trong lúc say hoặc lúc mệt mỏi quên giữ mồm giữ miệng," ông nói. "Nhưng đủ để ta tin rằng, dù họ là ai, họ không đơn thuần chỉ là một công ty bình thường của thế giới cũ. Nếu các cô thực sự muốn biết thêm, ta có thể cho các cô xem thứ gì đó — nhưng ta cảnh báo trước, một khi đã thấy nó, các cô sẽ không thể giả vờ như chưa từng thấy được nữa."
Cả đoàn im lặng, và Khê Miên cảm nhận rõ ràng, ngồi bên đống lửa nhỏ giữa vùng đất chết, rằng họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng khi rời khỏi Mái Lọc của Vòm Xanh, nhiều tuần và một cuộc đời trước đây.
Ngạn Thế Bình, vẫn đứng gác nhưng rõ ràng đang lắng nghe từng lời, lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi cuộc trò chuyện bắt đầu. "Ông có chắc muốn cho chúng tôi xem không?" ông hỏi, giọng ông thận trọng. "Một khi ông đã chia sẻ, ông không thể lấy lại được nữa. Và chúng tôi là người lạ ông vừa gặp chưa đầy một giờ."
Đái Văn Cường nhìn ông, rồi nhìn lần lượt từng người trong đoàn, ánh mắt ông dừng lại lâu nhất ở Khê Miên. "Ta đã giữ nó suốt hai mươi năm, chờ đợi một ai đó đến hỏi đúng câu hỏi," ông nói, giọng ông mang một sự nhẹ nhõm lạ lùng, như thể gánh nặng ông mang vác quá lâu cuối cùng cũng tìm được nơi để đặt xuống. "Ta đã già, và ta không biết mình còn sống được bao lâu nữa giữa nơi này. Nếu ta chết mà không kể lại cho ai, những gì ta biết sẽ chết theo cùng ta, mãi mãi. Có lẽ đó là điều ta sợ hơn cả việc tin nhầm người."
"Chúng tôi muốn xem," Khê Miên nói, giọng cô kiên định dù trong lòng không hoàn toàn chắc chắn liệu mình đã sẵn sàng cho những gì sắp đến hay chưa.