Chương 98
Chương 98 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Bách Lâm tìm thấy Khê Miên trong Kho Hạt vào một buổi tối muộn, cúi mình bên một trong những kệ giống thấp nhất, tay cô đang cẩn thận sắp xếp lại những hộp hạt giống mới nhất vừa được chuyển đến từ đợt phân phối gần nhất của Kho Hạt Gốc, ánh đèn dầu vàng nhạt quen thuộc phủ lên gương mặt cô một vẻ tĩnh lặng anh hiếm khi có cơ hội chứng kiến giữa những ngày bận rộn triền miên. Không khí trong Kho Hạt mang mùi đất khô và giấy cũ đặc trưng, một sự tĩnh mịch chỉ bị phá vỡ bởi tiếng những hộp gỗ nhỏ va nhẹ vào nhau khi cô sắp xếp lại từng ngăn, và anh đứng lặng ở ngưỡng cửa một lúc lâu trước khi lên tiếng, không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy.
"Cô vẫn làm việc muộn thế này," anh nói, ngồi xuống cạnh cô, giọng anh mang một sự trìu mến quen thuộc.
"Tôi luôn thấy bình yên nhất ở đây," Khê Miên đáp, không ngừng tay, đặt một hộp giống cuối cùng vào đúng vị trí của nó trên kệ. "Có lẽ vì đây là nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi tôi luôn có thể quay về, dù thế giới bên ngoài có biến động thế nào."
Bách Lâm im lặng một lúc, quan sát cô làm việc với sự tỉ mỉ đã trở thành bản năng thứ hai sau nhiều năm, trước khi anh rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ được bọc trong một mảnh vải mềm.
"Tôi có một thứ muốn đưa cho cô," anh nói, giọng anh mang một sự hồi hộp hiếm thấy ở một người luôn điềm tĩnh trong mọi tình huống nguy hiểm nhất.
Khê Miên ngừng tay, quay sang nhìn anh với sự tò mò, và khi anh mở lớp vải ra, cô thấy một chiếc vòng tay nhỏ được làm thủ công từ kim loại tái chế, uốn thành hình dạng những nhánh cây đan xen, ở giữa gắn một hạt giống nhỏ được bảo quản trong một viên nhựa trong suốt.
"Tôi nhờ một người thợ ở Vòm Gốm làm nó," anh nói, "từ chính mảnh kim loại của con dao đầu tiên tôi mang theo khi gặp cô lần đầu ở cổng Vòm Xanh. Tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc thứ từng chỉ được dùng để sinh tồn nên trở thành thứ gì đó đại diện cho một điều khác — một lời hứa, thay vì chỉ là một công cụ phòng vệ."
"Bách Lâm," Khê Miên nói, giọng cô run lên vì xúc động, nhìn chiếc vòng tay lấp lánh dưới ánh đèn dầu.
"Tôi không đề nghị điều này vì chúng ta cần nó," anh nói nhanh, như thể muốn làm rõ trước khi cô có thể hiểu lầm. "Chúng ta đã chứng minh, qua tất cả những gì đã trải qua, rằng tình yêu của chúng ta không cần bất kỳ nghi thức nào để trở nên vững chắc. Tôi chỉ nghĩ, giờ đây khi trách nhiệm nặng nề nhất của chúng ta đã hoàn thành, khi thế giới không còn treo lơ lửng trên bờ vực sụp đổ mỗi ngày, có lẽ chúng ta xứng đáng có một khoảnh khắc chỉ dành riêng cho chính mình, không phải vì nghĩa vụ, mà vì niềm vui đơn thuần của việc lựa chọn nhau, một lần nữa, trong một thế giới nơi chúng ta thực sự có quyền lựa chọn."
Nước mắt lăn dài trên má Khê Miên, và cô gật đầu, không thể thốt lên lời nào trong khoảnh khắc ấy, chỉ đưa tay ra để anh đeo chiếc vòng vào cổ tay cô, cảm nhận trọng lượng nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa của nó tựa lên làn da mình. Cô xoay nhẹ cổ tay, để ánh đèn dầu bắt lấy viên nhựa trong suốt bọc hạt giống nhỏ bên trong, và trong khoảnh khắc ấy, cô nghĩ về con dao cũ kỹ anh từng mang bên hông suốt những năm tháng lữ hành, thứ vũ khí đã cứu mạng cả hai không biết bao nhiêu lần, giờ đây đã hóa thân thành một biểu tượng hoàn toàn khác của cùng một sự tận tụy.
Tin tức về quyết định của họ lan truyền nhanh chóng qua mạng lưới liên lạc, và trong vòng chưa đầy hai tuần, một buổi lễ được tổ chức ngay tại ruộng bậc thang của Vòm Xanh, nơi mọi thứ giữa họ bắt đầu có ý nghĩa sâu sắc hơn một mối quan hệ hộ tống đơn thuần, nhiều năm về trước. Không phải một buổi lễ xa hoa hay phô trương, mà một nghi thức giản dị theo truyền thống Vòm Xanh, diễn ra dưới ánh hoàng hôn nhân tạo quen thuộc, với sự chứng kiến của những người đã cùng họ đi qua cả một hành trình dài.
Vũ Đình Khoát đứng bên cạnh con gái mình, mắt ông đỏ hoe nhưng nụ cười trên môi ông rạng rỡ hơn bất kỳ lúc nào Khê Miên từng thấy kể từ khi mẹ cô qua đời. Tăng Diệu Lam đứng làm phù dâu, không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc trong suốt buổi lễ. Kiên, giờ đây đã trở thành một thanh niên trưởng thành với dáng vẻ tự tin của một người thầy được kính trọng, đứng cạnh Diễm Quỳnh, cả hai cùng cười khi nhìn thấy Khê Miên bước đi giữa hàng người dọc theo lối đi được rắc đầy cánh hoa từ Vườn Ươm Trung Tâm.
Đại diện từ khắp các Vòm thành viên đã đến tham dự — Xa Bình Nguyên và Quắc Thị Hiền từ Vòm Sỏi và Vòm Rêu, Câu Bách Thịnh và Diệp Bá Nhân từ Vòm Cát, Ngụy Bá Cường cùng Đường Thị Yên từ Vòm Đá, Phong Bá Nghinh từ Vòm Gốm, thậm chí cả Vịnh Thị Ngoan, được mời như một vị khách danh dự đại diện cho Tầng Nền Vòm Thượng. Doanh Bá Thông đứng gần đó, mỉm cười với một sự bình yên hiếm hoi mà những năm tháng sống trong bóng tối và nguy hiểm chưa bao giờ cho phép ông có được.
"Con không hề nghĩ mình sẽ đứng đây, chứng kiến khoảnh khắc này," Biện Bá Uy nói, đứng lên phát biểu với vai trò người chủ trì nghi lễ, giọng ông trang trọng nhưng ấm áp. "Nhiều năm trước, ta phê chuẩn cho một cô gái trẻ rời khỏi Vòm Xanh lần đầu tiên, mang theo một hộp hạt giống và một niềm tin ta không chắc liệu có đủ để bảo vệ cô ấy giữa Đồng Tro khắc nghiệt. Hôm nay, ta đứng đây, chứng kiến cô ấy không chỉ trở về an toàn, mà mang theo cả một thế giới đã được thay đổi, và một người bạn đồng hành đã cùng cô ấy đi trọn hành trình ấy."
Khi nghi thức trao đổi lời thề được thực hiện, Khê Miên và Bách Lâm đứng đối diện nhau dưới ánh hoàng hôn, và thay vì những lời hứa hoa mỹ, họ chọn nói những điều giản dị nhất, chân thành nhất.
"Tôi hứa sẽ tiếp tục tin tưởng, ngay cả khi thế giới cho tôi lý do để nghi ngờ," Khê Miên nói, nhìn thẳng vào mắt anh. "Và tôi hứa sẽ luôn quay về, dù con đường có dẫn tôi đi xa đến đâu."
"Tôi hứa sẽ luôn ở đó khi cô quay về," Bách Lâm đáp, giọng anh khàn đi vì xúc động, "và tôi hứa sẽ học cách buông bỏ nỗi sợ mất mát đủ để sống trọn vẹn từng ngày bên cô, thay vì chỉ chuẩn bị cho những gì có thể mất."
Buổi tiệc sau đó kéo dài đến tận khuya, tiếng cười nói và âm nhạc vang khắp ruộng bậc thang, những món ăn từ khắp các Vòm thành viên được bày biện phong phú trên những chiếc bàn dài — bánh nướng từ lò gốm Vòm Gốm, tảo chế biến theo công thức Vòm Rêu, rượu trái cây lên men từ những giống quả mới của Kho Hạt Gốc mà Vòm Xanh vừa thử nghiệm trồng thành công trong năm đầu tiên.
Kiên và Diễm Quỳnh ngồi cạnh nhau suốt buổi tiệc, đầu tiên là trò chuyện về công việc như thường lệ, nhưng dần dà câu chuyện chuyển sang những điều riêng tư hơn, và khi một bản nhạc chậm rãi vang lên từ nhóm nhạc công nghiệp dư của Vòm Cát, Kiên ngập ngừng đứng dậy, đưa tay ra mời cô nhảy. Diễm Quỳnh, đỏ mặt nhưng không giấu được nụ cười, đặt tay mình vào tay cậu, và Khê Miên, quan sát từ xa cùng Bách Lâm, không khỏi mỉm cười trước khung cảnh ấy.
"Con nghĩ họ cuối cùng cũng nhận ra," Bách Lâm nói khẽ, một sự thích thú trong giọng anh.
"Đã lâu lắm rồi," Khê Miên đáp, cười nhẹ. "Tôi nghĩ cả hai đều quá bận rộn xây dựng thế giới mới đến mức quên mất xây dựng cuộc sống riêng của chính mình. Có lẽ hôm nay là một lời nhắc nhở tốt."
Sơn Bá Đạt, ngồi cùng bàn với vài chiến binh trẻ của lực lượng phòng vệ liên minh, nâng ly chúc mừng khi Khê Miên và Bách Lâm đi ngang qua bàn của anh. "Chúc hai người hạnh phúc," anh nói, giọng anh chân thành. "Tôi nghĩ, nếu không có những gì hai người đã làm, tôi sẽ không bao giờ có cơ hội được ngồi đây, giữa những người tôi giờ đây gọi là bạn, thay vì đồng đội trong một đội quân tôi không còn tin tưởng."
"Anh đã tự tìm ra con đường của riêng mình," Khê Miên đáp. "Chúng tôi chỉ mở ra một cánh cửa. Anh mới là người chọn bước qua nó."
Khi đêm đã khuya, Khê Miên đứng một mình một lúc bên cây tưởng niệm của Cố Diễm Ninh, đặt tay lên lớp vỏ cây quen thuộc.
Gió đêm khẽ lay động những tán lá phía trên đầu cô, và trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, xa khỏi tiếng nhạc và tiếng cười của buổi tiệc, Khê Miên cảm thấy gần gũi với người mentor đã khuất của mình hơn bất kỳ lúc nào khác kể từ ngày bà qua đời. "Con đã làm được," cô thì thầm, "không chỉ những gì bà mong đợi, mà có lẽ nhiều hơn cả những gì bà từng dám hy vọng. Và con đã tìm thấy một người để cùng chia sẻ tất cả những điều đó, giống như bà từng nói rằng con sẽ không bao giờ phải đi một mình, nếu con biết cách mở lòng."
Bách Lâm tìm đến bên cô, khoác tay qua vai cô, và cả hai đứng lặng lẽ dưới ánh sao, giữa tiếng nhạc và tiếng cười vẫn còn vang vọng phía xa, biết rằng dù hành trình phía trước còn nhiều điều chưa biết, họ sẽ đối mặt với nó cùng nhau, như họ đã làm suốt bao năm tháng qua, không phải vì bị ràng buộc bởi một trách nhiệm chung nào nữa, mà đơn giản chỉ vì họ đã chọn nhau, mỗi ngày, và sẽ tiếp tục chọn nhau trong tất cả những ngày còn lại phía trước.