Chương 28
Chương 28 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Khê Miên không thể ngủ được đêm đó, nằm trên chiếc giường cứng của khu nhà khách, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà thô ráp, tâm trí cô vẫn còn quay cuồng với hình ảnh đứa trẻ ba tuổi đang sốt trong một căn nhà nào đó gần cuối con hẻm, mẹ và bà ngoại của nó không thể làm gì hơn ngoài chờ đợi và hy vọng.
Cô ngồi dậy, khoác thêm một lớp áo, và bước ra ngoài phòng chung nơi Bách Lâm đang ngồi canh gác ca đầu, ánh đèn nhỏ đặt trước mặt anh chiếu sáng một vùng hẹp trong bóng tối.
"Cô cũng không ngủ được," anh nói, không phải câu hỏi, khi thấy cô đến gần.
"Tôi cứ nghĩ về đứa trẻ," Khê Miên nói, ngồi xuống đối diện anh. "Về việc chúng ta có nước dư — không nhiều, nhưng đủ để giúp một gia đình vượt qua vài ngày khó khăn. Và chúng ta cứ ngồi đây, an toàn, trong khi họ..."
"Tôi biết cô đang nghĩ gì," Bách Lâm cắt ngang, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Và tôi hiểu tại sao cô nghĩ vậy. Nhưng hãy để tôi hỏi cô một điều: nếu chúng ta bị phát hiện đang lén đưa vật tư cho một gia đình đang bị trừng phạt bởi chính quyền Vòm này, điều gì sẽ xảy ra?"
Khê Miên im lặng, cô đã nghĩ đến điều đó, nhưng chưa tìm ra câu trả lời khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
"Có thể họ sẽ trừng phạt nặng hơn cả gia đình đó, vì tội nhận giúp đỡ từ người ngoài mà không có phép của Diêm Chủ," Bách Lâm tiếp tục, giọng anh nặng nề. "Có thể họ sẽ giữ chúng ta lại, tịch thu mọi thứ, kể cả những gì cô đang mang trong hộp hạt giống ấy, với lý do chúng ta vi phạm luật lệ của Vòm họ. Chúng ta không chỉ mạo hiểm mạng sống của năm người trong đoàn. Chúng ta mạo hiểm cả sứ mệnh mà cả Vòm Xanh đang trông đợi vào chúng ta."
"Vậy chúng ta không làm gì cả?" Khê Miên hỏi, giọng cô mang một sự thách thức cô hiếm khi thể hiện với anh.
"Tôi không nói vậy," Bách Lâm đáp, và trong ánh đèn mờ, Khê Miên thấy anh đang cân nhắc điều gì đó thay vì chỉ đơn thuần từ chối ý tưởng của cô. "Tôi nói chúng ta cần làm điều đó một cách không để lại dấu vết có thể lần ra chúng ta, và không được để bất kỳ ai trong Vòm này biết rõ nguồn gốc của sự giúp đỡ ấy."
Khê Miên nhìn anh, một tia hy vọng nhen lên trong lòng. "Anh có ý tưởng?"
"Ngạn Thế Bình từng làm việc này trước đây, ở những Vòm khác," anh nói, giọng anh hạ thấp hơn dù không ai khác trong phòng đang thức. "Để đồ tiếp tế ở một nơi kín đáo, vào lúc không ai chú ý, rồi rời khỏi khu vực đó ngay lập tức, không quay lại kiểm tra, không tìm cách xác nhận liệu người cần nó có nhận được hay không. Đó là cách duy nhất để giúp đỡ mà không tạo ra mối liên hệ có thể bị lần ra."
"Nghe có vẻ lạnh lùng," Khê Miên nói khẽ.
"Nó là cách duy nhất hiệu quả," Bách Lâm đáp. "Sự giúp đỡ không có tác dụng nếu nó khiến người được giúp gặp nguy hiểm lớn hơn."
"Còn thuốc hạ sốt thì sao?" Khê Miên hỏi, nhớ lại lời người đàn ông lớn tuổi kể về đứa trẻ đang ốm. "Chúng ta có thể cho đi bao nhiêu mà không gây nguy hiểm cho chính đoàn mình nếu có ai đó trong chúng ta ốm dọc đường?"
"Để tôi hỏi Diễm Quỳnh," Bách Lâm nói, đứng dậy đi đánh thức cô kỹ thuật viên trẻ, người dù còn ngái ngủ nhưng tỉnh táo lại ngay lập tức khi nghe qua tình huống.
"Con có thể chia một phần ba số thuốc hạ sốt cơ bản mà không ảnh hưởng nhiều đến khả năng xử lý tình huống khẩn cấp của đoàn," Diễm Quỳnh nói, đã lục tìm trong túi y tế của mình, tay cô cẩn thận đếm ra một số viên thuốc nhỏ, gói lại bằng một mảnh vải sạch. "Con chỉ tiếc là không thể làm nhiều hơn thế."
"Từng đó là đủ để tạo ra khác biệt cho một đứa trẻ đang sốt," Khê Miên nói, nhận lấy gói thuốc từ tay cô, giọng cô ấm áp hơn hẳn so với sự căng thẳng vừa rồi. "Cảm ơn con."
Họ đánh thức Ngạn Thế Bình, người, sau khi nghe qua kế hoạch, gật đầu ngay không do dự, như thể đây không phải lần đầu tiên ông làm việc tương tự.
"Tôi biết con hẻm đó," ông nói, đã bắt đầu chuẩn bị một túi nhỏ đựng một phần nước dự trữ của đoàn cùng vài viên thuốc hạ sốt cơ bản từ túi y tế của Diễm Quỳnh. "Có một khoảng trống dưới bậc cửa nhà thứ ba tính từ cuối hẻm, đủ để giấu một túi nhỏ mà không ai để ý nếu không biết trước nó ở đó."
"Làm sao ông biết chính xác vị trí ấy?" Khê Miên hỏi, ngạc nhiên.
"Tôi quan sát khi chúng ta đi qua đó chiều nay," Ngạn Thế Bình đáp đơn giản, như thể đó là điều hiển nhiên bất kỳ ai cũng nên làm. "Tôi luôn quan sát mọi nơi chúng ta đi qua. Đó là thói quen giữ tôi sống sót nhiều năm qua, và đôi khi, nó cũng cho tôi biết nơi nào có thể cần một sự giúp đỡ thầm lặng."
Nửa đêm, khi khu vực gần cổng và quảng trường trung tâm đã vắng người qua lại, Ngạn Thế Bình lặng lẽ rời khỏi khu nhà khách, di chuyển với sự im lặng gần như tuyệt đối của một người đã luyện tập kỹ năng này qua hàng chục năm. Khê Miên và Bách Lâm chờ đợi trong căng thẳng, đếm từng phút trôi qua, cho đến khi ông trở lại sau chưa đầy nửa giờ, gương mặt ông không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt nhưng có một sự nhẹ nhõm nhất định trong dáng đi.
"Xong rồi," ông nói ngắn gọn. "Không ai thấy tôi."
"Cảm ơn ông," Khê Miên nói, giọng cô nghẹn lại vì một cảm xúc hỗn hợp giữa nhẹ nhõm và một nỗi buồn cô không thể gọi tên chính xác — nhẹ nhõm vì đã làm được điều gì đó, buồn vì biết rằng đó chỉ là một giọt nước nhỏ bé giữa cả một hệ thống bất công rộng lớn hơn nhiều so với những gì năm người bọn họ có thể thay đổi trong một đêm.
"Đừng cảm ơn tôi," Ngạn Thế Bình nói, ngồi xuống, giọng ông trầm ngâm hơn thường lệ. "Tôi đã đi qua nhiều Vòm như thế này trong đời, và mỗi lần, tôi chỉ có thể làm được những việc nhỏ như thế này. Không đủ để thay đổi bất cứ điều gì lớn lao. Nhưng đủ để tôi còn có thể nhìn vào gương mỗi sáng."
Khê Miên nhìn ông, nhận ra một khía cạnh khác của người đàn ông ít nói này mà cô chưa từng thấy rõ trước đây — không chỉ là một trinh sát dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, mà một người mang trong lòng cùng một loại lương tâm bồn chồn như cô, dù ông thể hiện nó theo một cách hoàn toàn khác, lặng lẽ hơn, thực tế hơn.
"Ông đã thấy bao nhiêu Vòm giống như thế này rồi?" cô hỏi.
Ngạn Thế Bình im lặng một lúc, như đang đếm lại trong đầu. "Không nhiều, nhưng đủ để biết rằng Vòm Muối không phải là trường hợp duy nhất," ông nói cuối cùng. "Khi tài nguyên trở nên khan hiếm và một Vòm không có đủ sự đoàn kết hoặc đủ may mắn để giữ được những giá trị ban đầu, quyền lực luôn tìm cách chảy về phía những kẻ sẵn sàng dùng nó để kiểm soát người khác thay vì phục vụ họ. Đó không phải là điều gì đặc biệt của riêng Vòm Muối. Đó là một khuôn mẫu tôi đã thấy lặp lại, ở nhiều mức độ khác nhau, khắp Đồng Tro."
Câu nói ấy khiến Khê Miên lạnh người, không phải vì nội dung của nó, mà vì cách nó mở rộng phạm vi lo lắng của cô từ một Vòm cụ thể sang một bức tranh lớn hơn nhiều — nếu Vòm Muối không phải trường hợp cá biệt, thì có bao nhiêu Vòm khác, trong số những Vòm cô chưa từng nghe tên, cũng đang chịu đựng dưới những hình thức kiểm soát tương tự? Và liệu Vòm Cát, đích đến kế tiếp của họ, có thực sự khác biệt như những gì cô vẫn tin tưởng dựa trên mối quan hệ thương mại lâu năm giữa nó và Vòm Xanh?
"Vậy tại sao Vòm Xanh lại khác?" cô hỏi, giọng cô nhỏ, gần như là câu hỏi dành cho chính mình hơn là cho hai người đàn ông ngồi cạnh. "Chúng tôi cũng đối mặt với khan hiếm, cũng có những năm mất mùa, cũng có Bệnh Mục Rễ đe dọa toàn bộ nguồn sống của mình. Vậy tại sao Hội Đồng của chúng tôi không biến thành như Diêm Chủ và Binh Diêm của ông ta?"
"Có lẽ vì các cô còn có nhau," Ngạn Thế Bình nói, sau một khoảng im lặng ngắn. "Tôi không biết đủ rõ về Vòm Xanh để nói chắc chắn, nhưng từ những gì tôi quan sát được trong những tuần chuẩn bị trước chuyến đi, tôi thấy một cộng đồng nơi người ta còn tranh cãi công khai, còn phản đối lẫn nhau ngay trước mặt Trưởng Vòm mà không sợ bị trừng phạt vì điều đó. Đó không phải là điều nhỏ. Ở nhiều nơi khác, sự im lặng đến sớm hơn nhiều, và một khi nó đến, quyền lực không còn ai kiểm soát nữa."
Khê Miên nghĩ đến buổi họp Hội Đồng chia rẽ nhiều tuần trước, đến những lời tranh luận gay gắt giữa cô và Sử Đình Lam, đến việc Biện Bá Uy đã lắng nghe cả hai phía trước khi đưa ra quyết định cuối cùng — những điều cô từng coi là rắc rối, là gánh nặng của một cộng đồng khó đạt được đồng thuận, giờ đây hiện ra trước mắt cô như một loại tài sản quý giá mà không phải Vòm nào cũng còn giữ được.
"Chúng ta nên ngủ một chút," Bách Lâm nói cuối cùng, nhận ra sự mệt mỏi đang hiện rõ trên gương mặt cả hai người bạn đồng hành. "Ngày mai chúng ta cần rời đi sớm, ngay khi việc trao đổi nước hoàn tất."
Khê Miên gật đầu, nhưng trước khi quay về phòng, cô dừng lại nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ của khu nhà khách, về phía con hẻm nơi Ngạn Thế Bình vừa đến, tưởng tượng ra hình ảnh túi nước nhỏ được tìm thấy vào sáng mai bởi một người phụ nữ trẻ đang chăm sóc đứa con đang sốt, không biết nó đến từ đâu, chỉ biết rằng, giữa một nơi mà mọi giọt nước đều bị kiểm soát chặt chẽ, vẫn còn ai đó, dù xa lạ, sẵn sàng chia sẻ mà không đòi hỏi gì đáp lại.
*Có lẽ đó cũng là một loại hạt giống,* cô nghĩ, khi cuối cùng cũng chìm vào một giấc ngủ chập chờn, *loại hạt giống không ai nhìn thấy được gieo xuống, nhưng vẫn có thể, một ngày nào đó, nảy mầm thành điều gì đó lớn hơn cả những gì chúng ta dám hy vọng đêm nay.*