Chương 39
Chương 39 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Đoàn quyết định ở lại Vòm Cát thêm hai ngày, không chỉ để hoàn tất việc đóng gói vật tư trao đổi mà còn để Khê Miên có thêm thời gian sao chép và sắp xếp lại toàn bộ tài liệu họ đã thu thập được — từ chiếc hộp của Đái Văn Cường đến tập giấy dày của Lại Bá Nguyên, giờ đây tất cả được cất giữ cẩn thận trong một ngăn riêng của túi hành lý cô, tách biệt hoàn toàn với hộp hạt giống.
Vào buổi tối cuối cùng trước khi lên đường trở về Vòm Xanh, Khê Miên ngồi một mình trong khoảng sân nhỏ của khu nhà khách, cuốn sổ tay mở trước mặt, nhưng tâm trí cô quá đầy ắp những suy nghĩ để có thể sắp xếp chúng thành câu chữ mạch lạc.
"Cô đang cố viết mà không biết bắt đầu từ đâu," Bách Lâm nói, đến ngồi xuống cạnh cô, nhận ra ngay tình trạng của cô chỉ qua cách cô nhìn chằm chằm vào trang giấy trống.
"Đúng vậy," Khê Miên thừa nhận, bật cười nhẹ dù có phần mệt mỏi. "Có quá nhiều điều đã xảy ra trong vài tuần qua. Tôi không biết làm sao để viết lại tất cả mà không khiến nó trở nên hỗn loạn như chính những gì đang diễn ra trong đầu tôi."
"Vậy đừng viết tất cả cùng một lúc," anh nói, một sự thực dụng dịu dàng trong giọng anh. "Viết những gì quan trọng nhất với cô ngay lúc này. Phần còn lại sẽ có chỗ của nó sau."
Khê Miên nhìn anh, và trong ánh đèn mờ của buổi tối, cô nhận ra khuôn mặt anh, dù vẫn mang những đường nét sắc lạnh quen thuộc, đã trở nên mềm mại hơn nhiều so với ngày đầu tiên họ gặp nhau tại khoang khử trùng của Vòm Xanh, nhiều tuần và một thế giới trước đây.
"Điều quan trọng nhất với tôi lúc này," cô nói chậm rãi, "là chúng ta đã sắp hoàn thành phần đầu tiên của hành trình. Chúng ta có phụ tùng, có giống mới, và Vòm Xanh sẽ được an toàn hơn khi chúng ta trở về. Đó là điều tôi từng nghĩ sẽ là kết thúc trọn vẹn của chuyến đi này."
"Nhưng giờ nó không còn là kết thúc nữa," Bách Lâm nói, hoàn thành ý nghĩ cô chưa nói hết.
"Đúng vậy," cô đáp. "Nó chỉ là một chương đã khép lại, trong khi một chương khác, lớn hơn nhiều, đã mở ra."
Họ ngồi im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua khoảng sân, mang theo hương thơm mờ nhạt của những chậu cây xanh hiếm hoi được chăm sóc cẩn thận nơi đây.
"Tôi muốn hỏi cô một điều," Bách Lâm nói cuối cùng, giọng anh có phần ngập ngừng, khác hẳn sự dứt khoát thường thấy ở anh. "Không liên quan đến Thiên Hộ, hay hạt giống, hay bất cứ điều gì về sứ mệnh của chúng ta."
Khê Miên nhìn anh, tò mò trước sự thay đổi trong giọng điệu của anh. "Được," cô nói. "Hỏi đi."
"Khi chuyến đi này kết thúc," anh nói, "khi cô trở về Vòm Xanh, hoàn thành trách nhiệm của mình với Kho Hạt — cô có nghĩ đến việc rời đi lần nữa không? Hay cô sẽ ở lại, an toàn sau Mái Lọc, như cô đã từng sống suốt hai mươi hai năm trước chuyến đi này?"
Câu hỏi ấy khiến Khê Miên dừng lại, suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời, vì cô cảm nhận được nó mang một ý nghĩa sâu xa hơn những gì được nói ra bằng lời.
"Tôi không biết chắc," cô nói thành thật. "Nhưng tôi nghĩ, sau tất cả những gì tôi đã thấy — Vòm Muối, Đái Văn Cường, những tài liệu về Thiên Hộ — tôi không nghĩ mình có thể quay lại là con người tôi từng là trước khi rời khỏi Vòm Xanh. Tôi không nghĩ tôi có thể đóng cánh cổng ấy lại phía sau mình và giả vờ như thế giới bên ngoài không tồn tại nữa."
"Tôi cũng nghĩ vậy," Bách Lâm nói, một sự nhẹ nhõm thoáng qua trong giọng anh, như thể anh đã lo sợ câu trả lời khác. "Và tôi muốn cô biết, dù con đường phía trước dẫn cô đến đâu — trở lại Vòm Xanh, đi tìm sự thật về Thiên Hộ, hay bất cứ điều gì khác — tôi muốn tiếp tục đi cùng cô, nếu cô cho phép."
Khê Miên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi lần này, mà vì một cảm xúc ấm áp lan tỏa khắp cơ thể cô. "Tại sao?" cô hỏi khẽ, dù cô nghĩ mình đã biết câu trả lời, chỉ muốn nghe anh nói ra thành lời.
"Vì mười năm qua," anh nói, giọng anh chậm rãi nhưng chân thành, "tôi đã sống như một người chỉ tồn tại để sống sót, dẫn đường cho người khác nhưng không thực sự tin vào bất cứ điều gì lớn hơn việc đến được đích an toàn. Rồi tôi gặp cô, người tin rằng một hạt giống nhỏ bé có thể mang theo một lời hứa, người sẵn sàng liều mình để giúp một gia đình xa lạ ở Vòm Muối, người không ngừng đặt câu hỏi ngay cả khi câu trả lời có thể nguy hiểm. Cô đã cho tôi thấy một lý do để tin tưởng vào điều gì đó lớn hơn sự sống sót đơn thuần, lần đầu tiên kể từ khi tôi mất thầy mình."
Khê Miên cảm thấy nước mắt dâng lên, không phải vì buồn, mà vì một niềm xúc động sâu sắc cô chưa từng trải qua theo cách này trước đây. "Tôi cũng muốn anh tiếp tục ở bên tôi," cô nói, giọng cô run nhẹ. "Không chỉ vì anh là người hộ tống giỏi nhất tôi có thể mong muốn, mà vì..." cô ngập ngừng, tìm từ đúng, "vì anh đã trở thành một phần của điều tôi tin tưởng, một phần của hy vọng tôi đang mang theo."
Bách Lâm nhìn cô, và trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh đèn mờ của khoảng sân nhỏ, giữa hương thơm của những chậu cây hiếm hoi và tiếng gió nhẹ thổi qua Vòm Cát, anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má cô, một cử chỉ dịu dàng chưa từng có giữa họ trước đây.
"Tôi không hứa rằng con đường phía trước sẽ an toàn," anh nói khẽ. "Nhưng tôi hứa tôi sẽ luôn ở đó, để cô không bao giờ phải đối mặt với nó một mình."
"Đó là tất cả những gì tôi cần," Khê Miên nói, và khi anh cúi xuống, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp lại thành không còn gì cả, một nụ hôn nhẹ nhàng, ngắn ngủi nhưng chan chứa tất cả những gì cả hai đã không dám nói ra trong suốt nhiều tuần đồng hành, một lời hứa không cần lời nói, được viết bằng chính sự hiện diện của họ bên nhau.
Khi họ tách ra, cả hai đều mỉm cười, một sự ngượng ngùng dịu dàng thay thế cho căng thẳng của khoảnh khắc trước đó.
"Cô Diễm Ninh sẽ nói gì nếu bà biết điều này?" Bách Lâm hỏi, một chút hài hước hiếm hoi trong giọng anh.
Khê Miên bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm và ấm áp. "Tôi nghĩ bà sẽ nói rằng ngay cả những hạt giống cứng cỏi nhất cũng cần đến sự ấm áp để nảy mầm," cô nói. "Và có lẽ bà đúng."
Sáng hôm sau, khi cả đoàn tập trung để kiểm tra lần cuối hành lý trước khi lên đường trở về, Diễm Quỳnh liếc nhìn Khê Miên và Bách Lâm đứng cạnh nhau, khoảng cách giữa họ giờ đây gần gũi hơn hẳn so với những gì cô từng quan sát trong suốt hành trình, và không kìm được một nụ cười tinh nghịch.
"Có chuyện gì con bỏ lỡ tối qua không ạ?" cô hỏi, giọng cô cố tỏ ra ngây thơ nhưng ánh mắt lấp lánh đầy ý nhị.
Khê Miên cảm thấy mặt mình nóng bừng, trong khi Bách Lâm, hiếm khi mất bình tĩnh, cũng có phần lúng túng trước câu hỏi trực diện ấy.
"Không có gì con cần lo lắng," Khê Miên nói, cố giữ giọng bình thản dù không hoàn toàn thành công.
Kiên, đứng gần đó, bật cười thành tiếng, không thể kìm nén được nữa. "Con nghĩ tất cả chúng ta đều đã đoán được từ lâu rồi ạ," cậu nói, "kể từ đêm bão cát đầu tiên, khi anh Bách Lâm không rời nửa bước khỏi chị."
"Cả tôi cũng nhận ra," Ngạn Thế Bình thêm vào, giọng ông trầm nhưng có phần hài hước hiếm thấy, đang bận rộn buộc lại dây đai hành lý của mình. "Tôi chỉ tự hỏi hai người còn định giả vờ như không có chuyện gì đến bao giờ."
Cả nhóm cùng cười, một tiếng cười nhẹ nhõm và ấm áp hiếm hoi giữa hành trình đầy căng thẳng, và Khê Miên cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc với những người đồng hành này — không chỉ là một đoàn lữ hành được ghép lại vì nhiệm vụ, mà thực sự đã trở thành, như cô từng viết trong cuốn sổ tay nhiều tuần trước, một gia đình tạm thời, giờ đây không còn "tạm thời" nữa mà đã trở thành một phần vững chắc trong cuộc đời cô.
"Được rồi, được rồi," Bách Lâm nói, dù có phần ngượng ngùng nhưng không giấu được nụ cười nhẹ trên môi, cố hướng sự chú ý của cả đoàn trở lại công việc chuẩn bị. "Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước. Hãy giữ năng lượng đó để đi cho nhanh."
Nhưng dù anh cố tỏ ra nghiêm túc, Khê Miên vẫn bắt gặp ánh mắt anh liếc nhìn cô thêm một lần nữa, mang theo một sự ấm áp mà không lời nói nào của anh có thể diễn tả trọn vẹn hơn.
Đêm đó, trước khi ngủ, Khê Miên cuối cùng cũng tìm được những từ ngữ cô cần để viết vào cuốn sổ tay:
*Con đã tìm thấy nhiều điều ở Vòm Cát hơn những gì con mong đợi — không chỉ phụ tùng và giống mới, không chỉ những mảnh ghép về Thiên Hộ, mà cả một điều gì đó con chưa từng dám hy vọng khi rời khỏi Vòm Xanh. Con nghĩ, có lẽ, hành trình này không chỉ dạy con về thế giới bên ngoài Mái Lọc, mà còn dạy con về chính trái tim mình — rằng nó có thể mang theo nhiều lời hứa cùng một lúc, và tất cả chúng đều xứng đáng được giữ gìn.*