Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 80

Chương 80 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Người đưa tin đến Vòm Cát vào lúc chạng vạng, một thanh niên gầy gò với đôi giày mòn vẹt vì đã đi bộ suốt ba ngày liền, mang theo một gói nhỏ được bọc kỹ trong nhiều lớp vải dầu để chống thấm nước — một phương pháp liên lạc cũ kỹ nhưng an toàn hơn sóng vô tuyến có thể bị nghe lén, mà Doanh Bá Thông đã đề xuất sử dụng cho những thông tin quan trọng nhất.

"Tôi được trả tiền để mang gói này đến tay Người Giữ Hạt của Vòm Xanh, không ai khác," người thanh niên nói, trao gói đồ cho Khê Miên với một sự thận trọng cho thấy anh hiểu rõ, dù không biết chi tiết, rằng nội dung bên trong mang tầm quan trọng đặc biệt.

Bên trong lớp vải dầu là một tập tài liệu dày hơn nhiều so với những gì Doanh Bá Thông từng chuyển giao trước đây, kèm theo một lá thư viết tay ngắn gọn.

*Tôi đã mạo hiểm nhiều hơn để lấy được những trang này. Cảnh Bá Tuyên đang nghi ngờ tôi ngày càng nhiều, và tôi không chắc mình còn bao lâu nữa trước khi bị phát hiện hoàn toàn. Hãy dùng nó một cách khôn ngoan. Đây là toàn bộ những gì tôi tìm thấy trong Kho Lưu Trữ Riêng về nguồn gốc thật sự của Đại Biến.*

Khê Miên tập hợp Bách Lâm, Diễm Quỳnh, Kiên, cùng Câu Bách Thịnh và Diệp Bá Nhân trong phòng làm việc riêng, và họ cùng nhau đọc qua từng trang tài liệu dưới ánh đèn dầu, không khí trong phòng dần trở nên nặng nề hơn với mỗi trang được lật qua.

"Đây là báo cáo nội bộ của Tập đoàn Thiên Hộ," Diễm Quỳnh nói, giọng cô run lên khi đọc đến một đoạn cụ thể, "được viết chỉ vài tháng trước Đại Biến. Nó nói về một 'kế hoạch tái cấu trúc tài nguyên toàn cầu' — họ biết trước rằng hệ thống khí hậu đang trên bờ vực sụp đổ, và thay vì cảnh báo công khai, họ đã âm thầm xây dựng những nơi trú ẩn kiên cố nhất cho chính mình và những người họ chọn, trong khi vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên đến tận giây phút cuối cùng."

"Họ không chỉ biết trước," Bách Lâm nói, giọng anh nghẹn lại vì phẫn nộ khi đọc đến một trang khác. "Nhìn đây — họ đã tính toán rằng một sự sụp đổ có kiểm soát, tập trung tài nguyên còn sót lại vào tay một số ít, sẽ mang lại quyền lực bền vững hơn nhiều so với việc cố gắng cứu vãn toàn bộ hệ thống cũ. Họ gọi đó là 'giải pháp hiệu quả nhất về mặt dài hạn'."

Một sự im lặng kinh hoàng bao trùm căn phòng khi ý nghĩa đầy đủ của những dòng chữ ấy thấm vào tâm trí từng người — không phải một thảm họa thiên nhiên không thể tránh khỏi như Biên Niên Đại Biến vẫn dạy trong mọi trường học của mọi Vòm, mà một quyết định có tính toán, lạnh lùng, được đưa ra bởi những con người đã chọn sự sống sót của mình và sự thống trị tương lai của con cháu mình hơn là cứu vớt phần còn lại của nhân loại.

"Vòm Thượng," Câu Bách Thịnh nói khẽ, giọng ông như vừa bị đấm vào bụng, "được xây dựng chính xác trên những gì họ đã chuẩn bị trước. Đó không phải một cộng đồng sống sót ngẫu nhiên như Vòm Cát hay Vòm Xanh. Đó là kế hoạch đã được vạch sẵn."

Khê Miên lật đến trang cuối cùng của tập tài liệu, nơi một danh sách tên được liệt kê — những thành viên hội đồng quản trị cấp cao nhất của Tập đoàn Thiên Hộ tại thời điểm Đại Biến xảy ra — và ngón tay cô dừng lại ở một cái tên được đánh dấu bằng chính biểu tượng hai đường cong ôm lấy vòng tròn mà họ đã quá quen thuộc.

"Đây," cô nói, giọng cô gần như không thể thốt lên thành lời. "Ông cố của Lôi Bách Đạt không chỉ là một giám đốc điều hành thông thường. Ông ta là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị — người đưa ra quyết định cuối cùng cho toàn bộ 'kế hoạch tái cấu trúc' ấy."

Kiên, đọc qua vai Khê Miên, cảm thấy một cơn giận dữ mà cậu chưa từng trải qua trong đời dâng lên trong lòng. "Vậy tất cả những gì chúng ta đã mất," cậu nói, giọng cậu run lên, "Vòm Sương sụp đổ, những khu định cư bị Vòm Muối thiêu rụi, bác Ngạn Thế Bình... tất cả đều bắt nguồn từ quyết định của một dòng họ, được truyền lại qua nhiều thế hệ để tiếp tục kiểm soát những gì còn sót lại?"

"Đó là những gì tài liệu này gợi ý," Khê Miên đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cô cũng đang cuộn trào cùng một cơn phẫn nộ. "Chúng ta vẫn cần xác minh thêm, tìm thêm bằng chứng để không ai có thể bác bỏ sự thật này như một lời vu khống. Nhưng tôi tin, đây chính là mảnh ghép cuối cùng giải thích tại sao Hội Đồng Trung Ương luôn tìm cách kiểm soát tập trung mọi tài nguyên, tại sao họ sợ hãi bất kỳ mạng lưới chia sẻ độc lập nào như những gì chúng ta đang xây dựng."

Diệp Bá Nhân, im lặng suốt phần lớn cuộc thảo luận, cuối cùng lên tiếng, giọng ông mang một sự nghiêm trọng mới. "Nếu điều này được công bố rộng rãi," ông nói, "nó sẽ thay đổi hoàn toàn cách mọi Vòm nhìn nhận Hội Đồng Trung Ương. Không còn là một thế lực trung lập tìm kiếm trật tự, mà là hậu duệ trực tiếp của những kẻ đã gây ra Đại Biến để trục lợi."

"Nhưng công bố nó ngay bây giờ, khi chúng ta chưa đủ mạnh để chống lại phản ứng dữ dội chắc chắn sẽ đến, có thể là một sai lầm chết người," Bách Lâm cảnh báo, nhớ lại bài học từ chính kinh nghiệm chiến trường của mình. "Chúng ta cần chọn đúng thời điểm, khi liên minh đủ vững mạnh để chịu đựng được cơn bão sẽ ập đến."

Khê Miên gật đầu, gấp tập tài liệu lại và giữ chặt nó trong tay như thể đang giữ lấy chính trọng lượng của sự thật mà cô đã theo đuổi từ ngày đầu tiên nghe cái tên Thiên Hộ thoáng qua trong lời kể mơ hồ của Cố Diễm Ninh, nhiều năm về trước, khi bà còn ốm yếu nằm trên giường bệnh tại Vòm Xanh.

"Chúng ta sẽ giữ nó an toàn," cô nói, "và tiếp tục củng cố liên minh. Nhưng tôi nghĩ, giờ đây, chúng ta không còn chỉ đấu tranh vì sự công bằng trừu tượng nữa. Chúng ta đang đấu tranh để phanh phui một sự thật đã bị chôn giấu qua bao thế hệ, một sự thật có thể viết lại toàn bộ những gì loài người còn sót lại tin tưởng về chính lịch sử của mình."

Đêm đó, sau khi mọi người đã rời đi để nghỉ ngơi, Khê Miên ở lại một mình trong phòng làm việc, tập tài liệu đặt trước mặt cô bên cạnh chiếc hộp hạt giống luôn theo cô suốt hành trình. Cô mở cuốn sổ tay đã sờn góc, lật đến một trang trống, và bắt đầu viết, không phải cho Hội Đồng hay cho liên minh, mà cho chính mình, để ghi lại khoảnh khắc này như một cột mốc cô biết mình sẽ cần nhớ lại trong những ngày khó khăn sắp tới.

*Con đã tìm ra sự thật mà Cố Diễm Ninh chỉ dám gợi ý bằng một cái tên mơ hồ, nhiều năm trước khi con đủ lớn để hiểu trọng lượng của nó. Đại Biến không phải một thảm họa không thể tránh khỏi. Nó là một lựa chọn, được đưa ra bởi những kẻ coi quyền lực quý giá hơn sự sống của hàng tỷ người. Và những kẻ ấy, hoặc con cháu của họ, vẫn đang ngồi trên ngai vàng của thế giới hậu Đại Biến, dùng chính nỗi sợ hãi mà họ tạo ra để tiếp tục kiểm soát những gì còn sót lại.*

*Con không biết liệu con có đủ sức để lật đổ điều đó hay không. Nhưng con biết, con không còn đơn độc trong việc thử. Vòm Sỏi, Vòm Rêu, Vòm Đá, Vòm Cát — mỗi ngày, liên minh này lớn mạnh hơn một chút, dù cái giá đã phải trả là một trong những người tốt nhất con từng biết. Con nghĩ về hạt giống đầu tiên con cầm trong tay ở Kho Hạt, nhiều năm về trước, và con hiểu, giờ đây hơn bao giờ hết, rằng một hạt giống không bao giờ chỉ mọc lên một mình — nó cần đất, cần nước, cần những hạt giống khác xung quanh để tạo thành một khu vườn thực sự có thể nuôi sống một cộng đồng.*

Cô gấp cuốn sổ lại, đứng dậy, và bước ra ngoài ban công nhìn xuống quảng trường Vòm Cát, nơi ánh lửa từ hàng chục lều trại của các đại diện liên minh vẫn còn lập lòe trong đêm, mỗi ngọn lửa nhỏ đại diện cho một cộng đồng đã chọn tin tưởng vào một điều gì đó lớn hơn chính mình.

Bách Lâm tìm đến bên cô, và cả hai đứng lặng một lúc lâu, không cần lời nói, chỉ cảm nhận sự hiện diện của nhau giữa trọng lượng của những gì họ vừa khám phá và những gì còn đang chờ đợi phía trước.

"Bước tiếp theo là gì?" anh hỏi cuối cùng.

Khê Miên nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi, dù không thể nhìn thấy từ khoảng cách này, cô biết Vòm Thượng vẫn đứng sừng sững, ánh sáng kiêu hãnh của nó che giấu một sự thật đen tối đã chôn vùi bao nhiêu sinh mạng qua nhiều thế hệ.

"Chúng ta tiếp tục xây dựng," cô nói, giọng cô mang một sự quyết tâm đã được tôi luyện qua mất mát, qua chiến tranh, qua tất cả những gì họ đã trải qua kể từ ngày rời khỏi Vòm Xanh. "Cho đến khi liên minh này đủ mạnh để không chỉ tồn tại trước Hội Đồng Trung Ương, mà đủ mạnh để đối mặt trực diện với nó, và cuối cùng, phơi bày toàn bộ sự thật ra ánh sáng — không chỉ cho Vòm Xanh, không chỉ cho những Vòm đã tham gia liên minh, mà cho tất cả những ai còn sống sót trong thế giới hậu Đại Biến này, để họ có quyền biết chính xác điều gì đã xảy ra với thế giới họ đã mất, và ai thực sự phải chịu trách nhiệm."

Bách Lâm siết chặt tay cô, và cả hai đứng đó dưới bầu trời đêm, giữa ánh lửa của một liên minh đang lớn mạnh và bóng tối của một sự thật vẫn còn chưa được phơi bày hoàn toàn, biết rằng con đường phía trước sẽ còn dài, còn nhiều mất mát hơn nữa có thể đang chờ đợi, nhưng cũng biết rằng, lần đầu tiên kể từ ngày Khê Miên bước ra khỏi cổng Vòm Xanh mang theo một hộp hạt giống và một niềm tin mong manh, họ không còn đơn độc trên con đường ấy nữa.

Đã sao chép liên kết chương