Chương 57
Chương 57 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Mái Lọc của Vòm Xanh xuất hiện trên đường chân trời vào buổi sáng ngày thứ hai mươi tám kể từ khi rời khỏi Vòm Cát, một vòm kính khổng lồ lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời buổi sớm, và khi Khê Miên nhìn thấy nó lần đầu tiên sau gần ba tháng, cô cảm thấy đôi chân mình khựng lại, không phải vì mệt mỏi mà vì một cảm xúc quá lớn để tiếp tục bước đi ngay lập tức.
"Đó là nhà," Kiên nói, giọng cậu run lên, đôi mắt cậu ngấn lệ khi nhìn thấy hình dáng quen thuộc ấy sau tất cả những gì cả nhóm đã trải qua.
"Đúng vậy," Bách Lâm nói, đến đứng cạnh Khê Miên, bàn tay anh tìm đến tay cô một cách tự nhiên như thể đó luôn là chỗ của nó. "Chúng ta đã làm được."
Cả đoàn tiếp tục bước đi, nhanh hơn hẳn nhịp độ mệt mỏi của những ngày trước, như thể chính hình ảnh Mái Lọc đang tiếp thêm sức mạnh cho từng bước chân của họ. Khi họ đến gần hơn, Khê Miên có thể nhìn thấy những dấu hiệu quen thuộc của cổng chính — cấu trúc khoang khử trùng hai lớp, những ngọn tháp canh nhỏ ở hai bên, và xa hơn, thấp thoáng qua lớp kính trong suốt của Mái Lọc, màu xanh của ruộng bậc thang mà cô đã nhớ nhung suốt hành trình dài.
Tiếng chuông báo hiệu đoàn lữ hành trở về vang lên từ tháp canh khi người gác nhận ra họ từ xa, và chỉ vài phút sau, cổng chính bắt đầu mở ra, để lộ một đám đông đang tụ tập bên trong — không phải nghi thức chính thức như Lễ Tiễn Chân họ đã trải qua khi rời đi, mà một sự chào đón tự phát, ấm áp của những người đã chờ đợi tin tức suốt nhiều tuần.
Người đầu tiên Khê Miên nhìn thấy là cha cô, Vũ Đình Khoát, đứng ngay cạnh cổng, gương mặt ông, dù đã già đi trông thấy như Tăng Diệu Lam từng nói qua sóng vô tuyến, bừng sáng lên với một niềm vui không thể che giấu khi ông nhìn thấy con gái mình.
"Cha!" Khê Miên gọi, chạy về phía ông, và khi ông ôm chặt lấy cô, cô cảm nhận toàn bộ những tháng ngày xa cách, mọi nỗi sợ hãi và đau khổ cô đã mang theo, tan biến trong khoảnh khắc ấy, thay thế bằng một sự nhẹ nhõm sâu sắc của việc cuối cùng cũng được trở về.
"Con đã về," ông thì thầm vào tóc cô, giọng ông nghẹn lại vì xúc động. "Cha đã lo lắng từng ngày, từng giờ. Con có ổn không? Con có bị thương không?"
"Con ổn, cha ạ," Khê Miên nói, lùi lại để nhìn rõ gương mặt ông, nhận ra những nếp nhăn mới đã xuất hiện quanh mắt ông kể từ ngày cô rời đi. "Con có rất nhiều điều cần kể cho cha nghe."
Tăng Diệu Lam len qua đám đông, ôm chầm lấy Khê Miên ngay khi Vũ Đình Khoát buông cô ra, cả hai người bạn thân cùng bật khóc trong niềm vui đoàn tụ. "Tôi cứ tưởng tượng ra đủ điều tồi tệ có thể xảy ra với cậu," Tăng Diệu Lam nói, giọng cô vừa cười vừa khóc. "Nhìn cậu này — gầy đi nhiều, nhưng vẫn là cậu, vẫn còn nguyên vẹn."
"Tôi đã thay đổi nhiều hơn những gì cậu có thể nhìn thấy từ bên ngoài," Khê Miên nói, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi cô khi nghĩ đến tất cả những gì cô đã chứng kiến và học được.
Biện Bá Uy, đứng ở phía sau đám đông với phong thái điềm đạm quen thuộc của một người lãnh đạo đã quen chờ đợi thời điểm thích hợp để lên tiếng, tiến lên khi sự chào đón ban đầu đã lắng xuống phần nào. "Chào mừng trở về, Người Giữ Hạt," ông nói, giọng ông trang trọng nhưng ấm áp. "Vòm Xanh đã chờ đợi ngày này từ lâu."
"Cảm ơn ngài," Khê Miên đáp, cúi đầu kính cẩn. "Chúng tôi đã mang về những gì đã hứa — phụ tùng cho Trạm Hô Hấp, giống mới cho Kho Hạt. Nhưng chúng tôi cũng mang về nhiều điều khác, những điều tôi cần trình bày với Hội Đồng càng sớm càng tốt."
Biện Bá Uy nhìn cô một lúc, ánh mắt ông sắc bén nhận ra sự nghiêm trọng ẩn sau lời nói của cô. "Tôi đã triệu tập một phiên họp đặc biệt vào chiều mai," ông nói. "Nhưng trước tiên, hãy để những người đã đi xa được nghỉ ngơi, được đoàn tụ với gia đình. Những gì cô mang về sẽ không mất đi giá trị chỉ vì chúng ta chờ thêm một ngày để trình bày nó một cách đầy đủ và cẩn thận."
Khê Miên gật đầu, biết ơn sự thấu hiểu ấy, và khi cả đoàn được dẫn qua khoang khử trùng, bước vào không khí quen thuộc của Vòm Xanh — mùi đất ẩm từ Vườn Ươm Trung Tâm, tiếng nước chảy róc rách từ hệ thống tưới tiêu, ánh sáng dịu nhẹ lọc qua Mái Lọc — cô cảm thấy một sự bình yên mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ trân trọng đến vậy.
Trong lúc đám đông dần giãn ra, mỗi người quay về với công việc thường nhật của mình sau khi đã thỏa mãn sự tò mò và niềm vui chào đón, Khê Miên nhìn thấy cha mẹ của Kiên len qua đám đông, ôm chầm lấy con trai mình với những giọt nước mắt không giấu diếm. Cậu thiếu niên, giờ đây đã trưởng thành hơn nhiều so với ngày rời Vòm Xanh, ôm lấy cha mẹ mình thật chặt, và Khê Miên cảm thấy một niềm hạnh phúc ấm áp khi chứng kiến cảnh tượng ấy, biết rằng ít nhất một trong những nỗi sợ hãi lớn nhất của cô — việc không thể đưa Kiên trở về an toàn — đã không trở thành hiện thực.
Diễm Quỳnh cũng được cha mẹ mình ôm chầm lấy, và Ngạn Thế Bình, dù không có gia đình chờ đợi tại cổng, được vài người bạn cũ trong đội tuần tra vây quanh, vỗ vai chúc mừng ông đã hoàn thành thêm một chuyến đi an toàn qua Đồng Tro.
Khê Miên xin phép cha mình để ghé qua Vườn Ươm Trung Tâm trước khi về nhà nghỉ ngơi, muốn đặt tay lên gốc cây tưởng niệm được vun bằng tro cốt của Cố Diễm Ninh trước khi làm bất cứ điều gì khác. Cây đã lớn hơn nhiều so với ký ức của cô, những cành lá xanh tốt vươn cao dưới ánh sáng lọc qua Mái Lọc, và khi cô đặt tay lên lớp vỏ cây sần sùi, cô thì thầm một lời cảm ơn thầm lặng gửi đến người thầy đã dạy cô mọi điều cô biết, người đã gieo mầm hoài nghi đầu tiên khiến cô dám bước ra khỏi những gì Vòm Xanh từng dạy là an toàn tuyệt đối.
"Con đã học được nhiều điều, thưa thầy," cô thì thầm. "Nhiều hơn con từng tưởng tượng khi còn là một đứa trẻ chín tuổi cầm hạt giống đầu tiên trong tay. Con hy vọng thầy sẽ tự hào về con."
Bách Lâm, đứng chờ cô ở một khoảng cách tôn trọng, không nói gì, chỉ nhìn cô với một sự thấu hiểu sâu sắc, và khi cô quay lại, anh đưa tay ra, và cả hai cùng bước đi, không cần lời nào để diễn tả sự gắn kết đã lớn dần suốt hành trình dài.
Sử Đình Lam, đứng ở rìa đám đông chào đón với vẻ mặt khó đoán, quan sát toàn bộ cảnh tượng với một sự dè dặt không giấu diếm. Khi Khê Miên đi ngang qua ông, ông gật đầu chào một cách cứng nhắc, đúng phép tắc nhưng không hề nồng ấm.
"Người Giữ Hạt," ông nói, giọng ông trung lập. "Tôi mong được nghe báo cáo đầy đủ của cô tại phiên họp ngày mai. Tôi tin rằng những gì cô đã trải qua sẽ chứng minh nhiều điều — dù có lẽ không phải những điều cô hy vọng."
Câu nói ấy, mang đầy hàm ý, khiến Khê Miên nhận ra rõ ràng rằng cuộc chiến tư tưởng cô đã lo lắng suốt chặng đường về sẽ bắt đầu ngay từ ngày mai, không có thời gian để nghỉ ngơi trọn vẹn trước khi cô phải bước vào một trận chiến khác — lần này không phải trên Đồng Tro, mà ngay tại chính ngôi nhà cô đã mong mỏi được trở về suốt bao lâu nay.
"Tôi sẽ sẵn sàng," cô đáp, giọng cô vững vàng dù trong lòng, sự mệt mỏi của hành trình dài vẫn còn đó, giờ đây hòa lẫn với một sự lo lắng mới về những gì đang chờ đợi phía trước.
Tối hôm đó, khi Khê Miên cuối cùng cũng ngồi xuống bàn ăn quen thuộc trong nhà mình cùng cha, món canh rau quen thuộc từ Vườn Ươm Trung Tâm bốc hơi nghi ngút trước mặt cô, cô nhận ra mình đã quên mất cảm giác của một bữa ăn không phải lo lắng về khẩu phần hay hiểm nguy rình rập. Vũ Đình Khoát ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát con gái mình ăn, ánh mắt ông chứa đầy những câu hỏi ông chưa dám hỏi ngay.
"Cha muốn nghe hết mọi chuyện," ông nói cuối cùng, giọng ông nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự khao khát được biết. "Nhưng cha cũng biết con cần nghỉ ngơi trước. Cha có thể chờ đến ngày mai, nếu con cần."
"Con nghĩ con cần kể một phần cho cha nghe tối nay," Khê Miên nói, đặt muỗng xuống, nhìn thẳng vào mắt cha mình. "Không phải tất cả — phần đó dành cho Hội Đồng ngày mai. Nhưng cha xứng đáng được biết trước, vì cha là người đã lo lắng nhiều nhất trong suốt thời gian con đi."
Và trong ánh đèn ấm áp của căn nhà nhỏ, giữa những bức tường quen thuộc đã chứng kiến cả tuổi thơ cô, Khê Miên bắt đầu kể — không phải toàn bộ, nhưng đủ để cha cô hiểu rằng con gái ông đã trở về không chỉ với hạt giống và phụ tùng, mà với một tầm nhìn mới về thế giới, một tầm nhìn mà cả hai người họ sẽ cùng nhau học cách đối mặt.