Chương 94
Chương 94 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Cây tưởng niệm trong khu vườn nhỏ cạnh Kho Hạt đã cao lớn hơn nhiều so với những gì Khê Miên còn nhớ, tán lá xanh rậm rạp vươn cao đón lấy ánh sáng lọc qua Mái Lọc, gốc cây xù xì với những đường vân thời gian đã khắc sâu kể từ ngày tro cốt của Cố Diễm Ninh được vun vào đất nhiều năm về trước.
"Con vẫn đến đây mỗi tuần," Tăng Diệu Lam nói, đứng bên cạnh Khê Miên trong buổi sáng yên tĩnh hiếm hoi mà cả hai người bạn thân mới có thể dành riêng cho nhau kể từ ngày đoàn xe chở hạt giống trở về. "Đôi khi chỉ để ngồi đây một lúc, kể cho bà nghe những gì đang xảy ra, dù con biết bà không thể nghe thấy."
"Con nghĩ bà có nghe thấy," Khê Miên nói, quỳ xuống bên gốc cây, đặt tay lên lớp vỏ sần sùi ấm áp dưới nắng. "Theo cách nào đó."
Cô ở lại Vòm Xanh lâu hơn dự định ban đầu, tận dụng khoảng lặng hiếm hoi giữa những chuyến đi liên tục để dành thời gian cho những điều cô đã bỏ lỡ suốt nhiều năm rong ruổi trên Đồng Tro — những bữa cơm chậm rãi cùng cha, những buổi chiều lặng lẽ trong Kho Hạt kiểm tra lại từng dòng giống bằng chính đôi tay mình, không phải vì trách nhiệm cấp bách, mà vì niềm vui đơn thuần của công việc cô đã yêu từ khi còn là một đứa trẻ chín tuổi.
Vũ Đình Khoát, giờ đây đã bàn giao phần lớn công việc tại Trạm Hô Hấp cho một kỹ sư trẻ hơn, dành nhiều thời gian hơn bên con gái, và trong một buổi tối yên tĩnh khi cả hai ngồi trên ban công căn hộ nhỏ nhìn ra khu dân cư hình tổ ong quen thuộc, ông hỏi cô một câu hỏi ông đã giữ trong lòng từ lâu.
"Con có định ở lại đây không?" ông hỏi, giọng ông cố giữ vẻ bình thản dù Khê Miên có thể cảm nhận được nỗi mong mỏi ẩn sau câu hỏi ấy. "Vòm Xanh cần một Người Giữ Hạt toàn thời gian, không phải một người luôn phải rong ruổi khắp Đồng Tro."
Khê Miên im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, cân nhắc câu hỏi với tất cả sự nghiêm túc nó xứng đáng nhận được. "Con không biết," cô nói thành thật. "Con yêu nơi này, cha ạ. Con yêu từng luống đất, từng dòng giống trong Kho Hạt. Nhưng con cũng đã nhìn thấy quá nhiều thứ ngoài kia, đã gặp quá nhiều người cần sự giúp đỡ mà chỉ riêng Vòm Xanh không thể mang lại. Con nghĩ, có lẽ, con sẽ không bao giờ hoàn toàn thuộc về một nơi duy nhất nữa."
"Cha hiểu điều đó khó khăn thế nào với con," Vũ Đình Khoát nói, đặt một tay lên vai cô. "Nhưng cha cũng đã học được một điều, trong suốt những năm tháng lo sợ chờ đợi tin tức của con — rằng tình yêu không đòi hỏi sự hiện diện liên tục, chỉ đòi hỏi một trái tim luôn quay về, dù thân thể có ở xa đến đâu. Vòm Xanh sẽ luôn là nhà của con, dù con chọn dành bao nhiêu thời gian ở đây."
Bách Lâm, ở lại cùng cô trong chuyến thăm này, dành phần lớn thời gian giúp đỡ đội phòng vệ trẻ của Vòm Xanh cải thiện kỹ năng, nhưng vào một buổi chiều, anh tìm Khê Miên trong Kho Hạt, nơi cô đang cặm cụi ghi chép lại tỷ lệ nảy mầm của những dòng giống mới từ Kho Hạt Gốc, và đứng lặng lẽ quan sát cô một lúc lâu trước khi lên tiếng.
"Tôi đã nghĩ về việc quay lại khu phế tích phía đông, nơi tôi mất Tần Đình Vũ và những người khác năm xưa," anh nói, giọng anh mang một sự thận trọng hiếm thấy. "Nơi đó không quá xa tuyến đường chúng ta vừa mở để chở vật tư tái thiết tới Vòm Sương cũ."
Khê Miên ngừng tay, quay lại nhìn anh, nhận ra đây là lần đầu tiên sau nhiều năm bên nhau, anh chủ động muốn nói nhiều hơn về quá khứ mà anh luôn giữ kín. "Anh muốn tôi đi cùng không?" cô hỏi khẽ.
"Tôi nghĩ," Bách Lâm nói, ngồi xuống đối diện cô, "tôi đã mang theo nỗi đau ấy một mình quá lâu, như một thứ hành lý tôi không bao giờ dám đặt xuống, vì sợ rằng nếu đặt xuống, tôi sẽ phải thực sự đối diện với nó. Nhưng tôi nghĩ, sau tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua, có lẽ đã đến lúc tôi học cách làm điều đó, không phải một mình nữa."
"Tôi sẽ đi cùng anh," Khê Miên nói, không chút do dự, nắm lấy tay anh qua chiếc bàn gỗ đầy những hộp hạt giống nhỏ. "Bất cứ khi nào anh sẵn sàng."
Bách Lâm gật đầu, một sự nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt anh, và trong khoảnh khắc ấy, Khê Miên nhận ra rằng mối quan hệ giữa họ, đã được tôi luyện qua bao gian khổ và chia sẻ trách nhiệm nặng nề của cả một liên minh, giờ đây đang bước vào một giai đoạn mới — không còn chỉ là hai người đồng hành vì một sứ mệnh chung, mà hai con người đang học cách xây dựng một cuộc sống chung, với tất cả những vết thương cũ cần được chữa lành cùng nhau.
Buổi tối hôm đó, khi ánh hoàng hôn nhân tạo nhuộm khu dân cư Vòm Xanh trong sắc vàng cam quen thuộc, Khê Miên và Bách Lâm cùng dạo bước qua những con đường cô đã đi qua hàng nghìn lần trong đời, từ Kho Hạt đến Vườn Ươm Trung Tâm, đến tận rìa Mái Lọc nơi, nhiều năm về trước, cô lần đầu tiên nhìn thấy Đồng Tro qua lớp kính lọc với một nỗi sợ hãi pha lẫn tò mò của một đứa trẻ.
"Nơi này trông khác đi so với những gì tôi nhớ," Bách Lâm nói, đứng cạnh cô nhìn ra vùng đất xám xịt trải dài bên ngoài. "Không phải vì nó đã thay đổi, mà vì tôi đã thay đổi cách mình nhìn nó."
"Tôi cũng vậy," Khê Miên nói, nhớ lại nỗi sợ hãi non nớt của cô bé chín tuổi đứng ở chính vị trí này, và cả sự can đảm cô đã học được để bước qua cánh cổng ấy, nhiều năm sau, mang theo một hộp hạt giống và một niềm tin mong manh. "Nó không còn là ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy nữa. Nó là con đường dẫn đến tất cả những gì chúng ta đã xây dựng được."
Vài ngày sau, một buổi họp nhỏ của Hội Đồng Vòm Xanh được triệu tập để bàn về vai trò lâu dài của Vòm trong mạng lưới đang ngày càng mở rộng, và Khê Miên được mời tham dự, không phải với tư cách một đại biểu bận rộn giữa hàng chục nhiệm vụ, mà như một người con của chính Vòm này, được hỏi ý kiến về tương lai của quê hương mình.
"Chúng ta cần quyết định," Biện Bá Uy nói, ánh mắt ông quét qua những gương mặt quen thuộc đã cùng ông gánh vác Vòm Xanh qua bao thăng trầm, "liệu Vòm Xanh có nên tiếp tục đóng vai trò trung tâm điều phối của mạng lưới chia sẻ hạt giống, như chúng ta đã làm một cách tự nhiên kể từ khi Khê Miên khởi xướng liên minh, hay nên san sẻ trách nhiệm ấy rộng hơn cho các Vòm khác, để tránh việc quyền lực một lần nữa tập trung quá mức vào một nơi duy nhất."
"Con nghĩ nên san sẻ," Khê Miên nói, không chút do dự, dù cô biết điều đó đồng nghĩa với việc Vòm Xanh sẽ mất đi một phần vị thế đặc biệt mà nó đã có được. "Chúng ta đã chiến đấu để lật đổ một hệ thống tập trung quyền lực vào một Vòm duy nhất. Nếu giờ đây chúng ta để Vòm Xanh trở thành trung tâm mới theo một cách khác, dù với ý định tốt đẹp hơn nhiều, con nghĩ chúng ta sẽ phản bội chính bài học lớn nhất mà hành trình này đã dạy cho tất cả chúng ta."
Sử Đình Lam gật đầu tán thành, một sự đồng thuận hiếm hoi giữa ông và Khê Miên giờ đây đã trở nên quen thuộc hơn nhiều so với những cuộc tranh luận gay gắt của nhiều năm trước. "Ta đồng ý," ông nói. "Vòm Xanh nên tiếp tục là một Người Giữ Hạt tận tâm trong mạng lưới, không phải là trái tim duy nhất của nó. Có lẽ, đó chính là cách tốt nhất để đảm bảo mạng lưới này sống lâu hơn bất kỳ cá nhân nào trong chúng ta."
Buổi họp kết thúc với một quyết định được toàn thể Hội Đồng thông qua — vai trò điều phối kỹ thuật của việc kiểm kê và phân phối hạt giống sẽ luân phiên giữa các Vòm có đủ năng lực chuyên môn, bắt đầu bằng việc đào tạo thêm nhiều Người Giữ Hạt mới từ khắp mạng lưới, không chỉ riêng tại Vòm Xanh, để tri thức và trách nhiệm ấy không bao giờ còn phụ thuộc vào một nơi hay một người duy nhất nữa.
Một tuần sau, Khê Miên và Bách Lâm cưỡi ngựa rời khỏi Vòm Xanh, chỉ hai người, hướng về phía khu phế tích nằm giữa vùng đất đá vụn phía đông, nơi những bức tường đổ nát của một công trình cũ vẫn còn nhô lên khỏi lớp tro bụi đã phủ kín qua nhiều năm. Bách Lâm dừng ngựa từ xa, im lặng nhìn về phía đống đổ nát một lúc lâu trước khi xuống ngựa, bước những bước chậm rãi về phía nơi anh chưa từng quay lại kể từ ngày anh đào bới đến khi hai bàn tay rớm máu, tìm kiếm trong vô vọng suốt cả đêm.
"Tần Đình Vũ tìm thấy tôi khi tôi còn là một đứa trẻ lang thang trên Đồng Tro, sau khi Vòm nơi tôi sinh ra sụp đổ vì dịch bệnh trong hệ thống nước," anh nói, giọng anh đều đều nhưng mang một sức nặng đã được kìm nén suốt nhiều năm. "Ông ấy dạy tôi mọi thứ tôi biết về việc sống sót, về việc dẫn đường, về việc chịu trách nhiệm cho những người đi theo mình. Tôi nợ ông ấy cả cuộc đời mình, và tôi đã không thể cứu được ông ấy khi trần nhà này sụp xuống."
Khê Miên đứng lặng bên cạnh anh, không nói gì, chỉ đặt tay lên lưng anh trong một cử chỉ an ủi thầm lặng, để anh có không gian và thời gian anh cần.
"Trong nhiều năm," Bách Lâm tiếp tục, "tôi tin rằng cách duy nhất để tôn vinh ông ấy là không bao giờ để mình yếu đuối như vậy nữa — không bao giờ để bản thân gắn bó đủ sâu với bất kỳ ai để nỗi đau mất mát có thể quật ngã tôi lần nữa. Nhưng rồi tôi gặp cô, và tôi nhận ra, có lẽ cách tôn vinh ông ấy thực sự không phải là đóng kín trái tim mình, mà là sống theo đúng những gì ông ấy đã dạy — bảo vệ những người mình yêu thương, ngay cả khi điều đó có nghĩa là chấp nhận rủi ro của việc lại có thể mất họ."
Anh quỳ xuống bên rìa đống đổ nát, đặt một nắm đất nhỏ lên trên một phiến đá phẳng như một nghi thức giản dị của riêng mình, và Khê Miên quỳ xuống bên cạnh, lấy từ trong túi áo một hạt giống nhỏ cô luôn mang theo, đặt nó xuống cạnh nắm đất ấy.
"Để một điều gì đó sống được mọc lên từ nơi này," cô nói khẽ, "thay cho tất cả những gì đã mất."
Bách Lâm nhìn cô, đôi mắt anh ánh lên một sự biết ơn sâu sắc không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn, và khi cả hai đứng dậy, quay lưng lại với khu phế tích để trở về Vòm Xanh, anh nắm chặt tay cô suốt cả quãng đường, như thể đang khép lại một chương đau buồn nhất trong cuộc đời mình, để mở ra một chương mới mà anh không còn phải đối mặt một mình.