Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 63

Chương 63 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Đoàn người mở rộng — giờ đây không chỉ có năm người quen thuộc mà thêm mười tám người sống sót từ khu định cư, trong đó có ba trẻ nhỏ phải được cõng thay phiên nhau và hai cụ già di chuyển chậm chạp dù đã cố gắng hết sức — di chuyển chậm hơn nhiều so với tốc độ Ngạn Thế Bình mong muốn, và đến giữa buổi chiều ngày thứ hai, khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây và những cái bóng dài đổ xuống mặt đất nứt nẻ, ông ra hiệu cho cả đoàn dừng lại đột ngột, một cánh tay giơ thẳng lên trong không khí.

"Có người phía trước," ông nói khẽ, gần như chỉ đủ nghe. "Sau rặng đá thấp bên trái, khoảng bốn trăm mét."

Bách Lâm lập tức tiến lên bên cạnh ông, cả hai cùng quan sát qua một khe hở giữa những tảng đá lởm chởm. "Bao nhiêu người?" anh hỏi, giọng anh hạ xuống thành tiếng thì thầm.

"Tôi đếm được năm," Ngạn Thế Bình đáp sau một lúc quan sát kỹ. "Trang bị giáp da đen, viền kim loại. Không phải đoàn thương nhân."

Khê Miên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi nghe những từ ấy, quay lại nhìn đoàn người phía sau mình — những gương mặt sợ hãi, những đứa trẻ đã kiệt sức vì hành trình, những người già không thể di chuyển nhanh dù có muốn. Không có cách nào để cả nhóm này chạy trốn hay ẩn nấp kịp thời nếu đội tuần tra kia phát hiện ra họ.

"Chúng ta cần một chỗ ẩn nấp, ngay bây giờ," cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù nỗi hoảng loạn đang dâng lên trong lòng.

"Có một khe núi cạn phía sau chúng ta, khoảng năm mươi mét," Diễm Quỳnh nói, chỉ tay về phía một vệt đất trũng xuống mà cô đã để ý từ trước, phản xạ của một người đã học cách quan sát địa hình sau nhiều tháng lữ hành qua Đồng Tro. "Không sâu lắm, nhưng đủ để giấu người nếu chúng ta cúi thấp."

"Đi ngay," Bách Lâm ra lệnh, giọng anh cứng rắn và dứt khoát, không còn chỗ cho sự do dự. "Im lặng tuyệt đối. Diễm Quỳnh, Kiên, dẫn mọi người đi trước. Tôi và Ngạn Thế Bình sẽ đi sau cùng để xóa dấu vết."

Cả đoàn di chuyển nhanh nhất có thể trong im lặng, những người sống sót từ khu định cư, dù kiệt sức, vẫn tìm được một nguồn sức lực dự trữ nào đó khi hiểu rõ mức độ nguy hiểm — họ đã từng đối mặt với chính đội quân này, và nỗi sợ hãi ấy vẫn còn tươi mới trong từng cơ bắp căng cứng của họ. Khê Miên giúp một cụ bà bước xuống khe núi, tay cô run nhẹ khi cảm nhận được nhịp tim hoảng loạn của chính mình hòa lẫn với hơi thở gấp gáp của người phụ nữ lớn tuổi.

Họ vừa kịp cúi xuống ẩn mình sau rặng đá thấp thì tiếng bước chân vang lên — không vội vã, mang một nhịp điệu có tổ chức của những người lính đã quen với việc tuần tra, tiếng giáp da cọ vào nhau, và một giọng nói lạnh lùng cắt qua không khí tĩnh lặng của Đồng Tro.

"Kiểm tra khu vực phía bắc," giọng nói ấy ra lệnh, một người đàn ông với âm sắc quyền uy nhưng không phải giọng già dặn của một chỉ huy cấp cao — có lẽ là một đội trưởng cấp thấp hơn, không phải Kích Bá Hoành mà Trạch Thị Hoa đã mô tả. "Có báo cáo về một nhóm người rời khỏi khu định cư phía đông. Chúng ta không thể để họ đến được Vòm Cát mà không bị chặn lại."

Khê Miên cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đông cứng lại khi nghe những lời ấy, nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải một đội tuần tra ngẫu nhiên — họ đang truy tìm chính xác nhóm người mà cô đang bảo vệ.

Một đứa trẻ nhỏ, không quá năm tuổi, bắt đầu cựa quậy trong vòng tay mẹ nó, một tiếng khóc nhỏ chực trào ra vì sợ hãi và mệt mỏi. Người mẹ vội vàng bịt miệng con lại, nước mắt lăn dài trên gương mặt bà trong nỗi kinh hoàng câm lặng của một người mẹ phải chọn giữa việc làm đau con mình và nguy cơ khiến cả nhóm bị phát hiện.

Kiên, ngồi gần đó, nhanh trí lấy ra một mẩu vải mềm từ túi mình, nhẹ nhàng đưa cho đứa trẻ để cắn, một kỹ thuật cậu đã học được từ Diễm Quỳnh trong những ngày đầu hành trình khi cần giữ im lặng qua những vùng nguy hiểm. Đứa trẻ ngậm lấy mẩu vải, và tiếng khóc chực trào tắt dần thành những tiếng nấc nghẹn nhỏ.

Bước chân tiếp tục vang lên, đến gần hơn, rồi dừng lại ngay phía trên rặng đá nơi cả nhóm đang ẩn nấp. Khê Miên nín thở, mắt cô liếc sang Bách Lâm, người đang nằm sát đất với một con dao găm đã rút ra khỏi vỏ, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất mà cả hai đều biết sẽ là thảm họa nếu xảy ra — năm người lính có vũ trang chống lại một nhóm chủ yếu là dân thường kiệt sức, trẻ em và người già.

"Không có gì ở đây," một giọng khác vang lên, gần hơn đáng sợ. "Chỉ có đá và tro."

"Kiểm tra kỹ hơn," giọng chỉ huy ra lệnh. "Chúng ta không có thời gian để về tay không."

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài tưởng như vô tận, và Khê Miên cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng mình khi cô nghe tiếng bước chân của một người lính tiến đến gần mép khe núi, chỉ cách chỗ họ ẩn nấp vài bước chân.

Rồi, bất ngờ, một tiếng động khác vang lên từ xa — tiếng vó của một con vật gì đó, có lẽ một trong những loài thú hoang hiếm hoi còn sót lại trên Đồng Tro, chạy ngang qua một khoảng cách không xa về phía nam.

"Phía đó!" giọng người lính gần khe núi hô lên, và tiếng bước chân lập tức chuyển hướng, tất cả năm người đổ dồn về phía âm thanh ấy với sự cảnh giác của những kẻ săn mồi đã quen với việc không bỏ lỡ bất kỳ dấu hiệu nào.

Cả nhóm nằm im thêm một lúc lâu sau khi tiếng bước chân đã hoàn toàn tan biến vào khoảng cách, không ai dám cử động cho đến khi Ngạn Thế Bình, sau khi bò lên kiểm tra kỹ lưỡng, ra hiệu an toàn.

"Họ đã đi xa," ông nói, giọng ông vẫn giữ sự thận trọng. "Nhưng họ sẽ không dừng tìm kiếm. Chúng ta cần thay đổi lộ trình ngay lập tức."

Khi cả đoàn đứng dậy, run rẩy vì căng thẳng vừa trải qua, Khê Miên nhận ra Kiên đang xoa nhẹ mắt cá chân mình với một nét nhăn nhó đau đớn cố giấu đi.

"Con bị thương à?" cô hỏi, quỳ xuống ngay lập tức để kiểm tra.

"Chỉ là trẹo nhẹ, khi con giúp một cụ bà xuống khe núi," Kiên đáp, cố nở một nụ cười trấn an dù rõ ràng đang chịu đau. "Không sao đâu ạ, con vẫn đi được."

Diễm Quỳnh nhanh chóng băng bó mắt cá chân cậu bằng một trong những cuộn băng mang theo, ánh mắt cô mang một sự lo lắng không giấu diếm dành cho người bạn đồng hành đã cùng cô trải qua quá nhiều thử thách suốt hành trình. "Con phải nói ngay lần sau," cô mắng nhẹ, dù giọng cô đầy sự quan tâm hơn là trách móc. "Chúng ta không thể để bất kỳ ai trong nhóm gánh chịu một mình."

Bách Lâm, đứng quan sát toàn bộ tình huống với vẻ mặt trầm ngâm, cuối cùng lên tiếng khi cả đoàn chuẩn bị tiếp tục lên đường theo một hướng vòng xa hơn mà Ngạn Thế Bình đề xuất. "Kích Bá Hoành không chỉ đốt phá rồi rút lui," anh nói, giọng anh nặng nề. "Ông ta đang chủ động săn lùng bất kỳ ai sống sót, bất kỳ ai có thể mang câu chuyện này đi xa hơn. Đây không phải một cuộc trừng phạt đơn lẻ — đây là một chiến dịch có tính toán để dập tắt hoàn toàn tiếng nói phản kháng."

"Vậy chúng ta càng phải đưa những người này đến nơi an toàn nhanh hơn," Khê Miên nói, ánh mắt cô kiên định dù cơ thể cô vẫn còn run rẩy vì nguy hiểm vừa trải qua. "Và chúng ta càng phải đảm bảo câu chuyện của họ được nghe thấy, không chỉ ở Vòm Cát, mà ở mọi nơi có thể."

Khi màn đêm bắt đầu buông xuống và Ngạn Thế Bình quyết định cả đoàn nên dừng lại nghỉ tạm trong một hốc đá kín gió trước khi tiếp tục lộ trình vòng xa hơn vào sáng sớm hôm sau, ông ngồi xuống cạnh đống lửa nhỏ được che chắn cẩn thận để không lộ ánh sáng ra xa, mài lại con dao đi rừng của mình bằng những động tác chậm rãi, quen thuộc, như một nghi thức giúp ông sắp xếp lại suy nghĩ sau một ngày căng thẳng.

"Tôi đã đếm dấu chân của họ," ông nói, không ngẩng đầu lên khỏi công việc. "Không chỉ năm người trong đội tuần tra chúng ta vừa tránh được. Có ít nhất ba đội khác đang rải khắp khu vực này, theo những gì tôi đọc được từ dấu vết trên đất. Đây không phải một cuộc truy lùng nhỏ lẻ."

"Ý ông là Khổng Bá Trục đang dồn toàn lực để chặn tin tức lan ra?" Bách Lâm hỏi, ngồi xuống đối diện ông, ánh lửa hắt lên gương mặt căng thẳng của anh.

"Tôi nghĩ vậy," Ngạn Thế Bình đáp. "Hoặc có ai đó ra lệnh cho ông ta làm vậy. Trong tất cả những năm tôi dẫn đoàn qua Đồng Tro, tôi chưa từng thấy một lãnh chúa nào huy động nhiều lực lượng đến vậy chỉ để truy đuổi một nhóm dân thường chạy trốn khỏi chính lãnh thổ mình cai trị. Điều đó tốn kém, và không mang lại lợi ích trực tiếp nào — trừ khi mục đích không phải là những người này, mà là bất kỳ ai có thể nghe được câu chuyện của họ."

Khê Miên, ngồi lắng nghe từ phía bên kia đống lửa với chiếc hộp hạt giống đặt gọn trong lòng, cảm thấy những lời ấy khớp với linh cảm đã âm ỉ trong cô từ khi nghe Trạch Thị Hoa nhắc đến cái tên Vòm Thượng. "Nếu đúng vậy," cô nói khẽ, "thì đây không còn là chuyện giữa Vòm Xanh và một khu định cư nhỏ nữa. Đây là chuyện ai sẽ được phép nói ra sự thật, và ai sẽ bị buộc phải im lặng."

Không ai đáp lại ngay, và trong sự tĩnh lặng ấy, Khê Miên nhìn Trạch Thị Hoa đang dìu một cụ già chuẩn bị chỗ nghỉ cho đêm ở góc hốc đá gần đó, và trong lòng cô dâng lên một quyết tâm mới, sắc bén hơn bao giờ hết — quyết tâm rằng những gì cô vừa chứng kiến sẽ không chỉ là một câu chuyện được kể lại trong sợ hãi, mà sẽ trở thành động lực cho một điều gì đó lớn lao hơn, một điều mà cô chưa dám gọi tên, nhưng đã bắt đầu hình thành trong tâm trí cô như một hạt giống mới, chờ đợi mảnh đất phù hợp để nảy mầm.

Đã sao chép liên kết chương