Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 64

Chương 64 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Cổng chính của Vòm Cát, nơi Khê Miên còn nhớ đã từng rộng mở chào đón đoàn của cô với sự hiếu khách nồng hậu chỉ vài tháng trước, giờ đây chỉ mở ra một khe hẹp vừa đủ cho từng nhóm nhỏ đi qua, hai bên là những người lính gác mới được huy động thêm, trang bị vũ khí thô sơ nhưng rõ ràng đã được huấn luyện gấp rút, mắt họ quét qua từng gương mặt trong đoàn người tị nạn với một sự cảnh giác chưa từng thấy ở nơi này trước đây.

"Danh tính?" một người lính hỏi, giọng anh không hề thô lỗ nhưng cũng không còn sự thân thiện mà Khê Miên từng cảm nhận trong chuyến thăm đầu tiên.

"Vũ Khê Miên, Người Giữ Hạt của Vòm Xanh," cô đáp, giơ ra tấm phù hiệu nhỏ mà Câu Bách Thịnh đã trao tặng như một dấu hiệu của quan hệ đối tác lâu năm giữa hai Vòm. "Chúng tôi mang theo mười tám người sống sót từ khu định cư phía đông bị Vòm Muối tấn công. Họ cần nơi trú ẩn và chăm sóc y tế."

Người lính gật đầu ngay lập tức, ra hiệu cho đồng đội mở rộng cổng thêm một chút, dù ánh mắt anh vẫn không ngừng quét qua đoàn người phía sau cô với sự thận trọng nghề nghiệp. "Xin theo tôi. Ngài Câu Bách Thịnh đã ra lệnh tiếp nhận mọi người tị nạn từ các khu định cư bị tấn công, không có ngoại lệ."

Bên trong Vòm Cát, sự thay đổi càng rõ rệt hơn — những khu chợ từng nhộn nhịp giờ vắng vẻ hơn hẳn, nhiều gian hàng đóng cửa, và ở những khoảng sân rộng vốn dùng cho lễ hội, giờ mọc lên những dãy lều tạm dùng làm nơi ở cho người tị nạn từ khắp vùng, đông đảo hơn nhiều so với những gì Khê Miên tưởng tượng.

"Có bao nhiêu người đã đến đây?" cô hỏi người lính dẫn đường, không giấu được sự kinh ngạc.

"Hơn ba trăm, chỉ trong tháng vừa qua," anh đáp, giọng anh mang một sự mệt mỏi của người đã chứng kiến quá nhiều đau khổ trong thời gian ngắn. "Và con số vẫn đang tăng lên mỗi tuần."

Câu Bách Thịnh gặp họ ngay tại khu tiếp nhận, gương mặt ông, dù vẫn giữ được sự ấm áp quen thuộc, giờ mang thêm những nếp nhăn lo âu mới và một vẻ mệt mỏi sâu sắc mà Khê Miên chưa từng thấy trong lần gặp đầu. Ông ôm chặt lấy Trạch Thị Hoa như thể họ đã quen biết nhau từ lâu, dù có lẽ đây là lần đầu hai người gặp mặt.

"Xin lỗi vì đã không thể bảo vệ các vị sớm hơn," ông nói với bà, giọng ông nặng trĩu sự áy náy chân thành. "Chúng tôi đã gửi vật tư, nhưng gửi vật tư không giống như gửi được sự bảo vệ thực sự."

"Ông đã làm những gì có thể," Trạch Thị Hoa đáp, đặt một bàn tay run rẩy lên vai ông. "Nhiều hơn hầu hết mọi người dám làm trong thời buổi này."

Khi những người tị nạn đã được đưa đến khu lều trại để nghỉ ngơi và nhận chăm sóc y tế, Câu Bách Thịnh dẫn Khê Miên, Bách Lâm, Ngạn Thế Bình, Diễm Quỳnh và Kiên đến phòng làm việc riêng của ông, nơi những tấm bản đồ khu vực được trải rộng trên bàn, đánh dấu bằng những ký hiệu mà Khê Miên chưa từng thấy trước đây — những vòng tròn đỏ đánh dấu các khu định cư đã bị tấn công, những mũi tên chỉ hướng di chuyển được cho là của lực lượng Vòm Muối.

"Tình hình tệ hơn những gì cô có thể tưởng tượng," Câu Bách Thịnh nói, ngồi xuống nặng nề sau bàn làm việc. "Trong hai tháng qua, Khổng Bá Trục đã tấn công bảy khu định cư nhỏ khắp khu vực phía đông và phía nam, tất cả đều là những nơi từng nhận viện trợ từ chúng tôi hoặc bày tỏ ý muốn độc lập khỏi hệ thống 'thuế an ninh' của ông ta."

"Vòm Cát có kế hoạch phản ứng như thế nào?" Bách Lâm hỏi, ánh mắt anh dán chặt vào tấm bản đồ với sự phân tích của một người đã quen đánh giá địa hình và chiến thuật.

Câu Bách Thịnh thở dài, xoa hai bàn tay lên mặt trong một cử chỉ mệt mỏi. "Đó chính xác là câu hỏi mà Hội Đồng của tôi đang tranh cãi không ngừng nghỉ," ông nói. "Một số người muốn chúng tôi tổ chức một lực lượng phòng vệ chung, liên kết với những khu định cư còn lại và bất kỳ Vòm nào sẵn lòng tham gia, để đối đầu trực tiếp với Khổng Bá Trục trước khi ông ta trở nên quá mạnh để ngăn cản. Số khác lo sợ rằng làm vậy chỉ khiến chúng tôi trở thành mục tiêu chính, thay vì những khu định cư nhỏ lẻ."

"Còn ông nghĩ sao?" Khê Miên hỏi, nhìn thẳng vào ông với sự tôn trọng dành cho một người đã luôn đối xử công bằng với Vòm Xanh.

"Tôi nghĩ," Câu Bách Thịnh đáp, giọng ông chậm rãi như đang cân nhắc từng từ, "rằng nếu chúng ta không đoàn kết, Khổng Bá Trục sẽ nuốt chửng từng nơi một, cho đến khi không còn ai đủ sức chống lại ông ta nữa. Nhưng tôi cũng biết rằng một liên minh lỏng lẻo, thiếu tổ chức, có thể sụp đổ nhanh hơn bất kỳ điều gì khác trước áp lực quân sự thực sự."

Diệp Bá Nhân, người vừa bước vào phòng sau một cuộc họp khác, gật đầu đồng tình khi nghe những lời cuối của Câu Bách Thịnh, gương mặt ông mang vẻ mệt mỏi của một nhà ngoại giao đã phải thương lượng không ngừng nghỉ suốt nhiều tuần. "Tôi vừa trở về từ Trạm Trung Lộ," ông nói, ngồi xuống bên cạnh Trưởng Vòm của mình. "Cồ Đình Vực không còn đến đó nữa. Ông ta đã được triệu hồi về Vòm Muối, và một điều gì đó nói với tôi rằng đó không phải tin tốt."

"Ông nghĩ điều đó có nghĩa là gì?" Khê Miên hỏi.

"Tôi nghĩ Khổng Bá Trục không còn cần các kênh ngoại giao nữa," Diệp Bá Nhân đáp. "Khi một lãnh chúa ngừng nói chuyện và chỉ còn hành động, đó thường là dấu hiệu ông ta tin rằng mình đã đủ mạnh để không cần thuyết phục ai nữa."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, và Khê Miên cảm thấy sức nặng của khoảnh khắc này đè lên vai mình còn hơn bất kỳ điều gì cô từng trải qua trên hành trình dài — không còn là câu hỏi về việc liệu Vòm Xanh nên mở cổng hay đóng cổng, mà là câu hỏi về việc thế giới mà cô đang cố gắng bảo vệ sẽ trông như thế nào, nếu những kẻ như Khổng Bá Trục được phép tiếp tục không bị ngăn cản.

"Tôi cần gửi tin về Vòm Xanh ngay," cô nói cuối cùng, giọng cô mang một sự quyết đoán mới. "Hội Đồng cần biết những gì chúng tôi đã chứng kiến, và cần đưa ra quyết định về việc chúng ta sẽ đứng ở đâu trong tất cả những chuyện này — không chỉ với tư cách một Vòm cung cấp viện trợ nhân đạo từ xa, mà với tư cách một bên tham gia thực sự."

Câu Bách Thịnh nhìn cô một lúc lâu, một sự đánh giá thầm lặng trong ánh mắt ông. "Cô đang nghĩ đến điều gì cụ thể hơn viện trợ, đúng không, Người Giữ Hạt?" ông hỏi.

"Tôi đang nghĩ," Khê Miên đáp, chọn từng lời cẩn thận, "rằng không một Vòm nào có thể đối đầu với Khổng Bá Trục một mình, và có lẽ, không một Vòm nào nên phải làm vậy. Nếu chúng ta có thể xây dựng một điều gì đó bền vững hơn một liên minh lỏng lẻo — một mạng lưới thực sự của những Vòm sẵn sàng chia sẻ không chỉ vật tư mà cả sự bảo vệ lẫn nhau — có lẽ đó mới là cách duy nhất để những nơi như khu định cư chúng tôi vừa rời khỏi không còn phải chịu chung số phận."

Bách Lâm nhìn cô, một sự tự hào lẫn lo lắng đan xen trong ánh mắt anh, hiểu rõ hơn ai hết rằng ý tưởng ấy, dù cao đẹp, cũng đồng nghĩa với việc Khê Miên đang tự đặt mình vào vị trí trung tâm của một cuộc xung đột lớn hơn bất kỳ điều gì cô từng đối mặt.

"Đó sẽ không phải một việc dễ dàng," Ngạn Thế Bình nhận xét, giọng ông trầm ngâm như thường lệ. "Mỗi Vòm đều có lịch sử, có nỗi sợ hãi riêng, có lý do riêng để không tin tưởng người khác."

"Tôi biết," Khê Miên nói. "Nhưng tôi cũng biết rằng nếu không ai thử, chúng ta sẽ tiếp tục chứng kiến những gì đã xảy ra ở khu định cư ấy, lặp đi lặp lại, cho đến khi không còn nơi nào đủ mạnh để chống lại nữa."

Diệp Bá Nhân, lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện với sự chú ý ngày càng tăng, cuối cùng lên tiếng, giọng ông mang một tia hy vọng thận trọng. "Nếu cô thực sự nghiêm túc về điều này, Người Giữ Hạt," ông nói, "Vòm Cát sẵn sàng là điểm khởi đầu. Chúng tôi đã có mối quan hệ với nhiều khu định cư nhỏ trong khu vực. Nhưng chúng tôi cần một gương mặt mà những Vòm khác có thể tin tưởng không phải vì quyền lực, mà vì lý tưởng — và tôi nghĩ, sau tất cả những gì cô đã làm, cô chính là gương mặt ấy."

Khê Miên cảm thấy sức nặng của lời đề nghị ấy lún sâu vào vai mình, nhưng đồng thời, một điều gì đó khác cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô — không phải sự sợ hãi trước trách nhiệm quá lớn, mà một sự quyết tâm đang dần lớn lên thành hình hài rõ ràng, giống như cách một hạt giống, sau đủ thời gian kiên nhẫn, cuối cùng cũng tìm được ánh sáng để vươn lên khỏi lớp đất tối.

"Tôi sẽ cần bàn bạc với Hội Đồng Vòm Xanh trước," cô nói. "Nhưng tôi sẽ không từ chối khả năng ấy."

Đêm đó, khi Khê Miên đứng một mình ở ban công nhìn ra khu lều trại tị nạn đang dần chìm vào giấc ngủ mệt mỏi dưới ánh sao lấp lánh, Bách Lâm đến bên cô, im lặng đứng cạnh trong một lúc lâu trước khi lên tiếng.

"Cô có chắc đây là điều cô muốn không?" anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm.

"Tôi không chắc đây là điều tôi muốn," Khê Miên đáp thành thật, "nhưng tôi nghĩ đây là điều cần phải làm. Có sự khác biệt giữa hai điều đó, dù đôi khi rất mỏng manh."

Bách Lâm gật đầu, nắm lấy tay cô trong bóng tối. "Vậy thì tôi sẽ ở bên cô, bất kể con đường đó dẫn đến đâu," anh nói, và trong giọng anh, Khê Miên nghe thấy một lời hứa còn sâu sắc hơn bất kỳ lời thề nào cô từng nghe trước đây, neo chặt vào chính nền tảng của mối quan hệ đã được tôi luyện qua lửa và tro của Đồng Tro.

Đã sao chép liên kết chương