Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 51

Chương 51 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Bách Lâm ngẩng đầu lên đúng khoảnh khắc ba bóng người xuất hiện từ sau gò đất, và Khê Miên sẽ nhớ mãi biểu cảm trên gương mặt anh trong giây phút ấy — không phải sự cảnh giác của một lữ hành dày dạn đối mặt với người lạ, mà một sự sững sờ trần trụi, gần như không thể tin nổi, trước khi nó vỡ òa thành một điều gì đó cô chưa từng thấy ở anh trong suốt hành trình dài.

Anh chạy về phía cô, không còn giữ dáng vẻ điềm tĩnh thường trực, và khi hai người gặp nhau giữa khoảng đất trống trải của Đồng Tro, anh ôm chặt lấy cô đến mức cô gần như không thở được, gương mặt anh vùi vào vai cô, và cô cảm nhận toàn thân anh run lên, một sự run rẩy cô chưa từng chứng kiến ở người đàn ông vốn luôn là chỗ dựa vững chãi nhất của cả đoàn.

"Tôi nghĩ đã mất em," anh thì thầm vào tóc cô, giọng anh nghẹn lại vì một cảm xúc anh không cố che giấu nữa. "Khi khối đá sập xuống, tôi không biết em có ra ngoài kịp hay không, tôi không biết..."

"Em ở đây," Khê Miên nói, ôm chặt lấy anh không kém, nước mắt cô rơi không kiểm soát được nữa. "Chúng tôi đều ổn. Cả ba chúng tôi."

Ngạn Thế Bình, đứng phía sau Bách Lâm với một vết bầm tím lớn trên má và một cánh tay được băng bó vội vàng bằng một mảnh vải xé từ áo khoác, mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm dịu đi những nếp nhăn dày dạn trên gương mặt ông. Kiên lao đến ôm lấy ông ngay lập tức, và Diễm Quỳnh, không kìm được nữa, cũng khóc nức nở khi ôm lấy cả hai người.

"Chuyện gì đã xảy ra với hai người?" Khê Miên hỏi, cuối cùng cũng lùi lại đủ để nhìn rõ Bách Lâm, kiểm tra từng vết xước, từng vết bầm trên người anh với ánh mắt lo lắng của một người không thể tin nổi mình đang thực sự nhìn thấy anh còn sống.

Bách Lâm dẫn cả nhóm đến ngồi quanh đống lửa nhỏ đã gần tàn, và trong lúc chia nhau chút nước còn lại, anh kể lại những gì đã xảy ra sau khi khối đá sập xuống ngăn cách hai nhóm — cách anh và Ngạn Thế Bình đã phải chiến đấu với ba người lính trong bóng tối chật hẹp của đường hầm, cách họ tìm được một lối thoát khác qua một khe nứt phụ mà Ngạn Thế Bình phát hiện trong lúc hỗn loạn, và cách họ đã phải trốn tránh các đội tuần tra suốt hai ngày liền trước khi dám tiến về điểm hẹn.

"Bóng tối là thứ duy nhất cứu chúng tôi," Ngạn Thế Bình nói, tiếp lời khi Bách Lâm dừng lại để uống một ngụm nước. "Những người lính quen với ánh đèn dầu cố định trong lòng núi, không quen chiến đấu trong bóng tối hoàn toàn. Chúng tôi tắt đèn, để họ tự vấp ngã vào nhau trong lúc chúng tôi lần theo vách đá tìm đường thoát."

"Có một khoảnh khắc," Bách Lâm nói, giọng anh trầm xuống khi nhớ lại, "tôi tưởng chúng tôi sẽ không thoát được. Một người lính đã áp sát đến mức tôi cảm nhận được hơi thở của hắn. Nhưng Ngạn Thế Bình, dù đã hơn sáu mươi tuổi, vẫn nhanh hơn hắn một bước."

"Kinh nghiệm luôn thắng được tuổi trẻ, ít nhất là trong bóng tối," Ngạn Thế Bình nói, một nụ cười mỏng nhưng đầy tự hào thoáng qua trên môi ông, và cả nhóm bật cười nhẹ, một tiếng cười cần thiết để xua tan phần nào sự căng thẳng vẫn còn đọng lại từ câu chuyện.

Diễm Quỳnh, lau nước mắt bằng mu bàn tay, hỏi, giọng cô vẫn còn nghẹn ngào. "Còn khe nứt phụ đó dẫn các người ra đâu ạ?"

"Một sườn núi khác, cách cửa xả nước chúng tôi đã định dùng khá xa," Bách Lâm đáp. "Đó là lý do chúng tôi đến điểm hẹn chậm hơn — chúng tôi phải đi vòng một quãng đường dài hơn nhiều so với dự tính, tránh xa mọi con đường mòn có thể bị tuần tra."

"Chúng tôi đến khối đá hình mũi tên chậm hơn một ngày so với kế hoạch," Ngạn Thế Bình nói, giọng ông trầm nhưng có phần tự hào khi nhắc đến điều tiếp theo. "Và chúng tôi tìm thấy dấu khắc của Kiên trên đá. Đó là lúc chúng tôi biết chắc các cô cậu vẫn an toàn, và biết hướng để đi tìm."

Kiên đỏ mặt vì được khen, nhưng nụ cười trên môi cậu, lần đầu tiên sau nhiều ngày, không còn mang theo bóng dáng của nỗi sợ hãi hay tội lỗi cậu đã tự mang vào lòng mình.

"Tài liệu và phù hiệu," Bách Lâm nói, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn khi chuyển sang một chủ đề nặng nề hơn. "Chúng ta không thể lấy lại chúng, đúng không?"

"Không," Khê Miên đáp, cảm nhận lại nỗi đau của sự mất mát ấy dù nó đã bị lu mờ phần nào bởi niềm vui đoàn tụ. "Hàn Đình Sảng giữ chúng làm bằng chứng. Nhưng tôi vẫn còn những ghi chép trong sổ tay, và quan trọng hơn, chúng ta còn nhớ những gì Lại Bá Nguyên đã kể — điều đó không ai có thể tịch thu được."

Ngạn Thế Bình gật đầu tán thành, nhưng ánh mắt ông mang một sự lo lắng sâu xa hơn. "Chúng ta cần cẩn trọng hơn từ giờ trở đi," ông nói. "Nếu Hàn Đình Sảng đủ nghi ngờ để hành động như vậy chỉ vì một câu hỏi về Thiên Hộ, tôi e rằng những gì chúng ta đang tìm hiểu có sức nặng lớn hơn chúng ta từng tưởng tượng — đủ lớn để khiến người ta hành động ngoài lý trí thông thường."

Bách Lâm nhìn Khê Miên, một sự nghiêm túc pha lẫn dịu dàng trong ánh mắt anh. "Nhưng điều đó sẽ nói vào lúc khác," anh nói, đứng dậy, đưa tay ra kéo cô đứng lên cùng mình. "Ngay bây giờ, tôi chỉ muốn chắc chắn tất cả chúng ta đều an toàn, được nghỉ ngơi, và có đủ nước trước khi tiếp tục hành trình."

Cả nhóm dành phần còn lại của buổi sáng để nghỉ ngơi thực sự lần đầu tiên kể từ đêm chạy trốn khỏi Vòm Đá, chia sẻ lại từng chi tiết nhỏ của những gì mỗi nhóm đã trải qua — câu chuyện về lão Năm Khói khiến Ngạn Thế Bình gật gù với một sự tôn trọng thầm lặng dành cho một người ông chưa từng gặp nhưng hiểu rõ kiểu người ấy, và câu chuyện về cuộc chiến trong bóng tối của Bách Lâm và Ngạn Thế Bình khiến Diễm Quỳnh không ngừng xuýt xoa lo lắng dù mọi chuyện đã qua.

Trước khi lên đường, Khê Miên kéo Bách Lâm ra một khoảng cách nhỏ khỏi nhóm, muốn có một phút riêng tư trước khi cả hai phải khoác lại vẻ ngoài vững vàng cần thiết để dẫn dắt những người còn lại. Cô nhìn anh thật kỹ, như thể cố ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt anh phòng khi một khoảnh khắc như thế này không bao giờ lặp lại nữa.

"Khi tôi thấy khối đá sập xuống," cô nói, giọng cô vẫn còn run dù đã cố kìm nén, "tôi nghĩ đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy anh. Tôi đã phải bước tiếp, dẫn Diễm Quỳnh và Kiên đi, trong khi không hề biết anh còn sống hay không. Tôi không nghĩ mình từng cảm thấy đau đớn như vậy trong đời."

"Tôi biết cảm giác đó," Bách Lâm đáp, đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc lấm bụi khỏi gương mặt cô, cử chỉ dịu dàng đối lập hoàn toàn với những gì anh vừa trải qua trong đường hầm tối tăm. "Tôi đã cảm thấy chính xác điều đó, mỗi giây mỗi phút suốt hai ngày tìm đường đến đây. Nhưng tôi cũng học được một điều, trong khoảng thời gian đó."

"Điều gì?" cô hỏi khẽ.

"Rằng nỗi sợ mất em còn lớn hơn bất kỳ nỗi sợ nào tôi từng mang theo trong mười năm làm lữ hành," anh nói, giọng anh trầm xuống thành một sự thành thật trần trụi hiếm khi anh để lộ ra. "Lớn hơn cả nỗi sợ về những gì đã xảy ra với đoàn của thầy tôi. Và tôi nghĩ, đó là bằng chứng rõ ràng nhất cho những gì tôi cảm nhận dành cho em, rõ ràng hơn bất kỳ lời nào tôi từng nói."

Khê Miên ôm lấy anh một lần nữa, ngắn ngủi nhưng chan chứa, trước khi cả hai quay lại với nhóm, nơi Ngạn Thế Bình đã đứng dậy kiểm tra lại hành trang ít ỏi còn sót lại, và Diễm Quỳnh đang giúp Kiên băng lại một vết xước nhỏ trên tay cậu mà cậu đã cố giấu không nói ra suốt buổi sáng.

Khi mặt trời lên cao, Bách Lâm đứng dậy, nhìn về phía đường chân trời hướng Vòm Xanh, giọng anh mang một sự quyết tâm mới. "Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước," anh nói. "Nhưng lần này, chúng ta đi cùng nhau, không một ai bị bỏ lại, không một ai tách rời khỏi nhóm dù chỉ một khoảnh khắc."

Khê Miên nắm lấy tay anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc ấy như một lời hứa được lặp lại, và khi cả năm người tiếp tục lên đường, bước chân họ, dù vẫn còn mang theo mệt mỏi và những vết thương chưa lành, mang một sự vững vàng mới mà chỉ có thể đến từ việc đã cùng nhau vượt qua điều tồi tệ nhất và sống sót để kể lại câu chuyện ấy.

Kiên bước đi cạnh Ngạn Thế Bình, nhìn cánh tay băng bó của ông với ánh mắt lo lắng chưa nguôi. "Bác có đau lắm không ạ?" cậu hỏi.

"Không đau bằng việc không biết các cô cậu có an toàn hay không," ông đáp, xoa đầu cậu bằng bàn tay lành lặn của mình, một cử chỉ hiếm hoi của sự trìu mến từ người đàn ông vốn kiệm lời. "Giờ thì mọi thứ đã ổn hơn nhiều rồi."

Đoàn năm người tiếp tục bước đi dưới ánh nắng ban trưa, hướng về phía đường chân trời nơi, đâu đó rất xa, Vòm Xanh vẫn đang chờ đợi họ trở về, mang theo không chỉ những gì họ đã hứa sẽ mang đến mà cả những vết sẹo mới, những bài học mới về một thế giới còn phức tạp và nguy hiểm hơn những gì bất kỳ ai trong số họ từng hình dung trước ngày rời khỏi Mái Lọc.

Đã sao chép liên kết chương