Chương 26
Chương 26 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Cổng Vòm Muối không giống bất kỳ cánh cổng nào Khê Miên từng hình dung.
Không có khoang khử trùng hai lớp như ở Vòm Xanh, không có nghi thức chào đón nào. Thay vào đó, một hàng rào kim loại cao, phủ đầy gai sắt hoen gỉ, bao quanh toàn bộ chu vi có thể nhìn thấy của Vòm, và ở lối vào duy nhất, một chốt canh bằng bê tông thô ráp đứng sừng sững, hai người lính mặc đồ bảo hộ màu xám đen đứng gác, vũ khí đeo bên hông không phải để trang trí.
"Dừng lại," một trong hai người lính hô to khi đoàn còn cách chốt canh khoảng năm mươi mét, giọng ông ta vang lên qua một thiết bị khuếch đại gắn trên ngực. "Xưng danh và mục đích."
Bách Lâm bước lên trước, tay giơ cao để cho thấy anh không mang vũ khí sẵn sàng, một cử chỉ Khê Miên nhận ra anh đã luyện tập kỹ càng cho tình huống này. "Đoàn lữ hành từ Vòm Xanh," anh nói, giọng vang rõ, bình tĩnh. "Chúng tôi chỉ cần bổ sung nước và có thể là một số vật tư, sẵn sàng trao đổi công bằng. Chúng tôi sẽ rời đi trong vòng một ngày."
Người lính thứ hai nói gì đó qua thiết bị liên lạc gắn trên vai, và một khoảng chờ đợi kéo dài đến khó chịu trôi qua trước khi cánh cổng kim loại nặng nề bắt đầu trượt mở, để lộ một khoảng sân rộng bên trong, nơi thêm ba người lính khác đã đứng chờ sẵn.
"Đi theo chúng tôi," người lính đầu tiên nói, không còn vẻ thù địch rõ rệt nhưng cũng không có chút thân thiện nào. "Mọi vật tư mang theo phải được kiểm tra trước khi vào khu vực trung tâm. Đó là quy định."
Khê Miên trao đổi một ánh mắt nhanh với Bách Lâm, cả hai cùng hiểu điều không nói ra: chiếc hộp hạt giống, dù được giấu kỹ dưới lớp áo khoác ngoài, sẽ cần một lời giải thích nếu bị phát hiện trong quá trình kiểm tra.
"Chúng tôi mang theo một số mẫu vật sinh học nghiên cứu, không có giá trị thương mại đối với bất kỳ ai ngoài Vòm Xanh," Bách Lâm nói trước khi người lính kịp yêu cầu mở hành lý, giọng anh mang một sự tự tin đủ để không gợi thêm nghi vấn. "Chúng tôi sẵn lòng cho các anh xem qua, nhưng mong các anh xử lý cẩn thận — chúng rất dễ hỏng nếu tiếp xúc với không khí quá lâu."
Người lính liếc nhìn chiếc hộp chống sốc Khê Miên đang ôm sát người, rồi nhìn sang cấp trên đứng gần đó — một người đàn ông trung niên với phù hiệu khác biệt trên vai áo, im lặng quan sát từ đầu đến giờ.
"Cho qua," người đàn ông ấy nói cuối cùng, giọng ông ta khàn và lười biếng như thể việc kiểm tra một đoàn khách lạ chỉ là một thủ tục nhàm chán ông phải chịu đựng. "Chúng ta không có thời gian để nghiên cứu hạt giống của người Vòm Xanh."
Khê Miên thở phào nhẹ nhõm trong lòng, dù cô không để lộ ra ngoài mặt, và cả đoàn được dẫn qua cổng vào bên trong.
Nếu bên ngoài Vòm Muối gây ấn tượng bởi sự thù địch lạnh lùng, thì bên trong lại gây ấn tượng bởi một điều khác hẳn — một sự tương phản gay gắt mà Khê Miên chưa từng chuẩn bị tinh thần để đối mặt.
Khu vực gần cổng, nơi họ đang đi qua, là một dãy nhà ở tồi tàn, tường vá víu bằng đủ loại vật liệu tái chế, mái che thấp đến mức người lớn phải cúi đầu khi ra vào. Những người dân — gầy gò, quần áo sờn rách, ánh mắt trũng sâu vì thiếu ngủ hoặc thiếu ăn hoặc cả hai — dừng lại nhìn đoàn lữ hành đi qua với một sự tò mò lẫn cảnh giác, không ai dám nhìn thẳng vào mắt những người lính đang hộ tống nhóm khách lạ.
Xa hơn về phía trung tâm, quang cảnh thay đổi đột ngột. Những tòa nhà kiên cố hơn, được sơn phết cẩn thận, xuất hiện xung quanh một quảng trường rộng có bể chứa nước lộ thiên lớn, mặt nước lấp lánh dưới ánh nắng chiều — một cảnh tượng xa xỉ đến kỳ lạ so với những gì Khê Miên vừa nhìn thấy chỉ vài trăm mét trước đó.
"Đó là gì?" cô hỏi khẽ, chỉ về phía bể nước, không kìm được sự tò mò dù bản năng mách bảo cô nên giữ im lặng.
"Kho Nước Trung Tâm," người lính dẫn đường đáp, giọng ông ta không mang chút xúc động nào, như thể đang mô tả một vật thể vô tri. "Toàn bộ nước của Vòm Muối được lọc và trữ ở đây trước khi phân phối."
"Phân phối như thế nào?" Bách Lâm hỏi, giọng anh cố giữ vẻ tự nhiên của một người chỉ đang tò mò tìm hiểu văn hóa địa phương.
Người lính liếc nhìn anh, một thoáng do dự trước khi trả lời. "Theo hạn ngạch. Mỗi khu dân cư có một mức phân bổ cố định, dựa trên đóng góp lao động của khu đó cho Vòm."
Khê Miên cảm nhận một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe cụm từ ấy — "đóng góp lao động" — một cách nói tránh né cho một hệ thống mà cô bắt đầu hình dung ra hình dạng thực sự của nó.
Họ được dẫn đến một khu vực dành cho khách, một tòa nhà thấp gần quảng trường trung tâm, nơi một người phụ nữ lớn tuổi mặc trang phục chỉnh tề hơn hẳn những gì Khê Miên thấy ở khu vực gần cổng ra đón họ, giới thiệu mình là người phụ trách tiếp đón khách thương mại.
"Các vị sẽ được gặp Diêm Chủ vào buổi tối nay," bà nói, giọng đều đều như đã lặp lại câu này hàng trăm lần trước đó. "Mọi giao dịch trao đổi tài nguyên với người ngoài đều phải được ngài phê chuẩn trực tiếp."
"Diêm Chủ?" Khê Miên hỏi, không kìm được.
"Người đứng đầu Vòm Muối," người phụ nữ đáp, giọng bà hạ thấp một chút, như thể chính việc nhắc đến danh xưng ấy cũng cần một sự cẩn trọng nhất định. "Ngài Khổng Bá Trục. Ngài cai quản mọi nguồn nước và lương thực của Vòm này, cũng như mọi quyết định liên quan đến ai được vào, ai phải ở lại bên ngoài."
Buổi tối hôm đó, cả đoàn được dẫn đến một sảnh lớn ở trung tâm khu vực quyền lực của Vòm Muối, nơi Khổng Bá Trục ngồi trên một chiếc ghế cao được chạm khắc cầu kỳ, đặt trên một bục nhỏ cao hơn mặt sàn, xung quanh là hàng chục người lính mặc đồng phục — Khê Miên sau này biết được, gọi là Binh Diêm, lực lượng vũ trang riêng chịu trách nhiệm duy trì trật tự và thu thuế tài nguyên khắp Vòm Muối.
Khổng Bá Trục là một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, thân hình đẫy đà một cách bất thường so với vóc dáng gầy gò của phần lớn cư dân Vòm Muối mà đoàn đã nhìn thấy trên đường vào, khuôn mặt ông ta mang một vẻ tự mãn lười biếng của người đã quá quen với việc mọi yêu cầu của mình đều được đáp ứng ngay lập tức.
"Vòm Xanh," ông ta nói, giọng kéo dài đầy khinh miệt nhẹ nhàng, khi Bách Lâm giới thiệu đoàn. "Ta nghe nói các người vẫn còn giữ những nghi lễ ngớ ngẩn kiểu cũ — lễ hội mùa màng, lễ tiễn người đi. Ở đây, chúng ta không có thời gian cho những thứ xa xỉ như vậy. Chúng ta chỉ có công việc, và những gì công việc ấy mang lại."
Khê Miên cắn chặt môi để không phản ứng, nhớ lại lời dặn của Bách Lâm trước khi vào sảnh — giữ im lặng trừ khi thực sự cần thiết, để anh xử lý phần đàm phán.
"Chúng tôi chỉ cần nước, thưa Diêm Chủ," Bách Lâm nói, giọng anh giữ một sự tôn trọng vừa đủ mà không tỏ ra khúm núm. "Chúng tôi sẵn sàng trao đổi công bằng bằng vật tư chúng tôi mang theo."
Khổng Bá Trục phất tay ra hiệu cho một người phụ tá mang đến chỗ ông ta chiếc túi vật tư đoàn đã trình lên để kiểm tra, lật xem qua loa với vẻ không mấy hứng thú.
"Ít ỏi," ông ta nói, ném chiếc túi trở lại cho người phụ tá. "Nhưng ta sẽ cho phép các người mua nước, với giá gấp đôi những gì các người mang theo có thể chi trả cho một đoàn năm người đi tiếp năm ngày đường."
"Đó là một mức giá không hợp lý," Khê Miên nói, không kìm được nữa, dù cô cảm nhận ánh mắt cảnh báo của Bách Lâm ngay lập tức.
Khổng Bá Trục quay sang nhìn cô, ánh mắt ông ta lần đầu tiên thực sự dừng lại trên gương mặt cô, đánh giá cô từ đầu đến chân với một vẻ tò mò lạnh lùng. "Người Giữ Hạt của Vòm Xanh," ông ta nói, đọc được vai trò của cô qua cách những người khác trong đoàn nhìn cô, hoặc có lẽ qua thông tin nào đó ông ta đã có từ trước. "Cô nghĩ giá cả ở đây được quyết định bởi sự hợp lý sao? Ở Vòm Muối, giá cả được quyết định bởi ai đang cần thứ gì từ ai. Và ngay lúc này, các người cần nước của ta nhiều hơn ta cần bất cứ thứ gì các người có."
Sảnh im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng vũ khí của Binh Diêm khẽ va chạm khi họ dịch chuyển vị trí đứng gác, một âm thanh đủ để nhắc nhở mọi người về sự chênh lệch quyền lực trong căn phòng này.
"Chúng tôi sẽ trả mức giá đó," Bách Lâm nói cuối cùng, giọng anh dứt khoát, trước khi tình huống có thể trở nên tồi tệ hơn. "Nhưng chúng tôi mong được rời đi ngay khi giao dịch hoàn tất."
Khổng Bá Trục cười, một tiếng cười ngắn, không mang chút vui vẻ nào. "Tất nhiên. Chúng ta không hoan nghênh khách ở lại lâu, trừ khi họ có điều gì đó thực sự đáng giá để trao đổi." Ánh mắt ông ta lướt qua chiếc hộp Khê Miên vẫn giữ chặt trong tay một lần nữa, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Khê Miên cảm nhận một nỗi bất an lạnh buốt lan khắp cơ thể, như thể ông ta biết chính xác thứ gì đang nằm bên trong, dù không nói ra thành lời.