Chương 50
Chương 50 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Đến cuối ngày thứ hai theo hướng lão Năm Khói chỉ dẫn, vùng núi đá cuối cùng cũng nhường chỗ cho sự bằng phẳng quen thuộc của Đồng Tro, và khi Khê Miên đứng trên rìa cuối cùng của dãy núi nhìn xuống vùng đất tro nứt nẻ trải dài đến tận đường chân trời, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lẫn lộn với nỗi sợ hãi mới — bởi vì giờ đây, không còn những vách đá để ẩn nấp, không còn những khe núi để trốn tránh, chỉ còn một khoảng không gian trống trải nơi bất kỳ ai, kể cả những người truy đuổi từ Vòm Đá, cũng có thể nhìn thấy họ từ rất xa.
"Chúng ta cần di chuyển vào ban đêm nhiều hơn từ đây," cô nói với Diễm Quỳnh và Kiên, cả ba đang đứng nghỉ trên một mỏm đá thấp trước khi bắt đầu đoạn đường cuối cùng xuống vùng đất bằng phẳng. "Ban ngày, chúng ta tìm chỗ trú, giống như những gì chúng ta đã học được trên chặng đường đến Vòm Muối. Chúng ta đã sống sót qua điều đó một lần, chúng ta có thể làm lại lần nữa, dù không có Bách Lâm hay Ngạn Thế Bình dẫn đường."
Diễm Quỳnh gật đầu, nhưng ánh mắt cô, khi nhìn xuống Đồng Tro rộng lớn trải dài đến tận đường chân trời mờ mịt bụi, mang một nỗi lo lắng mới, một nỗi lo mà cô không cần nói thành lời vì Khê Miên cũng đang cảm nhận điều tương tự. "Chị nghĩ chúng ta còn cách Vòm Xanh bao xa?" cô hỏi.
"Xa," Khê Miên thừa nhận. "Có lẽ còn nhiều ngày nữa, nếu không có Ngạn Thế Bình dẫn đường qua những lối tắt ông ấy thuộc lòng. Chúng ta sẽ phải đi theo cách chậm hơn, cẩn trọng hơn."
Họ bắt đầu đi xuống khi ánh nắng đã bắt đầu ngả về phía tây, tận dụng những giờ cuối cùng của ánh sáng ban ngày để tìm một chỗ trú an toàn trước khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Đất dưới chân họ dần chuyển từ đá sang lớp tro quen thuộc, mềm hơn nhưng cũng bụi mù hơn, mỗi bước chân đều để lại dấu vết rõ ràng mà Khê Miên biết cô cần phải xóa đi hoặc che giấu nếu có thể, một kỹ năng cô đã học được từ Ngạn Thế Bình trong những tuần đầu tiên của hành trình.
Trên đường đi, họ băng qua một dải đất nứt nẻ nơi từng có dấu vết bánh xe cũ hằn sâu trong lớp tro cứng — bằng chứng của một đoàn thương nhân nào đó đã đi qua đây từ lâu, có lẽ nhiều tháng trước, giờ chỉ còn lại như một vết sẹo mờ nhạt trên bề mặt vùng đất chết. Diễm Quỳnh, dù mệt mỏi, vẫn không kìm được thói quen quan sát kỹ thuật của mình, cúi xuống xem xét độ sâu của vết bánh xe.
"Bánh xe nặng, chở nhiều hàng hóa," cô nhận xét, đứng dậy phủi tay. "Có lẽ là đoàn khai thác từ Vòm Đá, hoặc một đoàn thương mại lớn hơn đi giữa nhiều Vòm. Nếu chúng ta theo dấu vết này đủ xa, có thể nó sẽ dẫn đến một tuyến đường quen thuộc hơn."
"Chúng ta không đủ sức để mạo hiểm đi theo một tuyến đường có thể đông người qua lại," Khê Miên đáp, dù cô đánh giá cao sự quan sát của Diễm Quỳnh. "Ít nhất là chưa phải bây giờ, khi chúng ta không biết ai đang tìm kiếm mình."
Buổi chiều, cái nóng của Đồng Tro bắt đầu thiêu đốt trở lại sau những ngày mát mẻ hơn trong vùng núi, và cả ba phải dừng lại tìm bóng râm dưới một mỏm đá nhô ra, chờ đợi giờ nóng nhất trong ngày qua đi trước khi tiếp tục di chuyển. Kiên, nằm dài trên nền tro mềm, mắt nhìn lên bầu trời trống trải không một gợn mây, lên tiếng phá vỡ sự im lặng mệt mỏi đã bao trùm cả nhóm suốt nhiều giờ.
"Con nhớ Vòm Xanh," cậu nói khẽ, giọng cậu mang một nỗi nhớ nhà mà cậu đã cố kìm nén suốt hành trình dài. "Nhớ mùi đất ẩm trong Vườn Ươm Trung Tâm, nhớ tiếng chuông báo giờ ăn. Con không nghĩ mình sẽ nhớ những thứ nhỏ nhặt như vậy đến thế."
"Ta cũng nhớ," Khê Miên nói, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi cô. "Nhưng ta nghĩ, khi chúng ta trở về, ta sẽ trân trọng những điều nhỏ nhặt ấy hơn bao giờ hết, theo cách ta chưa từng biết trân trọng trước khi rời đi."
Đêm đó, họ dựng trại tạm trong một hố đất trũng, không dám nhóm lửa để tránh thu hút sự chú ý, chia nhau phần lương khô ít ỏi còn lại trong im lặng, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng của mình về những gì phía trước và những gì đã bỏ lại phía sau.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, Kiên, đang đứng canh gác theo ca của mình trong khi hai người phụ nữ còn ngủ, đột nhiên lay Khê Miên dậy, giọng cậu run lên vì phấn khích lẫn hoảng sợ. "Chị ơi," cậu thì thầm gấp gáp, "có khói. Đằng kia, phía đông."
Khê Miên bật dậy ngay lập tức, dụi mắt nhìn theo hướng cậu chỉ, và quả thật, một cột khói mỏng đang bốc lên từ một điểm cách đó có lẽ chỉ vài dặm, trên nền trời còn nhuộm màu hồng nhạt của bình minh.
"Có thể là bất cứ ai," Diễm Quỳnh nói, đã tỉnh dậy và đến đứng cạnh họ, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù rõ ràng tim cô cũng đang đập nhanh không kém. "Một đoàn thương nhân khác, một nhóm tuần tra của Vòm Đá, hoặc..."
Cô không nói hết câu, nhưng không cần thiết — cả ba đều hiểu cái tên đang treo lơ lửng trong không khí, cái hy vọng mong manh mà không ai trong số họ dám nói to vì sợ nó sẽ tan biến ngay khi được gọi tên.
"Chúng ta không thể chạy đến đó một cách mù quáng," Khê Miên nói, cố kìm nén sự thôi thúc mãnh liệt muốn lập tức lao về phía cột khói ấy. "Nếu đó là người của Vòm Đá, chúng ta sẽ tự đưa mình vào bẫy. Chúng ta cần tiếp cận cẩn thận, quan sát trước khi để lộ mình."
Cả ba thu dọn trại nhanh chóng, di chuyển theo một đường vòng thận trọng, giữ khoảng cách an toàn trong khi dần tiến gần hơn đến nguồn gốc của cột khói, ẩn mình sau những gò đất thấp và các khối đá rải rác trên mặt Đồng Tro. Khi họ đến đủ gần để nhìn rõ hơn qua một gò đất cao, Khê Miên nín thở, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực khi cô cố phân biệt những hình dáng mờ ảo đang di chuyển quanh đống lửa nhỏ phía xa — hai bóng người, một cao lớn quen thuộc đến nhức nhối, một thấp hơn với dáng đi chậm rãi đặc trưng của tuổi tác và kinh nghiệm.
"Đó có phải..." Diễm Quỳnh thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì hy vọng không dám tin là thật.
Khê Miên không trả lời ngay, mắt cô dán chặt vào hai bóng người xa xa, cố gắng chắt lọc từng chi tiết nhỏ nhất qua lớp không khí còn mờ hơi sương sớm, trái tim cô treo lơ lửng giữa nỗi sợ hãi rằng đây chỉ là một ảo giác do khao khát quá lâu tạo ra, và một tia hy vọng đang bùng cháy mãnh liệt hơn bất cứ điều gì cô từng cảm nhận kể từ đêm chia cắt trong lòng núi Vòm Đá.
Một trong hai bóng người cúi xuống nhặt thứ gì đó, rồi đứng thẳng dậy với một dáng điệu quen thuộc đến mức khiến hơi thở Khê Miên nghẹn lại — cách người ấy đứng, hai chân dang rộng bằng vai, một tay chống hông trong khi tay kia che mắt nhìn về phía đường chân trời, chính xác là dáng đứng Bách Lâm vẫn thường có mỗi khi anh quan sát địa hình trước khi quyết định hướng đi.
"Là anh ấy," cô thì thầm, giọng cô run lên không kiểm soát được. "Là Bách Lâm."
Nhưng ngay khi niềm hy vọng ấy vừa bùng lên, một nỗi sợ hãi khác lập tức chen vào — nếu đó thực sự là Bách Lâm và Ngạn Thế Bình, liệu có ai khác đang theo dõi họ không, liệu đây có phải một cái bẫy được dàn dựng để dụ những người đang lẩn trốn ra khỏi chỗ ẩn nấp hay không. Cô ra hiệu cho Kiên và Diễm Quỳnh giữ nguyên vị trí, tự mình bò thấp người tiến thêm một đoạn ngắn để quan sát kỹ hơn khu vực xung quanh đống lửa, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một cuộc phục kích.
Không có gì. Chỉ có hai bóng người, một chiếc túi hành lý sờn cũ quen thuộc, và một khoảng đất trống trải không một bóng người nào khác ẩn nấp trong tầm mắt cô có thể quan sát được.
"Con nghĩ chúng ta nên đến gần hơn, thận trọng, nhưng đến gần hơn," Diễm Quỳnh nói, giọng cô cũng run lên vì hy vọng đang dâng trào không thể kìm nén.
Khê Miên gật đầu, đứng thẳng dậy chậm rãi phía sau gò đất, mắt cô không rời khỏi hai bóng người xa xa, và trong khoảnh khắc ấy, giữa buổi sáng tĩnh lặng của Đồng Tro trải dài vô tận quanh họ, cô cảm thấy toàn bộ cơ thể mình run lên vì một cảm xúc quá lớn để gọi tên — không hẳn là niềm vui, không hẳn là sự nhẹ nhõm, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn cả hai, thứ cảm giác của một người vừa dám tin tưởng trở lại sau khi đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.
"Đi thôi," cô nói với Kiên và Diễm Quỳnh, giọng cô giờ đã vững vàng hơn, dẫn đầu bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, băng qua khoảng đất trống trải giữa họ và đống lửa nhỏ, mỗi bước chân nhanh dần thành một nhịp chạy không kiểm soát được khi khoảng cách giữa họ và hai bóng người quen thuộc ấy thu hẹp lại từng chút một dưới ánh nắng buổi sáng đang lên cao dần trên bầu trời Đồng Tro.