Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 71

Chương 71 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Câu Bách Thịnh đón họ ở cổng Vòm Cát với một sự nhẹ nhõm không giấu diếm, ôm chặt lấy Khê Miên trong một cái ôm ngắn ngủi trước khi lùi lại để nhìn rõ mặt cô, như thể cần tự mình xác nhận rằng cả đoàn đã trở về nguyên vẹn sau chuyến chạy trốn khỏi Vòm Thượng.

"Chúng tôi lo lắng đến mất ăn mất ngủ suốt hai ngày qua," ông nói, dẫn cả nhóm vào phòng làm việc quen thuộc nơi tấm bản đồ khu vực vẫn còn trải trên bàn từ những lần bàn bạc trước. "Khi Hội Đồng Trung Ương tuyên bố lệnh tạm giữ đoàn Vòm Xanh, chúng tôi không biết phải làm gì ngoài chờ đợi và hy vọng."

"Chúng tôi đã may mắn," Khê Miên nói, ngồi xuống ghế với một sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ cơ sau hai ngày di chuyển liên tục qua Đồng Tro để tránh xa mọi khả năng bị truy đuổi. "Nhưng may mắn không phải điều chúng ta có thể dựa vào mãi mãi."

Diệp Bá Nhân, ngồi ở góc bàn với một chồng giấy tờ trước mặt, gật đầu đồng tình. "Tin tức về lời từ chối công khai của các vị đã lan truyền nhanh hơn tôi tưởng," ông nói. "Không chỉ trong nội bộ những người tham dự hội nghị — các đoàn thương nhân đã bắt đầu kể lại câu chuyện ở khắp các trạm dừng chân trên Đồng Tro. Nhiều khu định cư nhỏ, những nơi từng cảm thấy bất lực trước áp lực của Vòm Muối và Hội Đồng Trung Ương, giờ đây đang hỏi liệu có cách nào để họ tham gia cùng những gì các vị đang xây dựng."

"Chúng tôi chưa xây dựng được gì cụ thể cả," Bách Lâm nói, giọng anh thực tế như thường lệ. "Mới chỉ là một lời tuyên bố, một sự từ chối. Biến nó thành một liên minh thực sự là một việc hoàn toàn khác."

"Đúng vậy," Khê Miên nói, lấy ra cuốn sổ tay đã sờn góc vì đã theo cô suốt cả hành trình, mở đến một trang trống mới. "Nhưng tôi nghĩ đây chính xác là lúc chúng ta cần bắt đầu, trước khi nỗi sợ hãi hoặc sự do dự khiến cơ hội này trôi qua."

Tối hôm đó, khi tín hiệu vô tuyến với Vòm Xanh đã được thiết lập ổn định, Khê Miên tường thuật lại toàn bộ những gì đã xảy ra tại Vòm Thượng cho Biện Bá Uy và Hội Đồng, giọng cô đều đặn nhưng không giấu được sức nặng của những gì cô đã trải qua. Khi cô kể đến phần phát hiện về dòng dõi của Lôi Bách Đạt, một sự im lặng dài bao trùm đường truyền, đến mức cô phải hỏi liệu tín hiệu có bị gián đoạn hay không.

"Chúng tôi vẫn nghe," Biện Bá Uy đáp cuối cùng, giọng ông nặng nề. "Chỉ là cần thời gian để tiêu hóa những gì con vừa nói. Nếu điều đó là thật..."

"Chúng ta chưa có bằng chứng đầy đủ, thưa Trưởng Vòm," Khê Miên nói. "Nhưng tôi tin nó đủ quan trọng để định hình cách chúng ta hành động từ đây."

Một giọng nói khác vang lên qua đường truyền — Sử Đình Lam, giọng ông mang một sự nghiêm túc khác hẳn sự hoài nghi quen thuộc. "Con đang đề xuất điều gì, Khê Miên?" ông hỏi thẳng.

Khê Miên hít một hơi sâu trước khi trả lời, cảm nhận rõ ràng đây là khoảnh khắc quyết định sẽ định hình toàn bộ con đường phía trước. "Tôi đề xuất Vòm Xanh chính thức ủng hộ việc xây dựng một liên minh giữa các Vòm và khu định cư sẵn sàng đứng lên chống lại sự thao túng của Hội Đồng Trung Ương — không phải bằng vũ lực trước tiên, mà bằng sự đoàn kết, chia sẻ tài nguyên và bảo vệ lẫn nhau. Tôi muốn đại diện cho Vòm Xanh trong việc xây dựng liên minh ấy, bắt đầu từ những Vòm nhỏ yếu thế nhất — Vòm Sỏi, Vòm Rêu, và có lẽ, nếu còn cơ hội, cả Vòm Đá."

Một khoảng lặng khác kéo dài qua đường truyền, và Khê Miên chờ đợi trong hồi hộp, biết rõ rằng lời đề xuất này vượt xa bất kỳ điều gì cô từng yêu cầu Hội Đồng phê chuẩn trước đây — không còn là một chuyến đi tìm kiếm phụ tùng hay hạt giống, mà một cam kết chính trị có thể kéo Vòm Xanh vào trung tâm của một cuộc xung đột lớn hơn nhiều.

"Ta có một câu hỏi," Sử Đình Lam nói cuối cùng. "Nếu Vòm Xanh chính thức đứng về phía liên minh này, chúng ta có đang tự biến mình thành mục tiêu tiếp theo của Khổng Bá Trục, hoặc tệ hơn, của chính Hội Đồng Trung Ương hay không?"

"Có thể," Khê Miên thừa nhận, không né tránh sự thật khó khăn ấy. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta đã là mục tiêu, dù chúng ta có chính thức tuyên bố lập trường hay không. Tôi vừa công khai từ chối Hiệp Ước Thống Nhất trước mặt toàn bộ hội nghị, nhân danh Vòm Xanh. Câu hỏi không còn là liệu chúng ta có bị chú ý hay không — câu hỏi là liệu chúng ta sẽ đối mặt với sự chú ý ấy một mình, hay cùng với những đồng minh có thể sát cánh bên chúng ta."

Một sự im lặng khác, ngắn hơn lần này, và khi Sử Đình Lam lên tiếng trở lại, giọng ông mang một điều gì đó Khê Miên chưa từng nghe thấy từ ông trước đây — một sự chấp nhận, gần như miễn cưỡng, nhưng chân thành.

"Ta từng tin rằng cách tốt nhất để bảo vệ Vòm Xanh là đóng kín cổng và tự cung tự cấp," ông nói. "Nhưng ta đã thấy, qua tất cả những gì con mang về, rằng thế giới không cho phép sự cô lập ấy tồn tại lâu dài nữa. Nếu chúng ta phải chọn giữa việc đứng một mình chờ đợi số phận, hoặc đứng cùng những kẻ khác cũng đang bị đe dọa, ta nghĩ, lần đầu tiên trong đời, ta chọn vế sau."

Biện Bá Uy, giọng ông mang sức nặng của quyết định cuối cùng, lên tiếng sau khi để những lời của Sử Đình Lam lắng xuống. "Hội Đồng sẽ phê chuẩn," ông nói. "Khê Miên, con sẽ là đại diện chính thức của Vòm Xanh trong việc xây dựng liên minh này. Ta tin tưởng con hơn bất kỳ ai khác để mang danh dự của chúng ta đến những nơi con sẽ đặt chân tới."

Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Khê Miên đặt ống nói xuống, cảm nhận một sự trang trọng mới trong vai trò vừa được trao cho mình — không còn chỉ là Người Giữ Hạt, người bảo tồn những dòng giống quý hiếm trong bốn bức tường của Kho Hạt, mà giờ đây là một đại diện mang trên vai trách nhiệm định hình mối quan hệ giữa Vòm Xanh và cả một mạng lưới các cộng đồng đang tìm kiếm hy vọng giữa chiến tranh.

"Con đã làm rất tốt," Bách Lâm nói, đứng gần đó và đã nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, ánh mắt anh mang một sự tự hào sâu sắc.

"Chúng ta mới chỉ bắt đầu," Khê Miên đáp, nhìn xuống tấm bản đồ trải trên bàn, ngón tay cô lần theo những con đường dẫn đến Vòm Sỏi, Vòm Rêu, và xa hơn nữa, Vòm Đá. "Nhưng tôi nghĩ, lần đầu tiên kể từ khi rời Vòm Xanh, tôi cảm thấy chúng ta đang xây dựng thứ gì đó có thể tồn tại lâu hơn một chuyến đi, một sứ mệnh đơn lẻ. Một điều gì đó có thể lớn lên, giống như một hạt giống được gieo đúng chỗ, đúng lúc."

Ngạn Thế Bình, đứng cạnh cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm đang buông xuống trên Vòm Cát, lên tiếng với sự thực tế đặc trưng của mình. "Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?" ông hỏi.

Khê Miên nhìn lên, một sự quyết tâm rõ ràng trong ánh mắt cô. "Vòm Sỏi," cô nói. "Xa Bình Nguyên đã tìm được can đảm để nói không cùng chúng ta tại hội nghị đó, dù ông ấy trông sợ hãi hơn bất kỳ ai khác trong phòng. Tôi nghĩ, đó chính là nơi lòng can đảm cần được đáp lại bằng sự cam kết thực sự đầu tiên."

Diệp Bá Nhân trải một tấm bản đồ nhỏ hơn lên bàn, đánh dấu ba điểm bằng đầu bút — Vòm Sỏi ở phía tây nam, cách Vòm Cát khoảng bốn ngày đường; Vòm Rêu nằm sâu hơn trong một vùng đất ẩm ướt hiếm hoi ở phía nam, nơi từng có những đầm lầy trước Đại Biến; và Vòm Đá, xa nhất, nằm trong lòng dãy núi mà đoàn từng đi qua với biết bao sóng gió.

"Vòm Cát có thể cung cấp một đội hộ tống nhỏ và vật tư dự phòng cho hành trình," Câu Bách Thịnh đề nghị. "Nhưng tôi nghĩ, sức nặng của lời mời này cần đến từ chính các vị — những người đã đứng lên tại Vòm Thượng, không phải từ một đoàn thương mại đơn thuần."

"Chúng tôi sẽ đi," Khê Miên nói, quay sang nhìn cả nhóm đã cùng cô đi qua Vòm Muối, Vòm Cát, Vòm Đá, và giờ đây cả Vòm Thượng. "Nhưng lần này, chúng ta cần suy nghĩ khác đi. Đây không còn là một chuyến tìm kiếm phụ tùng hay bằng chứng lịch sử. Đây là một chuyến đi để thuyết phục những người đã quen với việc bị bỏ rơi rằng lần này sẽ khác."

Diễm Quỳnh, đã lấy lại phần nào sự tự tin sau những ngày căng thẳng, lên tiếng với một ý tưởng thực tế. "Con nghĩ chúng ta nên mang theo không chỉ lời hứa," cô nói, "mà cả một điều gì đó cụ thể — có lẽ một bản kế hoạch chia sẻ tài nguyên rõ ràng, để họ thấy đây không phải chỉ là những lời nói suông giống như Hiệp Ước Thống Nhất."

"Đó là một ý tưởng tốt," Bách Lâm nói, gật đầu tán thành. "Một liên minh không có gì cụ thể để đưa ra sẽ chỉ là một lời hứa nữa giữa vô vàn lời hứa họ đã từng nghe và thất vọng."

Cả nhóm dành phần còn lại của buổi tối để phác thảo những nét đầu tiên của một khuôn khổ hợp tác — không phải một hiệp ước áp đặt từ trên xuống như của Hội Đồng Trung Ương, mà một mạng lưới trao đổi tự nguyện, nơi mỗi Vòm đóng góp theo khả năng và nhận lại theo nhu cầu, được giám sát không phải bởi một ủy ban tập trung, mà bởi chính đại diện luân phiên của các Vòm thành viên. Khê Miên ghi chép từng ý tưởng vào cuốn sổ tay của mình, cảm nhận rõ ràng rằng những gì họ đang phác thảo, dù còn thô sơ, mang trong nó hạt mầm của một điều gì đó có thể thực sự thay đổi cách các cộng đồng sống sót nhìn nhận lẫn nhau.

Đã sao chép liên kết chương