Chương 82
Chương 82 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Bóng của Vòm Thượng đổ dài trên Đồng Tro từ khoảng cách xa hơn bất kỳ Vòm nào khác Khê Miên từng tiếp cận, một khối cầu khổng lồ lấp lánh ánh sáng nhân tạo ngay cả vào giữa trưa, và khi cả nhóm nằm rạp sau một dải đá thấp cách cổng phụ phía nam chừng nửa dặm, cô cảm nhận rõ ràng cùng một cảm giác lạnh buốt đã từng xâm chiếm mình lần đầu tiên nhìn thấy nó, nhiều tháng trước.
"Cổng này vẫn được canh gác như Doanh Bá Thông mô tả," Bách Lâm thì thầm, hạ chiếc ống nhòm cũ kỹ xuống sau khi quan sát trong im lặng suốt gần mười phút. "Hai người, đổi ca mỗi bốn giờ. Nhưng có thêm một trạm quan sát mới ở phía trên, chưa từng có trong lần trước."
"Họ đang cảnh giác hơn," Kiên nói, nằm sát bên cạnh anh, mắt cậu cũng dán chặt vào cổng phụ xa xa. "Có lẽ vì họ biết chúng ta sẽ quay lại."
Khê Miên không trả lời ngay, ánh mắt cô lướt qua toàn bộ cấu trúc khổng lồ trước mặt, cố gắng nhớ lại từng chi tiết Doanh Bá Thông từng kể về Tầng Nền — khu vực thấp nhất của Vòm Thượng, nơi những người lao động không có đặc quyền sinh sống trong bóng tối vĩnh viễn của những tầng cao hơn. "Chúng ta không thể vào qua cổng chính đêm nay," cô nói cuối cùng. "Nhưng Doanh Bá Thông từng nhắc đến một đường ống thoát nước cũ, không còn được sử dụng từ nhiều năm trước, dẫn từ bên ngoài vào thẳng khu vực Tầng Nền. Ông ấy nói nó nằm cách cổng phụ này khoảng một trăm bước về phía đông, được che khuất bởi một đống đá vụn."
Họ di chuyển trong bóng tối khi mặt trời đã lặn hẳn, bò qua địa hình gồ ghề với sự thận trọng tối đa, và sau gần một giờ tìm kiếm căng thẳng, Kiên cuối cùng cũng phát hiện ra miệng ống nước bị che lấp một phần bởi lớp cát tích tụ qua nhiều năm, đúng như mô tả. Bách Lâm dùng con dao của mình cạy lớp lưới sắt gỉ sét đã che kín lối vào, và cả ba chui vào bóng tối ẩm ướt của đường ống, mùi kim loại cũ và nước tù đọng bám vào cổ họng ngay từ những bước đầu tiên.
Đường ống dẫn họ đi trong bóng tối gần như tuyệt đối suốt hơn hai mươi phút, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một chiếc đèn nhỏ Bách Lâm cầm trên tay để soi đường, cho đến khi họ đến một cửa lưới khác, lần này đã hoen gỉ đến mức gần như mục nát, mở ra một không gian hoàn toàn khác với bất kỳ điều gì Khê Miên từng tưởng tượng về Vòm Thượng.
Tầng Nền trải ra trước mắt họ như một mê cung những dãy nhà thấp lè tè xây chồng lên nhau, ánh sáng nhân tạo yếu ớt từ những bóng đèn cũ kỹ treo lơ lửng trên các con hẻm hẹp, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và khói than từ những bếp lửa nhỏ nấu ăn ngoài trời. Đâu đó xa xa, tiếng máy móc rền rĩ vang vọng qua các bức tường — nhịp tim công nghiệp của toàn bộ Vòm Thượng, được duy trì bởi bàn tay của những con người sống trong chính bóng tối này mà không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời thật đang chiếu rọi phía trên đỉnh vòm.
"Đây là nơi Doanh Bá Thông từng dẫn chúng ta qua," Khê Miên nói khẽ, nhận ra một vài chi tiết quen thuộc từ lần chạy trốn trước đó. "Ông nói có một người ở đây thường giúp ông chuyển tin — một người phụ nữ bán vải vụn ở góc chợ Tầng Nền."
Họ di chuyển thận trọng qua những con hẻm tối, cố gắng hòa lẫn vào số ít người dân vẫn còn đi lại vào giờ này, cho đến khi tìm thấy một sạp hàng nhỏ ọp ẹp chất đầy những mảnh vải cũ được phân loại cẩn thận theo màu sắc và kích cỡ, dưới ánh sáng một ngọn đèn dầu leo lét. Người phụ nữ ngồi sau sạp hàng, tuổi đã ngoài năm mươi, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của một đời lao động không ngơi nghỉ, ngước lên nhìn họ với một sự cảnh giác tức thì khi nhận ra họ không phải người của Tầng Nền.
"Chúng tôi không mua vải," Khê Miên nói khẽ, quỳ xuống ngang tầm sạp hàng để giảm bớt sự chú ý từ những người qua đường. "Chúng tôi tìm một người bạn của Doanh Bá Thông."
Gương mặt người phụ nữ thoáng cứng lại, và trong một khoảnh khắc, Khê Miên lo sợ mình đã chọn nhầm người, cho đến khi bà hạ giọng xuống mức chỉ vừa đủ nghe. "Vào trong," bà nói, ra hiệu về phía tấm màn vải rách phía sau sạp hàng. "Nhanh lên, trước khi có ai để ý."
Bên trong căn phòng nhỏ tối tăm phía sau sạp hàng, chật chội đến mức cả bốn người phải đứng gần như sát vào nhau, người phụ nữ tự giới thiệu mình là Vịnh Thị Ngoan, đã sống ở Tầng Nền từ khi sinh ra, và đã giúp Doanh Bá Thông chuyển tin nhắn trong gần ba năm qua mà không hề biết chính xác nội dung những gì mình mang đi, chỉ biết rằng đó là điều gì đó quan trọng, điều gì đó có thể thay đổi cuộc sống của những người như bà một ngày nào đó.
"Ông ấy bị bắt năm ngày trước," Vịnh Thị Ngoan nói, giọng bà run lên vì lo lắng lẫn đau buồn. "Cảnh Bá Tuyên đích thân dẫn đội đến văn phòng của ông ấy trong Kho Lưu Trữ Riêng, giữa ban ngày, trước mặt tất cả mọi người, như thể muốn cho cả Vòm Thượng thấy điều gì xảy ra với những kẻ phản bội."
Khê Miên cảm thấy tim mình thắt lại trước tin tức ấy, dù cô đã chuẩn bị tinh thần cho khả năng tồi tệ nhất suốt cả chặng đường. "Ông ấy còn sống chứ?" cô hỏi, giọng cô run rẩy dù cố giữ vẻ bình tĩnh.
"Tôi nghe nói vậy," Vịnh Thị Ngoan đáp, "nhưng tôi không dám chắc. Họ đang giam ông ấy ở khu vực an ninh dưới Tầng Nền, một nơi ngay cả người dân ở đây cũng ít khi dám nhắc đến tên, vì những ai bị đưa vào đó hiếm khi trở ra nguyên vẹn."
"Bà có biết đường vào đó không?" Bách Lâm hỏi, giọng anh sắc bén với sự tập trung của một người đã quen lên kế hoạch trong tình huống nguy cấp.
Vịnh Thị Ngoan im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà di chuyển qua lại giữa ba người khách lạ đang đứng trước mặt mình, cân nhắc trọng lượng của quyết định sắp đưa ra. "Con trai tôi làm việc trong đội bảo trì hệ thống thông gió của toàn bộ khu an ninh," bà nói cuối cùng. "Nó có thể biết một vài lối đi mà lính canh không thường xuyên tuần tra. Nhưng nếu tôi giúp các người, và họ phát hiện ra, không chỉ tôi, mà cả nó cũng sẽ phải trả giá."
"Chúng tôi không thể ép bà làm điều đó," Khê Miên nói, dù cô cảm nhận rõ ràng thời gian đang cạn dần từng giờ. "Nhưng tôi muốn bà biết, nếu ông ấy chết trong đó mà không có ai cố gắng, thì mọi hy sinh ông ấy đã bỏ ra vì những người như bà, vì Tầng Nền này, vì tất cả những Vòm đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của Hội Đồng Trung Ương, sẽ trở thành vô nghĩa."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng nhỏ, chỉ có tiếng máy móc rền rĩ xa xăm vọng qua bức tường mỏng, và Kiên, đứng lặng lẽ ở góc phòng suốt cuộc trò chuyện, cuối cùng lên tiếng với một sự chân thành khiến cả căn phòng dịu lại. "Bác ấy đã dạy con một điều," cậu nói, nhớ đến Ngạn Thế Bình với một nỗi đau vẫn còn tươi mới. "Rằng đôi khi, dẫn đường không phải là biết mọi câu trả lời, mà là biết khi nào cần dừng lại để giúp một người khác, dù điều đó nguy hiểm đến đâu. Con nghĩ Doanh Bá Thông đã sống theo đúng nguyên tắc ấy suốt nhiều năm qua, vì những người ông ấy chưa từng gặp mặt."
Vịnh Thị Ngoan nhìn cậu một lúc lâu, đôi mắt bà ánh lên một điều gì đó mềm lòng hơn hẳn sự thận trọng ban đầu. "Con trai tôi tan ca lúc nửa đêm," bà nói cuối cùng, giọng bà mang một quyết định đã được đưa ra. "Tôi sẽ đưa các người đến gặp nó. Nhưng sau đó, dù chuyện gì xảy ra, các người phải rời khỏi Tầng Nền trước khi trời sáng, và không bao giờ nhắc đến tên tôi hay con tôi với bất kỳ ai, kể cả người của chính liên minh các người."
"Chúng tôi hứa," Khê Miên đáp, nắm chặt tay bà trong một cử chỉ biết ơn sâu sắc.
Trong lúc chờ đợi nửa đêm đến, Vịnh Thị Ngoan mang ra một ít bánh khô và nước, chia sẻ với ba người khách không mời mà đến như thể họ đã là người quen lâu năm, và trong khoảng lặng ấy, bà kể vắn tắt về cuộc sống ở Tầng Nền — những ca làm việc kéo dài không ngừng nghỉ để duy trì mọi hệ thống phục vụ cho những tầng cao hơn không bao giờ thấy mặt, khẩu phần lương thực ít ỏi hơn nhiều so với những gì Khê Miên từng biết ngay cả trong những ngày khủng hoảng tồi tệ nhất của Vòm Xanh, và một nỗi sợ hãi thường trực về việc bị "chuyển đi" nếu dám lên tiếng phản đối bất cứ điều gì.
"Chúng tôi xây dựng vinh quang của Vòm Thượng bằng chính đôi tay mình," bà nói, giọng bà mang một sự cay đắng đã tích tụ qua nhiều thập kỷ, "nhưng chưa bao giờ được phép bước lên những tầng cao ấy để nhìn thấy nó, ngoại trừ khi bị gọi lên để sửa chữa một thứ gì đó hỏng hóc, rồi lại bị đưa xuống ngay khi công việc hoàn thành."
Nghe những lời ấy, Khê Miên cảm nhận một sự phẫn nộ mới mẻ dâng lên trong lòng, khác với cơn giận dữ cô từng cảm thấy khi đọc tài liệu về Đại Biến — đây là một sự bất công trần trụi, hiện diện ngay trước mắt cô, không cần bất kỳ tài liệu lịch sử nào để chứng minh. "Nếu chúng tôi thành công," cô nói, "tôi hứa Tầng Nền sẽ không bị lãng quên trong bất kỳ điều gì chúng tôi xây dựng sau này."
Vịnh Thị Ngoan không đáp lại ngay, chỉ gật đầu chậm rãi, như thể đã nghe quá nhiều lời hứa tương tự trong đời để có thể tin tưởng hoàn toàn ngay lập tức, nhưng cũng không còn đủ sức để từ chối một tia hy vọng nhỏ nhoi, dù mong manh đến đâu.
Khi tiếng chuông xa xăm báo hiệu giờ đổi ca vang lên đâu đó phía trên, Vịnh Thị Ngoan đứng dậy, khoác thêm một tấm áo choàng cũ để che bớt gương mặt trong bóng tối. "Đến giờ rồi," bà nói. "Đi theo tôi, và giữ im lặng tuyệt đối cho đến khi tôi ra hiệu."
Cả ba người theo bà bước ra khỏi căn phòng nhỏ, hòa vào bóng tối của những con hẻm Tầng Nền, hướng về phía khu vực an ninh nơi, đâu đó bên dưới lớp bê tông và kim loại, Doanh Bá Thông vẫn đang chờ đợi, không biết rằng những người ông từng liều mạng giúp đỡ giờ đây đang liều mạng để tìm lại ông.