Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 89

Chương 89 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Lôi Bách Đạt bước thêm vài bước vào giữa những dãy kệ của Kho Hạt Gốc, ánh mắt ông lướt qua từng hộp lưu trữ với một sự dửng dưng kỳ lạ, như thể ông đã nhìn thấy chúng hàng trăm lần trước đây và không còn cảm thấy bất kỳ sự kinh ngạc nào trước những gì chúng đại diện.

"Ông đã biết," Khê Miên nói, giọng cô run lên vì phẫn nộ khi nhận ra sự thờ ơ ấy. "Ông đã biết nơi này tồn tại suốt cả cuộc đời mình."

"Tất nhiên tôi biết," Lôi Bách Đạt đáp, không hề phủ nhận, giọng ông vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh gần như dịu dàng đặc trưng. "Tôi được đưa xuống đây lần đầu tiên năm mười hai tuổi, khi cha tôi giải thích cho tôi hiểu trách nhiệm mà dòng họ chúng tôi mang trên vai — trách nhiệm bảo vệ tương lai của loài người, ngay cả khi điều đó đòi hỏi những quyết định mà phần lớn thế giới sẽ không bao giờ có đủ can đảm hoặc trí tuệ để hiểu."

"Trách nhiệm?" Doanh Bá Thông lên tiếng, giọng ông run lên vì một cơn giận dữ ông đã kìm nén suốt nhiều năm làm việc âm thầm trong lòng Vòm Thượng. "Ông gọi việc cất giấu hàng nghìn dòng giống trong khi cả thế giới chết đói là trách nhiệm sao?"

Lôi Bách Đạt quay sang nhìn ông, và trong khoảnh khắc ấy, một tia giận dữ thoáng qua trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh của ông. "Doanh Bá Thông," ông nói, giọng ông giờ đây mang một sự cay đắng trần trụi hơn. "Tôi đã tin tưởng ông trong nhiều năm. Tôi đã để ông làm việc trong chính trung tâm quyền lực của tôi, không hề hay biết ông đang âm thầm phản bội mọi thứ tôi đại diện."

"Tôi phản bội những gì ông đại diện," Doanh Bá Thông đáp, không hề lùi bước, "chính xác vì tôi cuối cùng cũng hiểu được nó thực sự là gì — không phải trật tự, không phải bảo vệ, mà là sự tích trữ được che đậy bằng những từ ngữ hoa mỹ, trong khi hàng triệu người đã chết vì thiếu thốn những gì ông đang cất giấu ngay dưới chân mình."

Khê Miên, vẫn giữ chặt thiết bị ghi âm trong tay, tiếp tục để nó ghi lại mọi lời trao đổi, nhận ra rằng chính cuộc đối thoại này, được truyền đi trực tiếp qua Đài Phát Toàn Vòm nhờ kết nối mà Bách Lâm vẫn đang duy trì phía trên, có sức nặng còn lớn hơn bất kỳ tài liệu nào cô từng tìm thấy.

"Ông nói về trách nhiệm," cô nói, bước lên một bước, đối diện trực tiếp với người đàn ông đã ám ảnh những cơn ác mộng của cô suốt nhiều tháng qua. "Nhưng trách nhiệm thực sự không phải là giữ mọi thứ cho riêng mình và những kẻ ông chọn. Trách nhiệm là chia sẻ những gì mình có, để tất cả mọi người, không chỉ một số ít, có cơ hội sống sót và phát triển. Đó là điều tôi đã học được từ một bà lão bảy mươi tuổi trong một gian phòng nhỏ ở Vòm Xanh, người chưa từng có một phần nhỏ quyền lực của ông, nhưng hiểu về trách nhiệm sâu sắc hơn ông có thể tưởng tượng."

Một sự im lặng căng thẳng bao trùm không gian giữa họ, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bước chân của đội lính Cảnh Bá Tuyên cuối cùng cũng ập đến, dàn hàng phía sau Lôi Bách Đạt, vũ khí chĩa thẳng về phía Khê Miên, Kiên và Doanh Bá Thông.

"Bắt giữ họ," Lôi Bách Đạt ra lệnh, giọng ông lấy lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. "Và tắt kết nối phát sóng ngay lập tức."

Nhưng ngay khi ông vừa dứt lời, một trong những người lính, thay vì tiến lên, do dự, hạ thấp vũ khí của mình xuống. "Thưa Chủ Tịch," anh ta nói, giọng anh run rẩy, "chúng tôi vừa nghe... mọi thứ. Cả khu vực này đều nghe. Gia đình chúng tôi ở Tầng Nền cũng đang nghe."

Cảnh Bá Tuyên, đứng phía sau đội lính, trừng mắt nhìn người lính vừa lên tiếng. "Đây không phải lúc để nghi ngờ mệnh lệnh," ông quát, nhưng giọng ông giờ đây mang một sự hoảng loạn không giấu diếm, như thể ông cũng cảm nhận được nền tảng quyền lực mình từng đứng vững đang rung chuyển dưới chân.

Ở phía trên, tại cổng chính Vòm Thượng, trận đối đầu giữa lực lượng an ninh và đoàn quân liên minh đột ngột chững lại khi tiếng phát sóng vang lên qua mọi hệ thống loa công cộng, và Ngụy Bá Cường, đứng ở hàng đầu đoàn quân liên minh, nhìn thấy chính những người lính đối diện mình bắt đầu hạ vũ khí, gương mặt họ mang một sự bàng hoàng khi nghe những lời tố cáo vang lên rõ ràng, không thể chối cãi.

Xa hơn về phía đông, một đoàn quân khác đang tiến đến — lực lượng tiếp viện của Vòm Muối do chính Khổng Bá Trục dẫn đầu, được Kích Bá Hoành hộ tống, đã nhận được tin báo về cuộc tấn công vào Vòm Thượng và vội vã đến để bảo vệ đồng minh quyền lực nhất của mình. Nhưng khi đoàn quân ấy đến đủ gần để cũng nghe được nội dung phát sóng, một sự hỗn loạn khác bắt đầu lan trong chính hàng ngũ của họ — những binh lính từng nghi ngờ mệnh lệnh, những người như Sơn Bá Đạt đã từng là, giờ đây nghe thấy chính những nghi ngờ thầm kín của mình được xác nhận công khai trước toàn bộ khu vực.

Sơn Bá Đạt, sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình tại Đài Phát Toàn Vòm, đã lao ra khỏi tòa tháp và chạy về phía đoàn quân Vòm Muối đang tiến đến, biết rõ rằng đây có thể là cơ hội duy nhất để ngăn chặn một cuộc đổ máu không cần thiết ngay trước cổng thành. Anh đứng chặn ngay giữa con đường dẫn vào Vòm Thượng, một mình, hai tay giơ cao, đối diện với hàng trăm binh lính từng là đồng đội của chính mình.

"Các anh đã nghe rồi," anh hét lên, giọng anh vang vọng qua khoảng cách đang thu hẹp dần giữa hai bên. "Khổng Bá Trục, tướng Kích Bá Hoành — các người định tiếp tục chiến đấu vì một kẻ mà chính con cháu ông ta cũng đang bị chính đội lính của mình quay lưng lại ngay lúc này sao? Các anh định tiếp tục đốt cháy nhà cửa của những người vô tội, nhân danh một trật tự vừa mới bị vạch trần là dối trá?"

Kích Bá Hoành, cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân, nhìn xuống người lính đào tẩu với một sự khinh miệt lạnh lùng, nhưng khi ông quay sang ra lệnh cho binh lính của mình tiến lên bắt giữ Sơn Bá Đạt, không một ai nhúc nhích, ánh mắt họ thay vào đó nhìn nhau, rồi nhìn về phía Vòm Thượng, nơi tiếng phát sóng vẫn đang tiếp tục vang vọng không ngừng nghỉ. Khổng Bá Trục, ngồi lặng lẽ trên lưng ngựa phía sau Kích Bá Hoành suốt cả cuộc hành quân, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm và mệt mỏi hơn bất kỳ ai từng nghe thấy trước đây.

"Dừng lại," ông ra lệnh, khiến Kích Bá Hoành quay phắt lại nhìn ông với sự kinh ngạc không giấu diếm. "Tôi đã cai trị Vòm Muối bằng nỗi sợ hãi quá lâu rồi, tướng quân. Nếu những gì đang được nói ra kia là sự thật, thì có lẽ cả tôi cũng chỉ là một quân cờ khác trong ván cờ của Lôi Bách Đạt, không hơn không kém. Tôi sẽ không đổ thêm máu binh lính của mình để bảo vệ một kẻ dối trá."

Trở lại trong Kho Hạt Gốc, Lôi Bách Đạt nhìn quanh, nhận ra sự do dự đang lan rộng trong chính đội lính của mình, và trong một khoảnh khắc, gương mặt ông để lộ một điều gì đó Khê Miên chưa từng thấy trước đây — không phải sự tức giận, mà một nỗi sợ hãi trần trụi của một người nhận ra quyền lực mình từng cho là bất khả xâm phạm đang tan biến ngay trước mắt.

"Các anh không hiểu," ông nói, giọng ông giờ đây mang một sự khẩn thiết gần như tuyệt vọng, quay sang đội lính của mình. "Nếu không có trật tự mà tôi và gia đình tôi đã duy trì, thế giới này sẽ chìm trong hỗn loạn hoàn toàn. Các anh nghĩ ai sẽ điều phối tài nguyên, ai sẽ ngăn chặn chiến tranh giữa các Vòm, nếu không có một trung tâm quyền lực đủ mạnh để áp đặt trật tự?"

"Chúng tôi sẽ tự làm điều đó," Khê Miên nói, giọng cô vang lên rõ ràng, mang theo sức nặng của tất cả những gì cô đã xây dựng suốt nhiều tháng qua. "Không phải bằng cách áp đặt từ trên xuống, mà bằng cách tin tưởng lẫn nhau, chia sẻ với nhau. Mạng Lưới Đồng Tro đã chứng minh điều đó có thể thực hiện được, không cần đến một kẻ độc quyền quyết định ai xứng đáng sống sót."

Lôi Bách Đạt nhìn cô một lúc lâu, và trong ánh mắt ông, Khê Miên thấy sự sụp đổ của một thế giới quan đã được xây dựng qua nhiều thế hệ, một niềm tin rằng quyền lực tập trung là điều duy nhất đứng giữa nhân loại và sự hủy diệt hoàn toàn. Ông mở miệng định nói thêm điều gì đó, nhưng trước khi kịp thốt ra lời nào, chính đội lính đứng sau ông, những người vừa nghe toàn bộ sự thật vang vọng qua hệ thống loa của chính Vòm Thượng, đồng loạt hạ vũ khí xuống, không còn ai sẵn lòng tuân theo mệnh lệnh bắt giữ nữa.

Cảnh Bá Tuyên, nhận ra tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, lùi lại một bước, ánh mắt ông đảo quanh tìm đường thoát, nhưng Kiên, nhanh nhẹn hơn ông dự đoán, đã chặn ngay lối ra duy nhất của hành lang, con dao nhỏ trong tay cậu không hề run rẩy.

"Ông sẽ không đi đâu cả," Kiên nói, giọng cậu mang một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc đối với tuổi đời của mình, "cho đến khi tất cả những gì ông đã làm được nói ra hết, trước mặt tất cả mọi người đang lắng nghe ngay lúc này."

Đã sao chép liên kết chương