Chương 33
Chương 33 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Đái Văn Cường đứng dậy, chậm rãi vì tuổi tác, và đi đến góc lều nơi tấm vải phủ kín thứ gì đó Khê Miên đã để ý từ đầu. Ông nâng tấm vải lên với sự cẩn trọng của người xử lý một vật báu, để lộ ra chiếc hộp kim loại nhỏ có khóa mà Bách Lâm cũng đã nhận thấy trước đó.
"Chiếc hộp này không phải của ta," ông nói, mang nó lại gần đống lửa, đặt xuống trước mặt cả đoàn. "Ta tìm thấy nó mười lăm năm trước, trong một hầm ngầm sâu dưới tàn tích của chính Vòm ta từng sống, khi ta quay lại đó một lần, cố tìm xem còn sót lại gì không lâu sau khi cộng đồng đã hoàn toàn phân tán."
Ông lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ giấu trong một túi vải đeo quanh cổ, mở khóa hộp với đôi tay run rẩy vì tuổi tác nhiều hơn là vì lo lắng. Bên trong, được bọc cẩn thận trong nhiều lớp vải chống ẩm, là một chồng giấy tờ đã ố vàng, một vài tấm thẻ nhựa nhỏ có in hình và chữ đã mờ gần hết, và một mảnh kim loại nhỏ hình chữ nhật có khắc biểu tượng giống hệt hình vẽ Diễm Quỳnh đã phác họa.
"Đây là phù hiệu nhân viên," Đái Văn Cường nói, cầm mảnh kim loại lên, lật nó trong ánh sáng đống lửa để mọi người có thể nhìn rõ hơn. "Ta không đọc được hết chữ trên đó — thời gian đã làm mờ gần hết — nhưng ta còn nhớ được vài từ khi lần đầu tìm thấy nó, trước khi nó mờ đi thêm."
Bách Lâm cẩn thận cầm lấy mảnh kim loại, nghiêng nó dưới ánh lửa để xem xét kỹ hơn. "Có một dòng chữ nhỏ ở đây," anh nói, giọng anh căng thẳng. "Tập... đoàn... Thiên... Hộ. Bộ phận... Quản lý... Tài nguyên..." Anh dừng lại, phần còn lại của dòng chữ đã mờ hoàn toàn, không thể đọc được.
Khê Miên cảm nhận tim mình đập nhanh hơn khi nghe những từ ấy được đọc to lên, không còn là một cái tên mơ hồ trong câu chuyện của một bà lão đã khuất, mà là những dòng chữ thật, khắc trên kim loại thật, từng thuộc về một con người thật đã sống và làm việc cho tổ chức ấy.
"Còn những giấy tờ khác thì sao?" cô hỏi, nhìn vào chồng giấy đã ố vàng.
Đái Văn Cường lấy ra một tờ giấy, mở nó ra cẩn thận đến mức Khê Miên lo sợ nó có thể vỡ vụn ngay trong tay ông. Phần lớn văn bản đã bị mờ hoặc rách, nhưng một đoạn ở giữa trang giấy vẫn còn có thể đọc được, và Bách Lâm, người có kỹ năng đọc chữ viết cũ tốt nhất trong đoàn nhờ nhiều năm nghiên cứu bản đồ và tài liệu cổ, đọc to từng từ một cách chậm rãi.
"'...báo cáo nội bộ, không phổ biến rộng rãi. Các mô hình dự báo khí hậu tiếp tục cho thấy... xu hướng không thể đảo ngược trong vòng hai mươi năm tới nếu duy trì mức khai thác hiện tại. Ban Giám đốc đã quyết định... ưu tiên bảo toàn tài sản chiến lược của Tập đoàn tại các khu vực được chỉ định... thay vì công bố rộng rãi các phát hiện này, nhằm tránh gây hoảng loạn thị trường và bảo vệ... lợi ích lâu dài của các cổ đông...'"
Anh dừng lại, giọng anh nghẹn lại, và cả nhóm ngồi im lặng, sức nặng của những từ ngữ ấy dần thấm vào từng người.
"Họ biết," Khê Miên nói, giọng cô run lên, không phải vì sợ hãi mà vì một cơn giận dữ đang dâng lên từ sâu trong lòng cô. "Họ biết thảm họa sắp xảy ra, và thay vì cảnh báo mọi người, thay vì thay đổi cách họ đang khai thác tài nguyên, họ chọn giữ bí mật để bảo vệ..." cô không thể nói hết câu, cổ họng cô nghẹn lại.
"Để bảo vệ lợi nhuận của chính họ," Bách Lâm nói thay cô, giọng anh cứng lại, gương mặt anh mang một sự phẫn nộ lạnh lùng cô chưa từng thấy trước đây. "Trong khi cả thế giới đang tiến đến bờ vực sụp đổ."
Đái Văn Cường gật đầu chậm rãi, đôi mắt ông đục ngầu vì tuổi tác nhưng vẫn ánh lên một nỗi đau cũ chưa từng nguôi. "Đó là điều ta đã nghi ngờ suốt hai mươi năm, kể từ ngày ta tìm thấy chiếc hộp này," ông nói. "Vòm của ta, và có lẽ nhiều Vòm khác, được xây dựng bởi những người từng làm việc cho tổ chức ấy — những kỹ sư, những nhà khoa học, có lẽ cả những người quản lý cấp thấp, những người sống sót qua Đại Biến và mang theo kiến thức kỹ thuật để xây dựng nơi trú ẩn cho chính mình và những người họ có thể cứu được."
"Nhưng nếu tổ chức này biết trước thảm họa," Diễm Quỳnh nói, giọng cô run rẩy, "tại sao họ không dùng kiến thức và tài nguyên của mình để ngăn chặn nó, hoặc ít nhất chuẩn bị cho toàn bộ nhân loại, thay vì chỉ..."
"Chỉ chuẩn bị cho chính họ," Khê Miên hoàn thành câu nói, giọng cô lạnh như băng. "Có lẽ đó chính xác là những gì đã xảy ra. Có lẽ những Vòm đầu tiên, những Vòm được xây dựng tốt nhất, với công nghệ tiên tiến nhất — như Vòm Thượng, nơi đặt Hội Đồng Trung Ương ngày nay — không phải được xây dựng một cách ngẫu nhiên sau thảm họa. Có lẽ chúng đã được lên kế hoạch từ trước, bởi những người biết chính xác điều gì sắp xảy ra."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả nhóm, chỉ có tiếng lửa tí tách và tiếng gió nhẹ thổi qua khe núi phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ ấy.
"Còn tờ giấy nào khác không ạ?" Kiên hỏi, giọng cậu nhỏ nhưng đầy tò mò, phá vỡ sự im lặng.
Đái Văn Cường lật thêm vài tờ giấy khác trong chồng tài liệu, phần lớn đã hư hỏng quá nặng để đọc được, nhưng một tờ, nhỏ hơn những tờ còn lại, có vẻ là một danh sách hoặc bảng phân loại nào đó, với những cột chữ và số đã phai mờ. Ở góc trên cùng, vẫn còn đọc được vài chữ: "Danh mục... khu vực trú ẩn... Cấp độ ưu tiên."
"Đây có thể là danh sách các địa điểm được chọn để xây dựng nơi trú ẩn," Bách Lâm nói, xem xét kỹ tờ giấy dưới ánh lửa. "Nhìn cách nó phân loại theo cấp độ ưu tiên — như thể không phải ai cũng được đối xử ngang nhau trong kế hoạch của họ."
"Điều đó khớp với những gì ta luôn nghi ngờ," Đái Văn Cường nói, giọng ông trầm xuống. "Vòm của ta luôn là một trong những nơi thiếu thốn công nghệ nhất mà ta từng nghe kể, so với những gì người ta đồn đại về Vòm Thượng. Ta từng nghĩ đó chỉ là sự khác biệt ngẫu nhiên giữa các cộng đồng sau thảm họa. Giờ ta tự hỏi liệu nó có phải là kết quả của một sự phân loại đã được quyết định từ trước, bởi những người không bao giờ coi tất cả mọi người là ngang hàng."
Khê Miên cảm thấy một cơn lạnh khác chạy dọc sống lưng, khác với nỗi giận dữ trước đó — đây là một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn, về quy mô thực sự của những gì họ đang dần khám phá ra. Nếu đúng như vậy, thì sự chênh lệch giữa các Vòm mà cô đã chứng kiến — giữa sự ổn định tương đối của Vòm Xanh và sự tàn khốc của Vòm Muối, giữa những gì Vòm Cát có thể có và những gì một Vòm nhỏ như Vòm của Đái Văn Cường từng phải chịu đựng — không hoàn toàn là kết quả của may mắn hay nỗ lực riêng của từng cộng đồng, mà có thể bắt nguồn từ những quyết định đã được đưa ra từ rất lâu trước khi bất kỳ ai trong số họ được sinh ra.
"Đây mới chỉ là suy đoán," Ngạn Thế Bình nói, giọng ông thận trọng dù rõ ràng cũng bị lay động bởi những gì vừa được tiết lộ. "Chúng ta có một mảnh giấy, một phù hiệu, lời kể của một người đã sống ẩn dật hai mươi năm. Chúng ta chưa có bằng chứng đầy đủ để khẳng định bất cứ điều gì chắc chắn."
"Ông nói đúng," Bách Lâm đồng ý, dù giọng anh vẫn còn căng thẳng. "Nhưng đủ để chúng ta biết rằng câu chuyện chúng ta được dạy — Đại Biến là một thảm họa tự nhiên không thể tránh khỏi — không hoàn toàn là sự thật. Và nếu một phần của Biên Niên Đại Biến là dối trá, chúng ta cần tìm hiểu phần còn lại của sự thật đang bị che giấu là gì."
Khê Miên nhìn vào mảnh phù hiệu kim loại nằm trong lòng bàn tay Bách Lâm, rồi nhìn Đái Văn Cường, người đã mang gánh nặng bí mật này một mình suốt hai mươi năm giữa vùng đất chết. "Ông có muốn đưa những thứ này cho chúng tôi không?" cô hỏi nhẹ nhàng. "Chúng tôi sẽ mang chúng đi cẩn thận, tìm hiểu thêm, và nếu có thể, một ngày nào đó, sẽ đưa sự thật ra ánh sáng."
Người đàn ông già nhìn cô một lúc lâu, rồi nhìn xuống chiếc hộp trong tay mình, như đang từ biệt một phần của chính bản thân đã gắn bó với nó suốt bao năm. "Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này lâu hơn cô có thể tưởng tượng," ông nói cuối cùng, giọng ông nghẹn ngào. "Hãy mang nó đi. Hãy làm điều gì đó có ý nghĩa với nó, điều mà một ông già cô độc như ta không bao giờ có thể tự mình làm được."
Khê Miên nhận lấy chiếc hộp từ tay ông, cảm nhận trọng lượng của nó không chỉ bằng vật lý mà bằng cả sức nặng của trách nhiệm mới vừa đặt lên vai cô, và cẩn thận cất nó vào túi hành lý riêng, ngay cạnh chiếc hộp chống sốc chứa những hạt giống cô đã mang theo từ Vòm Xanh — hai vật báu hoàn toàn khác nhau, nhưng giờ đây, dường như đang gắn kết với nhau bởi cùng một sứ mệnh lớn lao hơn cả những gì cô từng hình dung khi bắt đầu hành trình này.