Chương 75
Chương 75 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Quảng trường trung tâm của Vòm Cát, nơi từng tổ chức những phiên chợ nhộn nhịp mà Khê Miên còn nhớ từ chuyến thăm đầu tiên nhiều tháng trước, giờ đây được sắp xếp lại thành một không gian hội họp lớn, với những lá cờ nhỏ mang biểu tượng của từng Vòm tham gia liên minh được cắm dọc theo rìa quảng trường — chiếc lá xanh của Vòm Xanh, mặt trời cách điệu của Vòm Cát, tảng đá cuội thô của Vòm Sỏi, cụm lá xoắn của Vòm Rêu, và ở một góc khiêm tốn hơn, hình tam giác xám của Vòm Đá, đại diện cho mối quan hệ mới hình thành dù chưa chính thức.
"Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ sống để thấy ngày này," Câu Bách Thịnh nói, đứng cạnh Khê Miên khi cả hai quan sát những đại diện từ các Vòm khác nhau lần lượt đến, một số mang theo cả gia đình, một số chỉ có một hoặc hai người được cử đi vì không đủ nguồn lực cho một đoàn lớn hơn. "Nhiều Vòm cùng tề tựu trong hòa bình, không phải để tranh giành hay đe dọa lẫn nhau, mà để cùng nhau xây dựng điều gì đó."
"Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài," Khê Miên đáp, dù không giấu được niềm vui đang dâng lên trong lòng trước cảnh tượng ấy. "Nhưng tôi nghĩ, hôm nay, chúng ta xứng đáng cho phép mình một chút hy vọng."
Buổi họp chính thức bắt đầu khi mặt trời đã lên cao, và Khê Miên đứng trước toàn bộ đại diện của liên minh non trẻ, cảm nhận rõ ràng trọng lượng của khoảnh khắc này đè lên vai mình — không còn chỉ là những cuộc trò chuyện riêng lẻ với từng Vòm, mà là lần đầu tiên tất cả họ cùng ngồi lại với nhau, phải đối mặt trực tiếp với những khác biệt và tìm ra tiếng nói chung.
"Chúng ta đến đây từ những nơi rất khác nhau," cô bắt đầu, giọng cô vang lên rõ ràng trong không gian rộng của quảng trường. "Vòm Xanh trồng trọt và bảo tồn giống loài. Vòm Cát chế tác kính và thu năng lượng mặt trời. Vòm Sỏi khai thác đá. Vòm Rêu nuôi trồng tảo trong những đầm lầy hiếm hoi còn sót lại. Chúng ta không giống nhau, và tôi nghĩ đó chính xác là sức mạnh của những gì chúng ta đang xây dựng — không phải một sự đồng nhất áp đặt từ trên xuống như Hiệp Ước Thống Nhất của Hội Đồng Trung Ương, mà một sự đa dạng được kết nối bằng lòng tin và sự trao đổi công bằng."
Xa Bình Nguyên đứng dậy để phát biểu, sự tự tin của ông giờ đây đã lớn hơn nhiều so với lần đầu Khê Miên gặp ông ở Vòm Sỏi. "Trong ba tuần kể từ khi tham gia liên minh," ông nói, "Vòm Sỏi đã nhận được vật tư lọc nước từ Vòm Xanh và bắt đầu trao đổi kỹ thuật đào hầm với những kỹ sư Vòm Cát cử đến. Chúng tôi vẫn còn khó khăn, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, chúng tôi cảm thấy mình không đơn độc đối mặt với nó."
Quắc Thị Hiền, dù vẫn giữ sự kín đáo quen thuộc, cũng góp lời ngắn gọn. "Vòm Rêu đã chia sẻ kỹ thuật lọc sinh học của mình với các kỹ sư của Vòm Xanh," bà nói. "Đổi lại, chúng tôi đã nhận được hạt giống của một số loại cây có thể chịu được độ ẩm cao, giúp đa dạng hóa nguồn thực phẩm của chúng tôi lần đầu tiên sau nhiều thế hệ."
Diệp Bá Nhân, đứng bên cạnh Câu Bách Thịnh với một chồng tài liệu trong tay, trình bày phần tiếp theo của buổi họp — một khuôn khổ chính thức cho liên minh, được đặt tên tạm thời là Mạng Lưới Đồng Tro, phản ánh chính vùng đất khắc nghiệt đã buộc tất cả những cộng đồng này phải tìm đến nhau. "Chúng tôi đề xuất một hội đồng luân phiên," ông giải thích, "nơi đại diện của mỗi Vòm thành viên thay phiên nhau giữ vai trò điều phối trong ba tháng, đảm bảo không một Vòm nào, dù lớn hay nhỏ, nắm giữ quyền lực vĩnh viễn trên toàn mạng lưới."
Cuộc thảo luận kéo dài suốt cả buổi sáng, với những câu hỏi thực tế được đặt ra và giải quyết từng bước một — cách thức vận chuyển vật tư an toàn qua Đồng Tro, cách xác minh nhu cầu thực sự của mỗi Vòm để tránh lạm dụng hệ thống chia sẻ, cách xử lý xung đột nội bộ nếu chúng phát sinh. Không có gì được quyết định một cách vội vàng hay lý tưởng hóa, và Khê Miên cảm thấy một sự tôn trọng sâu sắc dành cho tính thực tế mà mọi đại diện mang đến bàn thảo luận — đây không phải một giấc mơ ngây thơ, mà một hệ thống đang được xây dựng cẩn thận, viên gạch này chồng lên viên gạch khác.
Đến giữa buổi chiều, khi phần lớn khuôn khổ đã được thống nhất, Bách Lâm và Ngạn Thế Bình chuyển sang phần thảo luận mà cả hai đã chuẩn bị kỹ lưỡng — vấn đề phòng thủ chung.
"Chúng ta đã xây dựng được một mạng lưới chia sẻ tài nguyên," Bách Lâm nói, đứng trước bản đồ khu vực được treo lớn ở một góc quảng trường, đánh dấu vị trí của từng Vòm thành viên và khoảng cách giữa chúng. "Nhưng nếu Khổng Bá Trục quyết định tấn công một trong những Vòm nhỏ hơn của chúng ta — và tôi tin điều đó chỉ là vấn đề thời gian, không phải khả năng — chúng ta cần một kế hoạch phản ứng cụ thể, không chỉ là thiện chí."
Ngạn Thế Bình bước lên, chỉ vào những điểm trên bản đồ mà ông đã đánh dấu trước đó. "Vòm Sỏi và Vòm Rêu là những mục tiêu dễ bị tổn thương nhất — ít người, phòng thủ yếu, nằm gần lãnh thổ ảnh hưởng của Vòm Muối hơn Vòm Xanh hay Vòm Cát," ông nói. "Tôi đề xuất chúng ta thiết lập một hệ thống cảnh báo sớm, sử dụng mạng lưới vô tuyến đã có, cùng với các đội phản ứng nhanh nhỏ được huấn luyện từ những Vòm có kinh nghiệm chiến đấu hơn — có thể di chuyển đến hỗ trợ trong vòng một đến hai ngày nếu cần."
Một cuộc thảo luận sôi nổi hơn nổ ra khi các đại diện bắt đầu bàn về chi tiết cụ thể — ai sẽ huấn luyện các đội phản ứng, vũ khí và vật tư nào có thể được chia sẻ mà không làm suy yếu khả năng tự vệ của từng Vòm, và quan trọng nhất, làm sao để đảm bảo lực lượng phòng thủ chung này không bao giờ trở thành công cụ cho một hình thức kiểm soát mới, lặp lại chính sai lầm mà họ đang cố gắng tránh khỏi từ Hội Đồng Trung Ương.
"Chúng ta cần một nguyên tắc rõ ràng," Khê Miên nói, xen vào cuộc thảo luận với một sự chắc chắn đã được tôi luyện qua tất cả những gì cô đã trải qua. "Lực lượng phòng thủ chung chỉ được sử dụng để bảo vệ, không bao giờ để tấn công hay ép buộc bất kỳ Vòm thành viên nào. Nếu chúng ta vi phạm nguyên tắc ấy, dù chỉ một lần, chúng ta sẽ không còn khác gì những gì chúng ta đang chống lại."
Sự đồng thuận lan tỏa khắp quảng trường trước những lời ấy, và khi buổi họp cuối cùng cũng kết thúc lúc hoàng hôn buông xuống, nhuộm bầu trời sa mạc thành những dải màu cam và tím rực rỡ, Khê Miên đứng nhìn quang cảnh những đại diện từ năm cộng đồng khác nhau cùng nhau dùng bữa tối, trò chuyện, cười đùa như thể ranh giới giữa các Vòm chưa từng tồn tại.
"Con nghĩ đây chính là điều mà Cố Diễm Ninh từng mơ ước khi kể cho con nghe về Kho Hạt Gốc," Khê Miên nói với Bách Lâm, khi cả hai đứng riêng một góc quan sát khung cảnh ấm áp trước mặt. "Không phải một kho lưu trữ khép kín, được canh giữ bởi một quyền lực duy nhất, mà một mạng lưới mở, nơi mọi người cùng chia sẻ những gì mình có."
"Cô đang xây dựng phiên bản của riêng cô về nó," Bách Lâm nói, nắm lấy tay cô. "Không phải một huyền thoại xa xôi, mà một điều gì đó thực sự đang sống, đang thở, ngay tại đây, ngay lúc này."
Khê Miên mỉm cười, nhưng một sự lo lắng vẫn còn âm ỉ dưới lớp hạnh phúc ấy, khi cô nhớ lại tia giận dữ lạnh lẽo trong ánh mắt Lôi Bách Đạt tại hội nghị, và lời cảnh báo của Ngạn Thế Bình rằng cuộc tấn công vào một trong những Vòm thành viên chỉ còn là vấn đề thời gian. "Tôi chỉ hy vọng," cô nói khẽ, "chúng ta có đủ thời gian để củng cố những gì mình vừa xây dựng, trước khi nó bị thử thách."
Như thể để đáp lại chính lời cô vừa nói ra, một tiếng động cơ xa xăm vang lên từ phía chân trời phía đông, và một người lính gác Vòm Cát chạy vội đến, gương mặt anh mang một sự hoảng loạn không giấu diếm.
"Tín hiệu khẩn cấp từ Vòm Sỏi," anh nói, hổn hển vì chạy nhanh. "Họ báo cáo nhìn thấy một đội quân lớn đang di chuyển về hướng của họ, từ phía lãnh thổ Vòm Muối."
Sự ấm áp của buổi tối tan biến ngay lập tức, thay thế bằng một sự căng thẳng lạnh lẽo lan khắp quảng trường khi tin tức ấy được truyền đi từ người này sang người khác. Những đại diện vừa mới cùng nhau cười đùa bên bàn ăn giờ đây đứng bật dậy, gương mặt họ chuyển từ sự thư thái sang nỗi lo âu chỉ trong một khoảnh khắc, và Xa Bình Nguyên, khi nghe tin về chính Vòm mình, tái mặt đi trông thấy.
"Gia đình tôi vẫn còn ở đó," ông nói, giọng ông run lên. "Con gái tôi, cháu tôi..."
"Chúng ta sẽ hành động ngay," Khê Miên nói, bước đến bên ông với một sự vững vàng cô cố gắng truyền sang cho ông, dù trong lòng cô cũng đang cuộn trào nỗi hoảng loạn tương tự. "Đây chính là lý do chúng ta vừa dành cả ngày hôm nay để xây dựng một kế hoạch. Bây giờ là lúc chứng minh nó không chỉ là những lời nói trên giấy."
Bách Lâm đã tiến đến bên tấm bản đồ, ngón tay anh dò nhanh theo tuyến đường ngắn nhất từ Vòm Cát đến Vòm Sỏi, tính toán khoảng cách và thời gian với sự tập trung tuyệt đối của một người đã quen đưa ra quyết định sinh tử trong tích tắc. "Nếu chúng ta xuất phát ngay trong đêm nay, với đội phản ứng nhanh vừa được thành lập," anh nói, "chúng ta có thể đến nơi trước khi đội quân kia kịp bao vây toàn bộ Vòm."
Khê Miên trao đổi một ánh mắt với Bách Lâm, cả hai đều hiểu rằng những gì họ vừa xây dựng, dù còn non trẻ, sắp phải đối mặt với thử thách đầu tiên và có lẽ là nguy hiểm nhất của nó, sớm hơn nhiều so với bất kỳ ai trong số họ từng chuẩn bị sẵn sàng.