Chương 79
Chương 79 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Hai tuần sau trận chiến tại Vòm Sỏi, Khê Miên đứng trước một hàng dài những đại diện mới đến Vòm Cát để xin gia nhập Mạng Lưới Đồng Tro — nhiều hơn bất kỳ ai trong liên minh từng dám hy vọng, và tất cả đều mang theo cùng một câu chuyện họ đã nghe qua các đoàn thương nhân dọc đường: về một liên minh nhỏ đã dám đứng lên bảo vệ một trong những thành viên yếu thế nhất của mình, và về một người đàn ông đã hy sinh mạng sống để điều đó thành hiện thực.
"Ba khu định cư mới đã gửi sứ giả trong tuần này," Diệp Bá Nhân báo cáo, giọng ông mang một sự phấn khích khó che giấu dù bối cảnh dẫn đến sự quan tâm ấy đầy đau thương. "Và tôi vừa nhận được tin nhắn từ hai Vòm nhỏ khác ở phía tây, những nơi chúng ta thậm chí chưa từng liên lạc trước đây, hỏi về điều kiện gia nhập."
"Câu chuyện về Ngạn Thế Bình đang lan xa," Câu Bách Thịnh nói, một sự trầm ngâm pha lẫn cảm động trong giọng ông. "Không phải như một bi kịch đơn thuần, mà như một minh chứng rằng liên minh này thực sự sẵn sàng hành động, không chỉ nói suông."
Khê Miên cảm thấy một sự phức tạp trong lòng khi nghe những lời ấy — biết ơn vì sự hy sinh của người bạn đồng hành đã không trở nên vô nghĩa, nhưng cũng đau đớn trước việc chính cái chết ấy lại trở thành động lực thu hút thêm thành viên, như thể máu đã trở thành một loại tiền tệ cho lòng tin. "Tôi ước gì chúng ta có thể xây dựng được sự tin tưởng này mà không cần phải trả giá bằng mạng sống của ông ấy," cô nói khẽ.
"Tôi hiểu cảm giác đó," Bách Lâm nói, đứng cạnh cô với một tay đặt nhẹ lên lưng cô theo một cử chỉ an ủi đã trở nên quen thuộc kể từ ngày mất mát ấy. "Nhưng tôi nghĩ Ngạn Thế Bình sẽ không muốn chúng ta chìm đắm trong sự day dứt ấy mãi mãi. Ông ấy luôn thực tế. Ông ấy sẽ nói với chúng ta rằng điều quan trọng bây giờ là dùng những gì đã xảy ra để bảo vệ nhiều người hơn trong tương lai, không phải để dằn vặt bản thân vì những gì không thể thay đổi."
Buổi họp mở rộng của liên minh diễn ra ngay sau đó, với sự tham gia của các đại diện mới bên cạnh những thành viên sáng lập ban đầu, và lần đầu tiên, Khê Miên cảm nhận được quy mô thực sự của những gì họ đang xây dựng — không còn chỉ là một ý tưởng non trẻ được vài Vòm nhỏ dám tin tưởng, mà một mạng lưới đang lớn mạnh với tốc độ vượt xa mọi dự đoán.
"Chúng ta cần chính thức hóa cấu trúc phòng thủ chung," Bách Lâm đề xuất trước toàn thể đại diện, giọng anh mang sức nặng của kinh nghiệm vừa trải qua tại Vòm Sỏi. "Không chỉ là một đội phản ứng nhanh duy nhất từ Vòm Cát, mà mỗi Vòm thành viên đóng góp một số lượng nhỏ người được huấn luyện, luân phiên trực chiến, để không một Vòm nào phải gánh chịu toàn bộ gánh nặng bảo vệ liên minh."
Đề xuất ấy được thông qua với sự đồng thuận gần như tuyệt đối, và trong những ngày tiếp theo, một cấu trúc tổ chức mới bắt đầu thành hình — không hoàn hảo, còn nhiều lỗ hổng cần được lấp đầy qua thời gian, nhưng vững chắc hơn nhiều so với những gì tồn tại trước trận chiến tại Vòm Sỏi.
Tin tức từ Vòm Đá đến vào cuối tuần đó mang theo một sự phát triển quan trọng khác — Ngụy Bá Cường, sau nhiều ngày cân nhắc cùng Hội Đồng của mình, chính thức tuyên bố Vòm Đá gia nhập Mạng Lưới Đồng Tro với tư cách thành viên đầy đủ, không còn chỉ là một kênh liên lạc kín đáo như cam kết ban đầu.
"Hàn Đình Sảng vẫn phản đối," Đường Thị Yên báo cáo qua sóng vô tuyến, giọng bà mang một sự hài lòng thận trọng. "Nhưng ông ấy không còn đủ tiếng nói để ngăn cản quyết định này nữa. Có lẽ, khi thấy tin tức về sự hy sinh của Ngạn Thế Bình, ngay cả những người hoài nghi nhất cũng phải thừa nhận rằng đây không phải một trò chơi chính trị phù phiếm."
Khi tin tức ấy được thông báo tại buổi họp liên minh, một tràng vỗ tay vang lên khắp quảng trường Vòm Cát, và Khê Miên, đứng giữa những gương mặt hân hoan ấy, cảm thấy một sự xúc động khó tả — không phải niềm vui thuần túy, mà một cảm giác phức tạp hơn nhiều, pha trộn giữa hy vọng cho tương lai và nỗi đau vẫn còn tươi mới về những gì đã mất để đến được đây.
Kiên, đứng gần đó, giờ đây mang một dáng vẻ chín chắn hơn hẳn, đã tự nguyện nhận vai trò hỗ trợ huấn luyện những thành viên mới của đội phản ứng nhanh, truyền lại những kỹ năng cơ bản về đọc địa hình và di chuyển an toàn qua Đồng Tro mà cậu đã học được từ Ngạn Thế Bình. "Con nghĩ đây là cách tốt nhất con có thể tưởng nhớ ông," cậu nói với Khê Miên khi cô hỏi về quyết định ấy. "Không phải bằng cách buồn bã mãi, mà bằng cách đảm bảo những gì ông dạy con không biến mất cùng ông."
Diễm Quỳnh, trong khi đó, đã bắt đầu một dự án riêng — biên soạn lại toàn bộ kiến thức kỹ thuật mà liên minh đã thu thập được từ các Vòm thành viên khác nhau, từ kỹ thuật lọc sinh học của Vòm Rêu đến phương pháp đào hầm của Vòm Đá, thành một tài liệu chung có thể chia sẻ rộng rãi cho bất kỳ Vòm nào tham gia mạng lưới trong tương lai.
"Con nghĩ đây chính là điều thực sự khác biệt chúng ta với Hiệp Ước Thống Nhất," cô nói với Khê Miên khi trình bày những trang tài liệu đầu tiên. "Họ muốn tập trung tri thức và quyền lực vào một chỗ. Chúng ta đang cố gắng làm điều ngược lại — để mọi kiến thức, mọi khả năng, được chia sẻ tự do đến bất kỳ ai cần đến nó."
Buổi tối trước đó, khi phần lớn công việc tổ chức đã tạm lắng, Kiên tìm đến Diễm Quỳnh đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ chất đầy giấy tờ ghi chép kỹ thuật, mang theo hai chén trà nóng như một cách để bắt chuyện.
"Chị có nghĩ ông ấy sẽ tự hào không?" cậu hỏi, ngồi xuống đối diện cô. "Về những gì chúng ta đang làm?"
Diễm Quỳnh ngẩng lên, một nụ cười dịu dàng pha lẫn nỗi buồn thoáng qua trên gương mặt cô. "Chị nghĩ ông ấy sẽ nói rằng tự hào không quan trọng bằng việc làm đúng," cô đáp. "Ông ấy luôn thực tế như vậy. Nhưng chị cũng nghĩ, nếu ông ấy có thể thấy hàng chục đại diện từ khắp Đồng Tro đang xếp hàng để gia nhập một điều gì đó được xây dựng từ chính sự hy sinh của ông, ông ấy sẽ không nói gì cả, chỉ gật đầu theo cách ông vẫn luôn làm khi hài lòng."
Kiên bật cười nhẹ, lần đầu tiên sau nhiều ngày, một tiếng cười ngắn ngủi nhưng chân thật. "Đúng vậy," cậu nói. "Ông ấy sẽ chỉ gật đầu."
Họ ngồi im lặng một lúc, nhấp từng ngụm trà, để cho sự ấm áp của tình bạn lấp đầy khoảng trống mà lời nói không thể chạm tới, trước khi Diễm Quỳnh quay lại với công việc của mình và Kiên đứng dậy để tiếp tục giám sát buổi huấn luyện buổi tối cho những thành viên mới của đội phản ứng nhanh, mang theo trong lòng một sự quyết tâm âm thầm nhưng vững chắc.
Riêng tại Vòm Xanh, tin tức về sự phát triển nhanh chóng của liên minh cũng lan tỏa khắp cộng đồng, và Tăng Diệu Lam, trong một lần liên lạc vô tuyến, kể lại rằng người dân đã bắt đầu tự nguyện đóng góp vật tư dư thừa của mình vào một kho dự trữ chung, dành riêng cho việc hỗ trợ các Vòm thành viên khác trong mạng lưới — một sáng kiến hoàn toàn tự phát, không cần đến bất kỳ mệnh lệnh nào từ Hội Đồng.
"Ngay cả những người từng phản đối việc mở cổng gay gắt nhất cũng đang tham gia," Diệu Lam nói, giọng cô mang một sự ấm áp không giấu diếm. "Có lẽ câu chuyện về Ngạn Thế Bình đã chạm đến điều gì đó sâu sắc hơn chính trị trong lòng mọi người. Một sự nhắc nhở rằng chúng ta vẫn còn khả năng quan tâm đến những người mình chưa từng gặp."
Tối hôm đó, khi Khê Miên đứng một mình trên ban công nhìn ra quảng trường Vòm Cát, nơi ánh đèn từ những lều trại của các đại diện mới đến vẫn còn sáng dù đêm đã khuya, Bách Lâm đến bên cô, mang theo một tin nhắn vừa nhận được qua kênh liên lạc bí mật mà Doanh Bá Thông đã thiết lập trước khi họ rời Vòm Thượng.
"Ông ấy gửi tin," Bách Lâm nói, đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ được mã hóa cẩn thận. "Lôi Bách Đạt đã biết về những gì xảy ra tại Vòm Sỏi. Doanh Bá Thông nói ông ta không hài lòng — không chỉ vì thất bại quân sự của Kích Bá Hoành, mà vì tốc độ liên minh của chúng ta đang phát triển."
Khê Miên đọc mẩu giấy, cảm nhận một sự căng thẳng quen thuộc dâng lên trong lòng, nhưng lần này, nó không còn mang theo nỗi sợ hãi tê liệt như những ngày đầu ở Vòm Thượng, mà một sự quyết tâm sắc bén hơn. "Vậy chúng ta cần chuẩn bị nhanh hơn," cô nói, "vì tôi nghĩ, ông ta sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta lớn mạnh thêm mà không hành động."
"Chúng ta đã sẵn sàng hơn tuần trước rất nhiều," Bách Lâm nói, nắm lấy tay cô. "Và tôi nghĩ, dù điều gì đến tiếp theo, chúng ta sẽ không đối mặt với nó đơn độc nữa."
Khê Miên gật đầu, nhìn ra xa về phía chân trời tối đen nơi, đâu đó ngoài kia, Vòm Thượng vẫn đứng sừng sững như một lời nhắc nhở về trận chiến lớn hơn còn đang chờ đợi phía trước, và trong lòng cô, ký ức về Ngạn Thế Bình hòa quyện cùng quyết tâm mới, trở thành một phần không thể tách rời của con đường cô đã chọn.