Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 70

Chương 70 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Tiếng gõ cửa vang lên ngay khi mặt trời còn chưa mọc, ba tiếng ngắn, dứt khoát, khác hẳn ám hiệu hai tiếng ngắn một tiếng dài mà cả đoàn đã thống nhất với nhau — và Khê Miên, đang chợp mắt trong bộ quần áo vẫn còn mặc nguyên phòng khi cần chạy trốn bất cứ lúc nào, bật dậy ngay lập tức, tim cô đập thình thịch.

"Không phải chúng ta," Bách Lâm thì thầm từ khung cửa nối giữa hai phòng, con dao đã nằm gọn trong tay anh.

Tiếng gõ lặp lại, và lần này, một giọng nói khe khẽ vang lên qua khe cửa. "Là tôi. Doanh Bá Thông. Mở cửa nhanh, không còn nhiều thời gian."

Khê Miên mở cửa ngay lập tức, và gương mặt Doanh Bá Thông hiện ra dưới ánh sáng mờ nhạt của hành lang, căng thẳng và tái nhợt hơn hẳn lần cuối cô gặp ông trong thư viện. "Cảnh Bá Tuyên vừa nhận lệnh," ông nói, giọng ông gấp gáp. "Lệnh 'tạm giữ' đoàn Vòm Xanh với lý do an ninh, chờ điều tra thêm về những cáo buộc cô đưa ra hôm qua. Họ sẽ đến trong vòng nửa giờ nữa."

"Tạm giữ," Bách Lâm lặp lại, giọng anh sắc lạnh. "Ông có nghĩ đó thực sự là những gì họ định làm không?"

Doanh Bá Thông nhìn anh một lúc lâu, và trong ánh mắt ông, Khê Miên đọc thấy câu trả lời còn rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. "Tôi nghĩ," ông nói cẩn thận, "một khi các vị đã vào phòng thẩm vấn của Cảnh Bá Tuyên, không có gì đảm bảo các vị sẽ ra ngoài với cùng câu chuyện, hoặc thậm chí là cùng sự sống, như khi bước vào."

Khê Miên cảm thấy toàn bộ máu trong người mình đông cứng lại, và ngay lập tức, cô đánh thức Diễm Quỳnh và Kiên đang ngủ trong phòng bên cạnh, ra hiệu cho họ thu dọn đồ đạc trong im lặng tuyệt đối. Ngạn Thế Bình đã tỉnh giấc từ tiếng động đầu tiên, và ông xuất hiện ở cửa phòng mình đã sẵn sàng với ba lô trên vai.

"Có đường thoát nào không bị giám sát không?" Bách Lâm hỏi Doanh Bá Thông, giọng anh nhanh và thực tế.

"Có một lối thoát hiểm dành cho nhân viên bảo trì ở tầng dưới, dẫn ra khu vực Tầng Nền," Doanh Bá Thông đáp. "Từ đó, các vị có thể ra khỏi Vòm Thượng qua một cổng phụ ít được canh gác hơn nhiều so với cổng chính. Nhưng nó sẽ đưa các vị đi qua khu dân cư đông đúc nhất, và tôi không thể đảm bảo không ai nhận ra các vị."

"Chúng tôi sẽ mạo hiểm," Khê Miên nói. "Còn Câu Bách Thịnh, đoàn Vòm Cát thì sao?"

"Tôi đã cảnh báo người của ông ấy trước khi đến đây," Doanh Bá Thông đáp. "Họ sẽ rời đi theo lối chính thức, công khai, vì lệnh tạm giữ chỉ nhắm vào đoàn Vòm Xanh — có lẽ vì cô là người trực tiếp buộc tội. Vòm Cát vẫn còn giá trị ngoại giao mà Hội Đồng Trung Ương chưa muốn từ bỏ ngay lập tức."

Cả nhóm di chuyển nhanh chóng theo Doanh Bá Thông qua những hành lang phụ hẹp và tối, tránh xa những khu vực có ánh sáng từ thiết bị giám sát, bước chân họ gần như không phát ra âm thanh nhờ nhiều tháng rèn luyện trên Đồng Tro đã dạy họ cách di chuyển im lặng qua địa hình nguy hiểm.

Khi họ đến gần lối thoát hiểm, một tiếng động vang lên từ phía sau — tiếng bước chân chạy, nhanh và có tổ chức, cùng với ánh đèn pin quét qua hành lang họ vừa rời khỏi.

"Họ phát hiện ra sớm hơn dự kiến," Doanh Bá Thông nói, giọng ông căng thẳng. "Đi nhanh lên, ngay bây giờ!"

Cả nhóm lao xuống cầu thang hẹp dẫn đến Tầng Nền, và khi họ đến nơi, Khê Miên lần đầu tiên nhìn thấy cận cảnh những gì cô chỉ thoáng nhìn thấy từ xa qua ban công hai ngày trước — những dãy nhà chật hẹp, ẩm thấp, ánh sáng nhân tạo yếu ớt thay thế hoàn toàn cho ánh mặt trời, và những gương mặt mệt mỏi của những người dân đang bắt đầu một ngày làm việc mới, nhìn theo đoàn người lạ chạy vội qua với ánh mắt tò mò lẫn cảnh giác.

"Lối này," Doanh Bá Thông nói, dẫn họ qua một mê cung những con hẻm nhỏ giữa các dãy nhà, cho đến khi họ đến một cánh cổng phụ nhỏ, được canh gác bởi chỉ hai người lính có vẻ uể oải sau ca trực đêm dài.

"Tôi sẽ nói chuyện với họ," Doanh Bá Thông nói. "Các vị chờ ở đây."

Ông tiến đến gần hai người lính, và Khê Miên nghe thấy những mảnh vụn của cuộc trò chuyện — giọng Doanh Bá Thông điềm tĩnh, quyền uy, viện dẫn thẩm quyền của một quan sát viên cấp cao cần hộ tống một đoàn ngoại giao rời khỏi Vòm Thượng theo lệnh đặc biệt. Sau vài phút căng thẳng, hai người lính gật đầu và mở cổng.

Khi cả nhóm bước qua ngưỡng cổng, ra khỏi bóng của Vòm Thượng khổng lồ lần đầu tiên sau ba ngày đầy sóng gió, Doanh Bá Thông không đi cùng họ, chỉ đứng lại ở phía trong cổng, gương mặt ông mang một sự bình thản kỳ lạ của một người đã chấp nhận cái giá phải trả cho quyết định của mình.

"Ông không đi cùng chúng tôi sao?" Khê Miên hỏi, một sự lo lắng đột ngột dâng lên trong lòng cô.

"Nếu tôi biến mất cùng các vị, họ sẽ biết ngay tôi là người đã giúp các vị trốn thoát," Doanh Bá Thông đáp. "Nếu tôi ở lại, tôi vẫn còn cơ hội, dù mỏng manh, để tiếp tục là đôi mắt và đôi tai của các vị bên trong Vòm Thượng. Đó là cách tôi có thể giúp ích nhiều hơn, dù nó nguy hiểm hơn."

"Họ sẽ nghi ngờ ông," Bách Lâm nói, giọng anh mang một sự cảnh báo chân thành.

"Họ đã nghi ngờ tôi từ lâu rồi," Doanh Bá Thông đáp, một nụ cười mỏng manh, mệt mỏi thoáng qua trên môi ông. "Câu hỏi chỉ là liệu họ có bằng chứng hay không. Hãy đi đi, trước khi họ nhận ra cổng này đã mở."

Khê Miên nắm chặt tay ông trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cử chỉ biết ơn không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. "Nếu ông cần giúp đỡ, bất cứ lúc nào," cô nói, "Vòm Xanh sẽ không quên những gì ông đã làm cho chúng tôi."

"Hãy dùng những gì tôi đưa cho cô đêm qua để làm điều gì đó ý nghĩa," ông đáp. "Đó là tất cả những gì tôi mong muốn."

Cả nhóm rời đi ngay sau đó, di chuyển nhanh qua vùng đất trống bao quanh Vòm Thượng, hướng về phía Đồng Tro rộng lớn nơi họ có thể ẩn mình khỏi bất kỳ sự truy đuổi nào. Chỉ khi Vòm Thượng đã thu nhỏ thành một chấm sáng xa xăm phía sau lưng họ, cả nhóm mới cho phép mình dừng lại nghỉ ngơi, thở hổn hển vì quãng đường chạy trốn căng thẳng.

"Chúng ta đã làm được," Diễm Quỳnh nói, giọng cô vừa nhẹ nhõm vừa run rẩy.

"Chúng ta đã sống sót," Ngạn Thế Bình sửa lại, giọng ông thực tế như thường lệ. "Nhưng chúng ta cũng vừa biến mình thành kẻ thù công khai của thế lực quyền lực nhất trong toàn bộ khu vực này."

Khê Miên ngồi xuống trên một tảng đá lớn, nhìn về phía Vòm Thượng xa xăm, cảm nhận rõ ràng trọng lượng của những gì vừa xảy ra — không chỉ sự nguy hiểm họ vừa thoát khỏi trong gang tấc, mà cả ý nghĩa sâu xa hơn của khoảnh khắc này. Cô đã đứng lên, công khai thách thức trung tâm quyền lực mà cả thế giới hậu Đại Biến ngầm coi là tối cao, và giờ đây, không có đường lui nào khác ngoài việc tiến về phía trước.

"Nếu chúng ta không thể tin tưởng Hội Đồng Trung Ương để bảo vệ những Vòm yếu thế," cô nói, giọng cô vang lên với một sự quyết tâm mới, sắc bén hơn bất kỳ điều gì cô từng cảm nhận trước đây, "thì chúng ta sẽ phải tự mình xây dựng thứ có thể bảo vệ họ. Không phải một hiệp ước ép buộc, mà một liên minh thực sự, dựa trên sự tin tưởng và chia sẻ, giữa tất cả những Vòm còn dám tin vào một con đường khác."

Bách Lâm nhìn cô, một sự tự hào sâu sắc pha lẫn lo lắng trong ánh mắt anh trước quy mô của điều cô vừa đề xuất. "Đó sẽ là một nhiệm vụ khổng lồ," anh nói.

"Tôi biết," Khê Miên đáp, đứng dậy, nắm chặt lấy chiếc hộp hạt giống trước ngực như cô vẫn luôn làm trong những khoảnh khắc quyết định. "Nhưng tôi nghĩ về Trạch Thị Hoa, về Xa Bình Nguyên, về Quắc Thị Hiền, về tất cả những người đã ngồi ở bàn hội nghị đó với nỗi sợ hãi trong mắt nhưng vẫn tìm được can đảm để nói không cùng chúng ta. Nếu họ có thể can đảm đến vậy, tôi không có lý do gì để lùi bước."

Kiên, đi bên cạnh Ngạn Thế Bình với dáng vẻ của một người đã trưởng thành hơn rất nhiều so với cậu thiếu niên run rẩy từng hỏi liệu người ta có thể lạc mãi mãi trong lòng núi hay không, lên tiếng phá vỡ sự im lặng đã kéo dài suốt một quãng đường. "Con nghĩ," cậu nói, "sau tất cả những gì con vừa chứng kiến, con hiểu rõ hơn tại sao bác luôn nói kinh nghiệm quan trọng hơn lời khuyên. Không ai có thể dạy con cách cảm nhận sự nguy hiểm trong một căn phòng đầy những người mỉm cười lịch sự. Con phải tự mình đứng đó mới hiểu được."

Ngạn Thế Bình nhìn cậu, một sự tán thưởng hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt dày dạn của ông. "Con học nhanh hơn ta tưởng," ông nói. "Đó là một khởi đầu tốt cho bất kỳ ai muốn một ngày dẫn đường cho người khác."

Diễm Quỳnh, nghe được cuộc trò chuyện, mỉm cười nhẹ dù sự mệt mỏi vẫn còn hằn rõ trên gương mặt cô. "Có lẽ chuyến đi này, dù đáng sợ đến đâu, cũng đã dạy tất cả chúng ta điều gì đó," cô nói. "Con nghĩ con sẽ không bao giờ nhìn một tòa nhà lớn, sang trọng theo cách cũ nữa. Giờ đây con sẽ luôn tự hỏi ai đang phải trả giá, ở tầng nào đó bên dưới, cho sự lộng lẫy ấy."

Cả nhóm tiếp tục hành trình dưới ánh nắng buổi sáng đang lên cao dần trên Đồng Tro, để lại phía sau bóng dáng khổng lồ của Vòm Thượng và một hội nghị đã kết thúc không phải bằng hòa bình, mà bằng một lời tuyên chiến âm thầm giữa hai tầm nhìn đối lập về tương lai — một bên là sự kiểm soát tập trung dưới danh nghĩa trật tự, một bên là niềm tin rằng sức mạnh thực sự chỉ có thể được xây dựng từ sự đoàn kết tự nguyện giữa những kẻ yếu, cùng nhau đứng vững trước những kẻ mạnh.

Đã sao chép liên kết chương