Chương 53
Chương 53 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Tiếng lục lạc buộc trên cổ những con la thồ hàng vang lên từ xa trước khi đoàn thương nhân xuất hiện trọn vẹn trên đường chân trời, và Ngạn Thế Bình, người có thính giác nhạy bén nhất trong nhóm, đã ra hiệu cho cả đoàn dừng lại quan sát từ xa trước khi quyết định có nên tiếp cận hay không.
"Bốn con la, ba người," ông nói, nheo mắt đếm qua khoảng cách xa. "Trang bị nhẹ, không phải lính, có vẻ là thương nhân đường dài. Cờ hiệu trên con la đầu tiên không phải màu sắc của Vòm Đá hay Vòm Muối."
Bách Lâm gật đầu đồng tình sau khi tự mình quan sát kỹ hơn. "Có thể an toàn để tiếp cận. Nhưng cẩn trọng vẫn hơn."
Khi hai đoàn gặp nhau giữa Đồng Tro, người dẫn đầu nhóm thương nhân — một người đàn ông trung niên có nước da sạm nắng và một nụ cười cởi mở hiếm thấy ở những người sống lâu năm ngoài các Vòm — giơ tay chào theo cử chỉ hòa bình quốc tế đã trở thành quy ước bất thành văn giữa các lữ hành trên Đồng Tro.
"Uông Đình Bách, thương nhân tự do," ông giới thiệu, giọng ông vang và thân thiện. "Chúng tôi đang trên đường từ Vòm Cát đến một khu định cư nhỏ phía đông. Các vị đi từ đâu tới?"
"Vòm Xanh," Bách Lâm đáp, giữ một khoảng cách thận trọng dù giọng anh không mất đi vẻ lịch sự cần thiết. "Chúng tôi vừa hoàn tất một chuyến giao dịch và đang trên đường trở về."
"Vòm Xanh," Uông Đình Bách lặp lại, gật đầu như đang sắp xếp lại thông tin trong đầu. "Tôi có nghe vài tin đồn về một đoàn từ Vòm Xanh gặp rắc rối ở Vòm Đá gần đây. Không phải các vị đấy chứ?"
Một sự im lặng căng thẳng lan qua nhóm, và Khê Miên trao đổi một ánh mắt nhanh với Bách Lâm trước khi quyết định rằng sự thẳng thắn, một lần nữa, có lẽ là lựa chọn khôn ngoan hơn.
"Đúng là chúng tôi," cô nói. "Một sự hiểu lầm đáng tiếc, đã được giải quyết bằng cách chúng tôi rời đi trước khi nó trở nên tồi tệ hơn."
Uông Đình Bách huýt sáo khẽ, một biểu cảm ngạc nhiên pha lẫn thông cảm. "Tôi không ngạc nhiên lắm khi nghe điều đó," ông nói. "Vòm Đá đã trở nên căng thẳng hơn nhiều kể từ vụ sập hầm. Nhưng thành thật mà nói, họ không phải nơi duy nhất. Cả vùng Đồng Tro này đang trở nên căng thẳng hơn, theo cách tôi chưa từng thấy trong hai mươi năm buôn bán của mình."
"Ý ông là sao?" Khê Miên hỏi, sự tò mò của cô lấn át cả sự thận trọng.
Uông Đình Bách ra hiệu cho đoàn của mình dừng lại nghỉ ngơi một lúc, và khi cả hai nhóm ngồi xuống chia sẻ chút nước và thức ăn theo phong tục hiếu khách của những người lữ hành đường dài, ông bắt đầu kể, giọng ông trở nên nghiêm túc hơn hẳn vẻ vui vẻ ban đầu.
"Vòm Muối đang gây áp lực lên các khu định cư nhỏ dọc theo tuyến đường phía đông, đòi họ phải trả một khoản 'thuế an ninh' để được phép sử dụng các giếng nước chung mà trước đây vốn tự do cho tất cả mọi người," ông nói. "Nhiều nơi không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận, vì Khổng Bá Trục có đủ Binh Diêm để cưỡng ép nếu cần."
"Còn Vòm Cát thì sao?" Bách Lâm hỏi.
"Câu Bách Thịnh vẫn giữ vững lập trường cởi mở, may mắn thay," Uông Đình Bách đáp. "Ông ấy thậm chí đã bắt đầu gửi các phái viên đến những khu định cư nhỏ bị Vòm Muối chèn ép, đề nghị giúp đỡ bằng nước và vật tư dư thừa của Vòm Cát. Nhưng điều đó cũng khiến căng thẳng giữa hai Vòm lớn dần — Khổng Bá Trục không hài lòng khi thấy ảnh hưởng của mình bị thách thức."
Ngạn Thế Bình, lắng nghe với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng, lên tiếng. "Còn Vòm Thượng? Họ có phản ứng gì trước tình hình này không?"
Uông Đình Bách nhìn ông một lúc lâu, một sự cẩn trọng bất ngờ len vào ánh mắt ông, như thể tên gọi ấy mang một sức nặng khác hẳn những cái tên khác. "Vòm Thượng không nói gì công khai," ông nói, hạ giọng xuống dù không có ai khác gần đó có thể nghe thấy. "Nhưng có tin đồn rằng họ đang cử người đi khắp nơi, âm thầm hơn nhiều so với các phái viên công khai của Vòm Cát — những người tự xưng là 'quan sát viên', hỏi han về lòng trung thành của các Vòm nhỏ, về việc liệu họ có sẵn sàng gia nhập một 'liên minh' do Vòm Thượng dẫn đầu hay không."
Khê Miên cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe đến điều đó, nhớ lại lời cảnh báo của Lại Bá Nguyên về việc Hội Đồng Trung Ương luôn kiểm soát chặt chẽ thông tin, và giờ đây, dường như, họ đang mở rộng tầm kiểm soát ấy ra xa hơn bao giờ hết.
"Liên minh để làm gì?" cô hỏi.
"Không ai biết chắc," Uông Đình Bách đáp, nhún vai. "Một số người nói đó là để bảo vệ chung trước tình trạng khan hiếm tài nguyên đang lan rộng. Một số khác lo ngại đó chỉ là một cách khác để nói 'phục tùng'. Tôi chỉ là một thương nhân, cô gái ạ — tôi không có câu trả lời, chỉ có những gì tai tôi nghe được trên đường."
Khi đoàn thương nhân tiếp tục hành trình của họ, Uông Đình Bách nán lại một chút để nói riêng với Khê Miên, giọng ông hạ xuống thành một lời khuyên chân thành. "Nếu tôi là cô, tôi sẽ mang tin tức này về Vòm Xanh càng sớm càng tốt," ông nói. "Thế giới đang thay đổi nhanh hơn khả năng của hầu hết các Vòm để thích nghi. Tốt hơn hết là chuẩn bị trước, thay vì bị bất ngờ."
Khi đoàn thương nhân đã khuất dần sau đường chân trời, Khê Miên đứng lặng một lúc, nhìn theo họ với một nỗi lo âu mới đang lớn dần trong lòng, nặng nề hơn cả những gì cô đã mang theo kể từ đêm chạy trốn khỏi Vòm Đá.
"Một liên minh do Vòm Thượng dẫn đầu," Diễm Quỳnh lặp lại, giọng cô mang một sự bối rối lo lắng khi cả nhóm tiếp tục lên đường. "Nghe có vẻ giống một điều tốt, ít nhất là trên danh nghĩa. Nhưng sao con lại cảm thấy rùng mình khi nghe đến nó?"
"Vì danh nghĩa và thực chất không phải lúc nào cũng giống nhau," Khê Miên đáp, nhớ lại những gì Lại Bá Nguyên đã nói về Thiên Hộ, về khẩu hiệu "che chở bầu trời cho tất cả mọi người" đã từng che giấu một sự thật hoàn toàn khác. "Nếu Vòm Thượng thực sự có liên hệ với Tập đoàn Thiên Hộ như chúng ta nghi ngờ, một liên minh do họ dẫn đầu có thể chỉ là một phiên bản mới của cùng một kiểu kiểm soát — được đóng gói lại dưới một cái tên nghe có vẻ hợp tác hơn."
Bách Lâm, đi phía trước dẫn đường, quay lại góp lời, vẻ mặt anh nghiêm trọng. "Chúng ta cần phân biệt rõ hai điều," anh nói. "Sự hợp tác thực sự giữa các Vòm — như những gì Câu Bách Thịnh đang cố làm cho các khu định cư nhỏ — và một sự kiểm soát được ngụy trang thành hợp tác. Tôi e rằng trong những tháng tới, ranh giới giữa hai điều đó sẽ trở nên khó nhận ra hơn bao giờ hết, và mỗi Vòm sẽ phải chọn lựa mình tin vào điều gì."
Ngạn Thế Bình gật đầu, ánh mắt ông nhìn xa xăm về phía đường chân trời phía bắc, hướng về Vòm Muối và xa hơn nữa là Vòm Thượng. "Trong suốt hai mươi năm dẫn đoàn qua Đồng Tro," ông nói, "tôi chưa từng thấy tình hình căng thẳng đến mức này. Trước đây, mỗi Vòm giữ khoảng cách với nhau, đôi khi lạnh nhạt, nhưng hiếm khi thù địch công khai. Giờ đây, có vẻ như mọi Vòm đang bị buộc phải chọn phe, dù họ có muốn hay không."
Kiên, lắng nghe cuộc trò chuyện với vẻ mặt căng thẳng của một người trẻ đang cố gắng hiểu một thế giới phức tạp hơn nhiều so với những gì cậu từng được dạy trong lớp học ở Vòm Xanh, lên tiếng hỏi câu hỏi mà có lẽ tất cả bọn họ đều đang tự hỏi trong lòng. "Vậy khi về đến Vòm Xanh, chúng ta sẽ chọn phe nào ạ?"
Không ai trả lời ngay lập tức, và trong sự im lặng ấy, Khê Miên cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sức nặng của trách nhiệm đang dần đè lên vai mình — không chỉ là trách nhiệm của một Người Giữ Hạt bảo tồn những dòng giống quý giá, mà giờ đây, có lẽ, còn là trách nhiệm của một người phải giúp cộng đồng mình tìm ra con đường đúng đắn giữa một thế giới đang dần chia rẽ.
"Tôi nghĩ," cô nói cuối cùng, chọn từng lời cẩn thận, "chúng ta sẽ chọn phe của sự thật, và của những gì công bằng cho tất cả mọi người, bất kể điều đó có trùng khớp với bất kỳ liên minh chính thức nào hay không."
"Đó là một lý tưởng đẹp," Bách Lâm nói, một nụ cười nhẹ nhưng đầy lo lắng thoáng qua trên môi anh. "Tôi chỉ hy vọng thế giới sẽ đủ tử tế để cho phép chúng ta giữ vững nó, khi mọi thứ buộc chúng ta phải lựa chọn rõ ràng hơn."
Cả nhóm tiếp tục bước đi trong im lặng suy tư dưới bầu trời chiều đang dần ngả sang màu cam nhạt, mỗi người mang theo những suy nghĩ riêng về những gì Uông Đình Bách vừa kể, về một thế giới đang chuyển mình theo những cách không ai trong số họ có thể dự đoán trước, và về vai trò nhỏ bé nhưng có lẽ không hề vô nghĩa mà mỗi người trong số họ sẽ phải đóng góp khi mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.