Chương 73
Chương 73 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Không khí thay đổi rõ rệt hai ngày trước khi đoàn đến được Vòm Rêu — từ cái khô khốc quen thuộc của Đồng Tro sang một độ ẩm nặng nề, ngột ngạt, bám vào da và tóc như một lớp màng vô hình, báo hiệu họ đang tiến vào một trong số ít vùng đất còn giữ được dấu vết của những đầm lầy cổ xưa trước Đại Biến.
"Nước ở đây không giống nước sạch chúng ta quen dùng," Diễm Quỳnh nói, quỳ xuống bên một vũng nước nhỏ ven đường để kiểm tra bằng bộ dụng cụ mang theo, khuôn mặt cô nhăn lại vì mùi tanh nồng bốc lên. "Nhiễm nhiều tảo và khoáng chất nặng. Nhưng cũng chính vì độ ẩm này mà một vài loại thực vật hiếm hoi vẫn có thể sống sót ở đây, khi phần lớn Đồng Tro đã chết khô."
Vòm Rêu, khi cuối cùng cũng hiện ra giữa một vùng đầm lầy xanh rêu bất thường, mang một vẻ đẹp kỳ lạ mà Khê Miên không ngờ tới — không phải cấu trúc kiên cố như những Vòm khác, mà một hệ thống nhà sàn thấp được xây dựng trên những cụm rễ cây nhân tạo, kết nối với nhau bằng những cây cầu gỗ đơn sơ bắc qua mặt nước đọng, và khắp nơi, những bể nuôi tảo và rêu được sắp xếp thành hàng dài, ánh xanh lục của chúng tạo nên một khung cảnh gần như siêu thực giữa vùng đất chết xung quanh.
"Họ nuôi trồng tảo và rêu để lọc nước và làm thực phẩm," Ngạn Thế Bình giải thích, dừng lại quan sát hệ thống với một sự tôn trọng dành cho một giải pháp sinh tồn khéo léo mà ông chưa từng chứng kiến trước đây. "Một cách thích nghi thông minh với những gì họ có, thay vì cố chống lại nó."
Quắc Thị Hiền đón họ ở cây cầu chính dẫn vào trung tâm Vòm, dáng người bà nhỏ nhắn nhưng ánh mắt mang một sự sắc sảo thận trọng ngay từ cái nhìn đầu tiên. "Tôi không ngờ đoàn Vòm Xanh sẽ tìm đến tận đây," bà nói, giọng bà điềm tĩnh hơn hẳn Xa Bình Nguyên khi họ gặp lần đầu. "Vòm Rêu không quen được chú ý đến. Chúng tôi thích như vậy hơn."
"Tôi hiểu sự thận trọng của bà," Khê Miên đáp, cảm nhận ngay một sắc thái khác biệt trong cách tiếp cận cần thiết ở đây so với Vòm Sỏi. "Chúng tôi không đến để yêu cầu bà chú ý đến chúng tôi. Chúng tôi đến để hỏi liệu bà có sẵn lòng để chúng tôi chú ý đến bà hay không."
Câu trả lời ấy dường như khiến Quắc Thị Hiền dừng lại một thoáng, một sự đánh giá lại thầm lặng hiện trên gương mặt bà trước khi bà ra hiệu mời cả đoàn vào một trong những nhà sàn lớn nhất, nơi dùng làm nơi họp chung của cộng đồng nhỏ bé này.
Không giống buổi họp cởi mở ở Vòm Sỏi, cuộc trò chuyện tại Vòm Rêu diễn ra chậm rãi hơn nhiều, với những khoảng lặng dài mà Khê Miên học được cách không vội lấp đầy, để cho những người trong phòng — chỉ khoảng sáu người, đại diện cho một cộng đồng có lẽ không quá một trăm người — có thời gian cân nhắc từng lời cô nói.
"Vòm Rêu đã tồn tại bằng cách không bị chú ý đến trong nhiều thập kỷ," một người đàn ông lớn tuổi nói, giọng ông trầm và chậm rãi. "Chúng tôi nhỏ bé, không có gì đáng để các lãnh chúa lớn thèm muốn, nằm sâu trong một vùng đất mà hầu hết mọi người tránh vì độ ẩm và bệnh tật. Đó là lớp bảo vệ tốt nhất chúng tôi từng có — sự vô hình. Nếu chúng tôi tham gia liên minh của cô, công khai đứng về một phía, chúng tôi sẽ mất đi chính lớp bảo vệ ấy."
Khê Miên gật đầu, không vội bác bỏ lo ngại chính đáng ấy. "Tôi hiểu logic của sự vô hình," cô nói. "Nhưng tôi nghĩ nó đang dần mất tác dụng, ngay cả khi các vị không nhận ra. Hội Đồng Trung Ương đã biết đến sự tồn tại của Vòm Rêu — tôi đã thấy biểu tượng của các vị trên bàn hội nghị tại Vòm Thượng. Sự vô hình các vị đang dựa vào có lẽ đã không còn nguyên vẹn như các vị nghĩ."
Một sự im lặng nặng nề hơn bao trùm căn phòng khi thông tin ấy được tiếp nhận, và Quắc Thị Hiền, gương mặt bà giờ đây mang một sự lo lắng không giấu diếm, hỏi. "Cô có chắc không?"
"Tôi thấy tận mắt," Khê Miên đáp. "Điều đó có nghĩa là, dù các vị chọn tham gia liên minh hay không, thời gian ẩn mình an toàn của các vị có lẽ đang đếm ngược. Câu hỏi không còn là liệu các vị có bị chú ý đến hay không, mà là các vị sẽ đối mặt với sự chú ý ấy trong tư thế nào — đơn độc, hay cùng với những người sẵn sàng đứng về phía các vị."
Bách Lâm, quan sát cuộc trò chuyện với sự chú ý sắc bén của một người luôn đánh giá tình huống trước khi hành động, bổ sung thêm. "Chúng tôi không yêu cầu các vị công khai phô trương sự tham gia của mình," anh nói. "Liên minh này không cần một tuyên bố ồn ào từ mọi thành viên. Vòm Rêu có thể tham gia một cách kín đáo, chỉ chia sẻ thông tin và hỗ trợ khi thực sự cần thiết, trong khi vẫn giữ được phần lớn sự khiêm tốn đã bảo vệ các vị bấy lâu nay."
Người đàn ông lớn tuổi trao đổi ánh mắt với Quắc Thị Hiền, một cuộc trò chuyện thầm lặng diễn ra giữa hai người đã cùng nhau dẫn dắt cộng đồng nhỏ bé này qua nhiều năm khó khăn. "Chúng tôi cần thời gian để bàn bạc riêng," ông nói cuối cùng. "Đây không phải quyết định chúng tôi có thể đưa ra vội vàng."
"Tất nhiên," Khê Miên đáp, không hề tỏ ra thất vọng trước sự thận trọng ấy, vì cô hiểu rõ, hơn ai hết, giá trị của việc cân nhắc kỹ lưỡng trước những quyết định có thể thay đổi vận mệnh của cả một cộng đồng.
Trong khi những người lớn tuổi của Vòm Rêu rút lui để bàn bạc riêng, Khê Miên cùng cả đoàn được mời dạo quanh khu vực nuôi trồng tảo, nơi Diễm Quỳnh nhanh chóng bị cuốn hút bởi hệ thống lọc nước tự nhiên tinh vi mà cộng đồng này đã phát triển qua nhiều thế hệ thử nghiệm.
"Đây thực sự đáng kinh ngạc," cô nói, quỳ xuống bên một trong những bể tảo để quan sát kỹ hơn. "Họ đã tạo ra một hệ thống lọc sinh học hoàn chỉnh, không cần đến bất kỳ công nghệ cơ khí phức tạp nào. Nếu chúng ta có thể học hỏi kỹ thuật này, nó có thể giúp ích rất nhiều cho Trạm Hô Hấp của Vòm Xanh."
"Có lẽ đó chính là điều liên minh này thực sự mang lại," Khê Miên nói, quan sát cô bạn trẻ với một sự ấm áp trong lòng. "Không chỉ là bảo vệ lẫn nhau khỏi hiểm nguy, mà còn là học hỏi từ những gì mỗi cộng đồng đã tìm ra theo cách riêng của mình để tồn tại."
Khi mặt trời bắt đầu lặn xuống, nhuộm mặt nước đầm lầy thành một màu cam đỏ kỳ lạ, Quắc Thị Hiền quay trở lại, gương mặt bà mang một quyết định đã được đưa ra.
"Chúng tôi sẽ tham gia," bà nói, "nhưng theo cách của chúng tôi — kín đáo, như anh Bách Lâm đã đề xuất. Không có biểu tượng công khai, không có tuyên bố lớn tiếng. Chỉ một kênh liên lạc riêng, và một lời hứa rằng nếu ngày đó đến, khi sự vô hình không còn đủ để bảo vệ chúng tôi, các vị sẽ không quay lưng."
"Chúng tôi sẽ không quay lưng," Khê Miên đáp, giọng cô chắc nịch với một sự cam kết cô biết mình sẽ giữ trọn, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.
Đêm đó, khi cả đoàn nghỉ lại trong một trong những nhà sàn dành cho khách, lắng nghe tiếng côn trùng đêm vang lên từ đầm lầy xung quanh, một âm thanh hoàn toàn xa lạ với sự tĩnh lặng chết chóc của Đồng Tro mà họ đã quen thuộc suốt nhiều tháng, Khê Miên ghi thêm một dòng vào cuốn sổ tay của mình: *Vòm Rêu — tham gia kín đáo. Học được kỹ thuật lọc sinh học đáng giá. Hai liên minh, còn một chặng đường dài phía trước.*
Cô gấp cuốn sổ lại, nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ nơi ánh trăng phản chiếu lung linh trên mặt nước đầm lầy, và trong lòng cô, một niềm tin đang lớn dần lên — rằng dù con đường phía trước còn nhiều bất trắc, những gì họ đang xây dựng, từng mảnh ghép nhỏ một, đang bắt đầu tạo thành một điều gì đó có thực, có sức nặng, có khả năng đứng vững trước những cơn bão đang tụ lại từ phía Vòm Thượng.
Bách Lâm bước vào phòng khách nhỏ nơi cô ngồi, mang theo hai chén trà làm từ một loại lá cây đầm lầy có vị hơi chát nhưng ấm áp lạ thường, món quà chia tay Quắc Thị Hiền đã gửi tặng trước khi rút lui về nhà mình. Anh ngồi xuống đối diện cô, im lặng một lúc trước khi lên tiếng.
"Cô nhận thấy điều gì đó chứ?" anh hỏi. "Cách Quắc Thị Hiền nói về sự vô hình. Bà ấy không chỉ nói về chiến lược sinh tồn. Có một điều gì đó cá nhân hơn trong cách bà ấy bảo vệ cộng đồng này."
Khê Miên gật đầu, nhớ lại ánh mắt của người phụ nữ khi nhắc đến việc mất đi lớp bảo vệ của sự ẩn mình. "Tôi nghĩ bà ấy đã mất điều gì đó, một lần, vì đã để cộng đồng của mình bị chú ý đến," cô nói chậm rãi. "Có lẽ đó là lý do bà ấy thận trọng đến vậy, hơn cả những gì hoàn cảnh hiện tại đòi hỏi."
"Chúng ta không hỏi, và bà ấy không kể," Bách Lâm nói. "Có lẽ đó cũng là một hình thức tôn trọng mà chúng ta cần học, khi xây dựng liên minh này — không phải ai cũng sẵn sàng chia sẻ toàn bộ câu chuyện của mình, và chúng ta không có quyền đòi hỏi điều đó chỉ vì họ đã đồng ý tham gia."
Khê Miên nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu lan tỏa trên đầu lưỡi, và nghĩ đến tất cả những câu chuyện chưa được kể mà cô đã bắt gặp thoáng qua trên suốt hành trình — Trạch Thị Hoa và mười lăm năm xây dựng bị thiêu rụi trong một đêm, Doanh Bá Thông và những năm tháng quan sát thế giới sụp đổ trong im lặng, và giờ đây, Quắc Thị Hiền với một nỗi đau giấu kín đằng sau sự thận trọng của bà. Mỗi cộng đồng, mỗi con người cô gặp, đều mang theo một phần của câu chuyện lớn hơn về mất mát và sinh tồn mà toàn bộ thế giới hậu Đại Biến đang cùng nhau viết tiếp, từng chương một, và cô hiểu rằng vai trò của mình không phải là ép buộc tất cả bọn họ phải kể lại nỗi đau ấy, mà đơn giản là tạo ra một nơi đủ an toàn để, một ngày nào đó, nếu họ muốn, họ có thể.