Chương 40
Chương 40 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Ba ngày trên đường trở về, đoàn dừng chân tại một điểm cao trên một triền đồi đá, nơi Ngạn Thế Bình dẫn họ đến vì tầm nhìn rộng nó mang lại, một nơi lý tưởng để quan sát toàn bộ vùng Đồng Tro trải dài theo mọi hướng trước khi họ tiếp tục hành trình dài còn lại về Vòm Xanh.
Đứng trên đỉnh đồi, Khê Miên có thể nhìn thấy, xa xa về phía nam, một vệt tối mờ nhạt trên đường chân trời — có lẽ là Vòm Muối, dù khoảng cách quá xa để chắc chắn. Về phía tây, ánh sáng lấp lánh yếu ớt gợi nhớ đến Vòm Cát họ vừa rời khỏi. Và ở đâu đó, xa hơn nhiều về phía những vùng đất cô chưa từng đặt chân đến, là Vòm Thượng, nơi có lẽ đang cất giữ những bí mật lớn nhất mà hành trình này đã bắt đầu hé lộ.
"Cô đang nghĩ về việc chúng ta đã đi được bao xa," Bách Lâm nói, đứng cạnh cô, không phải câu hỏi.
"Và về việc chúng ta còn phải đi bao xa nữa," Khê Miên đáp, mắt cô vẫn dán chặt vào đường chân trời. "Không chỉ để về đến Vòm Xanh. Mà để hiểu được toàn bộ những gì chúng ta đã bắt đầu khám phá."
Cả đoàn dừng lại nghỉ ngơi một lúc trên đỉnh đồi, và Khê Miên lấy tập tài liệu của Lại Bá Nguyên ra, xem lại một lần nữa dưới ánh sáng ban ngày, cùng với chiếc hộp của Đái Văn Cường đặt bên cạnh. Diễm Quỳnh, ngồi gần đó, đang nghiên cứu bộ linh kiện thay thế mới, kiểm tra kỹ lưỡng từng bộ phận để đảm bảo mọi thứ hoạt động hoàn hảo trước khi họ cần dùng đến chúng.
"Con nghĩ chúng ta nên làm gì với tất cả những thứ này, khi về đến Vòm Xanh?" Diễm Quỳnh hỏi, ngước lên nhìn Khê Miên. "Chúng ta có nên báo cáo với Hội Đồng không ạ?"
Câu hỏi ấy khiến Khê Miên dừng lại suy nghĩ nghiêm túc, một vấn đề cô đã tự hỏi mình nhiều lần trong những ngày qua nhưng chưa tìm ra câu trả lời chắc chắn.
"Tôi không biết," cô thừa nhận. "Một phần trong tôi nghĩ rằng Hội Đồng cần biết, rằng Biện Bá Uy và cả cộng đồng Vòm Xanh xứng đáng được biết sự thật, nếu nó thực sự là sự thật. Nhưng một phần khác trong tôi lo sợ rằng thông tin này, nếu lan truyền không đúng cách, có thể gây hoảng loạn, hoặc tệ hơn, có thể đến tai những người không nên biết chúng ta đang tìm hiểu về họ."
"Sử Đình Lam sẽ dùng nó để lập luận rằng thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, rằng Vòm Xanh nên đóng cổng vĩnh viễn," Ngạn Thế Bình nhận xét, giọng ông thực tế.
"Đúng vậy," Khê Miên nói, gật đầu. "Và đó chính xác là điều tôi không muốn xảy ra. Nếu có một tổ chức như Thiên Hộ, dù dưới hình thức nào ngày nay, đang thao túng các Vòm từ trong bóng tối, thì câu trả lời không phải là chúng ta co cụm lại và trốn tránh nó. Câu trả lời là chúng ta cần hiểu rõ nó hơn, và tìm cách để không còn ai phải sống dưới sự kiểm soát của nó, như những người ở Vòm Muối."
Bách Lâm nhìn cô, một sự tôn trọng sâu sắc trong ánh mắt anh. "Vậy cô định làm gì?" anh hỏi.
Khê Miên suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời, nhìn ra xa về phía đường chân trời một lần nữa, như thể đang tìm câu trả lời trong chính vùng đất rộng lớn trải dài trước mắt cô.
"Tôi nghĩ, trước hết, chúng ta cần báo cáo với Biện Bá Uy một cách riêng tư, không phải trước toàn thể Hội Đồng," cô nói cuối cùng. "Ông ấy đã chứng minh mình là người có thể cân nhắc kỹ lưỡng, không hành động vội vàng. Tôi tin ông ấy sẽ giúp chúng ta quyết định bước tiếp theo là gì, mà không để nỗi sợ hãi chi phối quyết định đó."
"Còn về việc tiếp tục điều tra?" Diễm Quỳnh hỏi.
"Đó là điều tôi chưa chắc chắn," Khê Miên thừa nhận. "Trách nhiệm chính của tôi vẫn là Kho Hạt, là những dòng giống chúng ta mang về. Vòm Xanh cần tôi tập trung vào việc đó trước, ít nhất là một thời gian. Nhưng tôi không nghĩ mình có thể hoàn toàn quên đi những gì chúng ta đã học được. Có lẽ, đây sẽ là một sứ mệnh dài hơi hơn nhiều so với một chuyến đi — một điều tôi sẽ tiếp tục theo đuổi, qua nhiều năm nếu cần, cho đến khi tìm ra được sự thật trọn vẹn."
Ngạn Thế Bình gật đầu tán thành, mắt ông nhìn ra xa về phía chân trời phía nam nơi Vòm Muối ẩn hiện. "Và có lẽ," ông nói thêm, "chúng ta cũng nên nghĩ đến những gì chúng ta có thể làm ngay bây giờ, không cần chờ đến khi có đủ bằng chứng hoàn chỉnh. Vòm Muối vẫn còn đó, với Khổng Bá Trục vẫn cai trị bằng bàn tay sắt. Nếu một ngày nào đó Vòm Xanh có đủ ảnh hưởng để giúp thay đổi điều đó, dù chỉ một chút, đó cũng là một chiến thắng đáng để theo đuổi."
Khê Miên nhìn ông, cảm nhận một sự đồng cảm sâu sắc với tầm nhìn ấy — không chỉ tìm ra sự thật về quá khứ, mà còn dùng bất kỳ điều gì họ học được để cải thiện hiện tại, dù chỉ từng bước nhỏ.
"Đó là một mục tiêu tốt để hướng tới," cô nói, mỉm cười nhẹ, dù trong lòng cô vẫn còn ngổn ngang những câu hỏi chưa có lời giải.
Kiên, ngồi lắng nghe cuộc trò chuyện với sự chăm chú của một người trẻ đang dần trưởng thành qua từng trải nghiệm của chuyến đi, lên tiếng, giọng cậu mang một sự nghiêm túc mới. "Con nghĩ, khi con lớn lên, con muốn tiếp tục làm công việc như thế này," cậu nói. "Không chỉ là mang vác và học hỏi, như ban đầu con được giao. Con muốn trở thành người có thể giúp đỡ, giống như Ngạn Thế Bình đã làm ở Vòm Muối, hay như chị đang làm bây giờ, chị Khê Miên."
"Con đã làm được nhiều hơn con nghĩ rồi," Khê Miên nói, nhìn cậu với sự trìu mến chân thành. "Con đã chịu đựng vết thương ở tàn tích mà không một lời than phiền. Con đã hỏi những câu hỏi quan trọng, những câu hỏi mà đôi khi người lớn chúng ta cũng ngại đặt ra. Ta nghĩ Vòm Xanh sẽ có một Đội Tuần Tra Rìa xứng đáng tự hào, nếu con tiếp tục con đường này."
Kiên đỏ mặt vì lời khen, nhưng nụ cười trên môi cậu cho thấy rõ niềm tự hào cậu cảm nhận được.
Đoàn tiếp tục nghỉ ngơi thêm một lúc trên đỉnh đồi trước khi lên đường, và Bách Lâm, đứng quan sát toàn bộ khung cảnh Đồng Tro trải dài quanh họ, quay sang nói với cả nhóm, giọng anh mang một sự nghiêm túc pha lẫn hy vọng hiếm thấy. "Dù con đường phía trước có dẫn chúng ta đến đâu, tôi muốn các bạn biết rằng đây là đoàn lữ hành tốt nhất tôi từng dẫn dắt trong mười năm qua. Không phải vì chúng ta không gặp khó khăn — chúng ta đã gặp nhiều hơn tôi từng dự đoán. Mà vì mỗi người trong chúng ta đã đối mặt với khó khăn ấy bằng lòng can đảm và sự chính trực mà không phải đoàn nào cũng có được."
Lời khen ngợi hiếm hoi ấy khiến cả nhóm im lặng một lúc, xúc động, trước khi Ngạn Thế Bình phá vỡ không khí trang trọng bằng một câu nói thực tế đặc trưng của ông. "Vậy thì đoàn tốt nhất này nên tiếp tục lên đường, trước khi mặt trời lặn và chúng ta phải dựng trại giữa sườn đồi trống trải này."
Cả nhóm bật cười, và không khí nhẹ nhõm ấy theo họ suốt quãng đường còn lại của buổi chiều.
Buổi chiều hôm đó, khi cả đoàn tiếp tục lên đường, Khê Miên đi ở giữa đội hình quen thuộc — Bách Lâm dẫn đầu, Ngạn Thế Bình đi cuối, Diễm Quỳnh và Kiên đi cạnh cô — và cô cảm nhận một sự thay đổi sâu sắc trong chính mình so với người phụ nữ đã bước qua cánh cổng Vòm Xanh lần đầu tiên, hai mươi ngày và một thế giới trước đây.
Cô không còn chỉ là Người Giữ Hạt mang trách nhiệm bảo tồn những dòng giống quý giá. Cô đã trở thành một người mang theo cả những mảnh vỡ của một sự thật bị chôn giấu, một người đã học được rằng thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn, và cả tối tăm lẫn tươi sáng hơn nhiều so với những gì Vòm Xanh từng dạy cô. Cô đã chứng kiến sự tàn khốc của quyền lực không kiểm soát ở Vòm Muối, sự hào phóng chân thành của tình bạn lâu năm ở Vòm Cát, nỗi cô đơn kiên nhẫn của một người giữ bí mật suốt hai mươi năm, và niềm tin học thuật thầm lặng của một người dành cả đời cho những trang giấy cũ.
Và cô đã tìm thấy, giữa tất cả những điều đó, một tình yêu cô chưa từng dám hy vọng khi rời khỏi Mái Lọc — không phải một sự thoát ly khỏi trách nhiệm của mình, mà một sức mạnh mới để mang trách nhiệm ấy đi xa hơn.
Tối đó, khi đoàn dựng trại nghỉ chân, Khê Miên ngồi bên đống lửa nhỏ, lấy cuốn sổ tay ra lần cuối trước khi họ tiếp tục những ngày còn lại của hành trình về Vòm Xanh, và viết xuống những dòng chữ khép lại một chương, nhưng mở ra một chương khác còn lớn lao hơn nhiều:
*Con đã rời khỏi Vòm Xanh để tìm phụ tùng và giống mới. Con trở về mang theo cả hai, đúng như lời hứa với Hội Đồng. Nhưng con cũng mang về nhiều hơn thế — một tình yêu con chưa từng dám mơ tới, một bí mật có thể thay đổi mọi điều Vòm Xanh, và có lẽ mọi Vòm khác, từng tin tưởng về lịch sử của chính mình, và một câu hỏi con biết mình sẽ dành nhiều năm còn lại của cuộc đời để tìm câu trả lời: nếu Đại Biến không phải là một thảm họa không thể tránh khỏi, mà là kết quả của những lựa chọn ích kỷ của một số ít người, thì liệu chúng ta — những người sống sót, những người thừa kế một thế giới đã vỡ nát — có thể chọn một con đường khác, một con đường được xây dựng trên sự chia sẻ thay vì tích trữ, trên tin tưởng thay vì sợ hãi, hay không?*
*Con không có câu trả lời, không phải bây giờ. Nhưng con có một hạt giống của câu hỏi ấy, gieo sâu trong lòng con, và con tin rằng, như mọi hạt giống khác con từng chăm sóc, nó sẽ tìm được cách để nảy mầm, dù phải mất bao lâu đi nữa.*