Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 36

Chương 36 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Vòm Cát hiện ra trước mắt họ vào buổi chiều ngày thứ hai mươi hai của hành trình, không phải như một hình dáng mờ nhạt đáng sợ trên đường chân trời như Vòm Muối từng hiện ra, mà như một ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ hàng trăm tấm kính và tấm thu năng lượng mặt trời phủ khắp bề mặt mái vòm, tạo thành một cảnh tượng gần như huyền ảo giữa nền trời vàng đục của Đồng Tro.

"Đẹp quá," Diễm Quỳnh thốt lên, không kìm được sự kinh ngạc, dừng bước để ngắm nhìn.

"Vòm Cát nổi tiếng về nghề chế tác kính từ nhiều thế hệ," Bách Lâm giải thích, dù trong giọng anh vẫn giữ một sự thận trọng quen thuộc, bài học từ Vòm Muối vẫn còn tươi mới trong tâm trí cả đoàn. "Nhưng đẹp bên ngoài không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với công bằng bên trong. Chúng ta vẫn nên giữ sự cảnh giác, dù đây là đối tác thương mại lâu năm của Vòm Xanh."

Khê Miên gật đầu, dù trong lòng cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhất định — không chỉ vì họ đã gần đến đích đến chính thức của chuyến đi, mà vì cô nhớ lại những lời tích cực Biện Bá Uy và các thành viên Hội Đồng từng nói về mối quan hệ giữa hai Vòm, một mối quan hệ đã kéo dài qua nhiều thế hệ trao đổi công bằng.

Càng đến gần, sự khác biệt giữa Vòm Cát và Vòm Muối càng trở nên rõ ràng hơn. Cổng vào không có hàng rào gai sắt hay lính canh vũ trang đầy đe dọa, mà là một cấu trúc mở, bán trong suốt, cho phép ánh sáng lọt qua tạo thành những hoa văn lấp lánh trên nền đất bên trong. Người gác cổng, dù vẫn kiểm tra kỹ lưỡng, làm việc với một thái độ chuyên nghiệp nhưng không thù địch.

"Đoàn từ Vòm Xanh," người phụ trách nói, sau khi xem qua giấy tờ giới thiệu mà Bách Lâm trình ra, một văn bản chính thức được Biện Bá Uy ký trước khi họ lên đường. "Chúng tôi đã nhận được tin báo trước từ vài tuần trước, qua kênh liên lạc vô tuyến định kỳ. Chào mừng các vị."

Sự khác biệt trong cách chào đón khiến Khê Miên cảm thấy một cơn nhẹ nhõm chạy khắp người, dù cô vẫn giữ một phần cảnh giác mà Vòm Muối đã dạy cho cô, không để nó tan biến hoàn toàn chỉ vì một lời chào đón dễ chịu.

Bên trong Vòm Cát, quang cảnh mở ra trước mắt họ khác hẳn với bất kỳ điều gì Khê Miên từng tưởng tượng. Không có ruộng bậc thang xanh mướt như Vòm Xanh, vì đất đai ở đây không phù hợp cho nông nghiệp quy mô lớn, nhưng thay vào đó là những xưởng chế tác lớn với mái kính trong suốt, nơi ánh nắng mặt trời được tận dụng tối đa để nung chảy cát thành những tấm kính tinh xảo, và những cánh đồng tấm thu năng lượng trải dài, xếp thành hàng ngay ngắn như một khu vườn kim loại kỳ lạ.

"Nơi này thật khác," Kiên nói, mắt cậu mở to nhìn quanh với sự tò mò của một người trẻ lần đầu chứng kiến một cách sống hoàn toàn khác với những gì cậu quen thuộc.

"Mỗi Vòm thích nghi với môi trường xung quanh nó theo cách riêng," Khê Miên nói, nhớ lại bài học đầu tiên cô từng được dạy về sinh thái học ứng dụng, từ rất lâu trước khi cô hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. "Vòm Xanh có đất tốt, nên chúng tôi tập trung vào nông nghiệp. Vòm Cát có cát và nắng dồi dào, nên họ tập trung vào những gì tận dụng được hai thứ đó tốt nhất."

Trên đường đến khu nhà khách, đoàn đi ngang qua một khu chợ nhỏ nằm giữa hai dãy xưởng, nơi người dân Vòm Cát bày bán đủ loại sản phẩm thủ công — những lọ thủy tinh màu sắc tinh xảo, những tấm gương nhỏ được mài bóng đến mức phản chiếu ánh sáng như những viên đá quý, và cả những món đồ trang trí làm từ cát nung màu được xử lý qua nhiều lớp nhiệt khác nhau để tạo ra hoa văn độc đáo.

Một người phụ nữ bán hàng, thấy nhóm khách lạ dừng lại ngắm nhìn gian hàng của mình, mỉm cười thân thiện và đưa cho Diễm Quỳnh một chiếc vòng tay nhỏ làm từ những hạt thủy tinh xanh lam. "Tặng cô," bà nói, giọng vui vẻ. "Người mới đến luôn cần một chút may mắn ở Vòm Cát."

"Con không có gì để trả ạ," Diễm Quỳnh nói, ngại ngùng nhưng vẫn nhận lấy món quà với ánh mắt thích thú.

"Không cần trả gì cả," người phụ nữ đáp, xua tay. "Đó là truyền thống của chúng tôi. Khách từ Vòm Xanh luôn được chào đón nồng nhiệt ở đây — cha tôi từng kể, nhiều năm trước, chính người Vòm Xanh đã mang đến những hạt giống rau đầu tiên giúp chúng tôi trồng được thứ gì đó ăn được trong nhà kính nhỏ, thời kỳ chúng tôi còn khó khăn về lương thực."

Khê Miên cảm thấy ấm lòng trước câu chuyện nhỏ ấy, một minh chứng sống động cho mối quan hệ lâu dài và chân thành giữa hai Vòm, khác hẳn hoàn toàn với bầu không khí nghi kỵ lạnh lùng của Vòm Muối chỉ vài ngày trước.

Họ được dẫn đến một khu vực dành cho khách thương mại, khác hẳn với căn phòng đơn sơ ở Vòm Muối — một dãy phòng nhỏ nhưng tiện nghi, với hệ thống làm mát bằng gió tự nhiên được thiết kế khéo léo để tận dụng chênh lệch nhiệt độ giữa các lớp tường kính, và một khoảng sân trong có vài chậu cây xanh nhỏ, hiếm hoi và được chăm sóc cẩn thận trong một Vòm chủ yếu là cát và kính.

"Cuộc gặp với người đứng đầu thương hội sẽ diễn ra vào sáng mai," người dẫn đường thông báo trước khi rời đi. "Ngài Câu Bách Thịnh mong được gặp gỡ đoàn từ Vòm Xanh, đối tác lâu năm đáng quý của chúng tôi."

Cái tên ấy khiến Khê Miên chú ý — không mang danh xưng đe dọa như "Diêm Chủ" của Khổng Bá Trục, mà đơn giản chỉ là "người đứng đầu thương hội", một sự khác biệt nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn trong cách Khê Miên bắt đầu hình dung về cấu trúc quyền lực của nơi này.

Tối hôm đó, khi cả đoàn tận hưởng bữa ăn đầu tiên không phải là thực phẩm khô cô đặc trong nhiều tuần — một món hầm đơn giản nhưng đậm đà làm từ các loại rau được trồng trong nhà kính nhỏ và thịt khô nhập khẩu từ các Vòm khác — Bách Lâm ngồi bên Khê Miên, cả hai cùng nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi ánh sáng nhân tạo mô phỏng hoàng hôn bắt đầu chuyển màu.

"Cảm giác thế nào khi cuối cùng cũng đến được đích đến chính thức của chuyến đi?" anh hỏi.

"Lạ lùng," Khê Miên thừa nhận. "Tôi từng nghĩ đây sẽ là điểm kết thúc quan trọng nhất của hành trình — thương lượng thành công, mang phụ tùng và giống mới trở về Vòm Xanh. Nhưng giờ đây, nó chỉ giống như một chặng dừng chân giữa một hành trình lớn hơn nhiều những gì tôi từng hình dung."

"Cô hối tiếc vì điều đó sao?" anh hỏi, giọng anh mang một sự quan tâm chân thành.

"Không," cô đáp ngay, không chút do dự. "Tôi chỉ... nhận ra rằng thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn, và có lẽ cả tối tăm hơn những gì tôi từng được dạy trong Vòm Xanh. Nhưng tôi cũng nghĩ, có lẽ, đó chính xác là lý do người giữ hạt cần phải rời khỏi Kho Hạt của mình đôi khi — không phải để quên đi trách nhiệm với những hạt giống, mà để hiểu rõ hơn thế giới mà những hạt giống ấy sẽ được gieo xuống."

Bách Lâm mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành. "Tôi nghĩ Cố Diễm Ninh sẽ tự hào về cô," anh nói. "Dù bà không còn ở đây để chứng kiến."

Khê Miên cảm thấy một cơn xúc động dâng lên trong ngực, và cô đặt tay lên tay anh, một cử chỉ giờ đây đã trở nên tự nhiên giữa hai người sau nhiều tuần đồng hành. "Cảm ơn anh," cô nói, "vì đã ở đây, mỗi bước trên hành trình này."

Họ ngồi đó thêm một lúc, lắng nghe âm thanh xưởng chế tác kính vẫn còn hoạt động đâu đó xa xa, tiếng va chạm nhẹ nhàng của các công cụ thủ công, tiếng gió thổi qua những cánh đồng tấm thu năng lượng, một bản giao hưởng hoàn toàn khác với sự im lặng tuyệt đối của Đồng Tro họ đã quen thuộc suốt nhiều tuần qua, và Khê Miên cảm thấy, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một sự bình yên hiếm hoi giữa hành trình đầy biến động này.

Trước khi đi ngủ, Khê Miên mở chiếc hộp kim loại của Đái Văn Cường ra một lần nữa, xem lại từng tài liệu dưới ánh đèn nhỏ, cố ghi nhớ chính xác từng chi tiết trước khi cất nó trở lại đáy túi hành lý, giấu kỹ dưới lớp vải dự phòng. Cô biết rằng, ngay tại nơi thân thiện và cởi mở như Vòm Cát, cô vẫn cần giữ sự thận trọng mà hành trình đã dạy cho cô — không phải vì cô nghi ngờ lòng tốt của người dân nơi đây, mà vì cô đã học được rằng không phải ai cũng cần biết mọi bí mật cô đang mang theo, ít nhất là chưa phải lúc này.

"Ngày mai sẽ là một ngày quan trọng," cô thì thầm với chính mình, trước khi tắt đèn, tâm trí cô vừa tràn đầy hy vọng về cuộc gặp gỡ với Câu Bách Thịnh, vừa thấp thỏm với câu hỏi cô chưa biết làm sao đặt ra một cách khéo léo nhất — câu hỏi về một cái tên mà cô ngờ rằng, ở một nơi từng chứng kiến nhiều thế hệ giao thương và lịch sử như Vòm Cát, có thể sẽ không còn là một bí mật hoàn toàn xa lạ.

Đã sao chép liên kết chương