Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 74

Chương 74 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Cổng đá dẫn vào Vòm Đá hiện ra sau một khúc quanh quen thuộc của con đường núi, và Khê Miên cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi nhận ra chính xác vị trí này — nơi cách đây không lâu, cô cùng Diễm Quỳnh và Kiên đã chạy trốn trong đêm tối, tim đập loạn nhịp vì sợ hãi, xa lìa Bách Lâm và Ngạn Thế Bình giữa vòng vây của Đội Giám Sát Hầm.

"Cô ổn chứ?" Bách Lâm hỏi, nhận ra sự căng thẳng đột ngột trong dáng đi của cô.

"Chỉ là ký ức," Khê Miên đáp, hít một hơi sâu để trấn tĩnh lại. "Lần cuối tôi ở đây, tôi không nghĩ mình sẽ quay lại, chứ đừng nói là quay lại với tư cách một người đề xuất liên minh."

Đường Thị Yên đã đợi sẵn ở cổng, không mặc bộ trang phục chính thức trang trọng cô từng thấy tại hội nghị Vòm Thượng, mà trong bộ đồ làm việc quen thuộc của một thư ký, như thể bà đã cố tình tránh mọi sự chú ý không cần thiết khi ra đón đoàn khách.

"Tôi đã thuyết phục ngài Tổng quản tiếp các vị riêng," bà nói khẽ, dẫn họ qua những hành lang đá quen thuộc mà Khê Miên vẫn còn nhớ rõ từng khúc quanh. "Nhưng tôi cần các vị biết trước — Hàn Đình Sảng vẫn còn ảnh hưởng lớn trong Hội Đồng Vòm Đá, và ông ta chưa hề thay đổi lập trường của mình về các vị."

"Chúng tôi không mong đợi một sự chào đón nồng ấm," Bách Lâm nói, giọng anh thực tế. "Chúng tôi chỉ mong đợi một cơ hội để nói."

Ngụy Bá Cường tiếp họ trong chính căn phòng làm việc nơi, nhiều tháng trước, ông đã đứng giữa lằn ranh mong manh của việc bảo vệ một đoàn thương mại vô tội và tuân theo mệnh lệnh của người đội trưởng an ninh của mình. Gương mặt ông giờ đây mang thêm những nếp nhăn mới, và khi ông đứng dậy đón họ, cử chỉ của ông mang một sự trịnh trọng thận trọng hơn hẳn.

"Người Giữ Hạt," ông nói, giọng ông không hoàn toàn ấm áp nhưng cũng không còn sự căng thẳng thù địch của lần gặp trước. "Tôi nghe về những gì đã xảy ra tại hội nghị Vòm Thượng. Cả Vòm Đá đều nghe."

"Và ngài nghĩ sao về điều đó?" Khê Miên hỏi thẳng, quyết định không phí thời gian vào những lời rào đón khách sáo.

Ngụy Bá Cường im lặng một lúc, ánh mắt ông nhìn ra khung cửa sổ nhỏ hướng vào lòng núi tối om, nơi ánh đèn từ những đường hầm sâu hắt lên thành những vệt sáng yếu ớt. "Tôi nghĩ," ông nói cuối cùng, "rằng tôi đã sai lầm khi để nỗi sợ hãi và áp lực từ vụ sập hầm khiến chúng tôi đối xử bất công với đoàn của các vị. Tôi đã cố gắng sửa chữa điều đó theo cách tôi có thể, nhưng tôi biết rõ, sự sửa chữa ấy vẫn chưa đủ."

"Chúng tôi không đến đây để đòi lại một lời xin lỗi," Khê Miên nói, giọng cô dịu lại. "Chúng tôi đến vì tôi tin rằng, dù mối quan hệ giữa hai Vòm chúng ta đã bị tổn thương, chúng ta vẫn có thể xây dựng lại nó thành một điều gì đó tốt đẹp hơn, nếu cả hai bên đều sẵn lòng."

Cánh cửa phòng bật mở đột ngột trước khi Ngụy Bá Cường kịp trả lời, và Hàn Đình Sảng bước vào, bộ giáp da đen quen thuộc của ông vẫn mang một vẻ đe dọa dù không có vũ khí nào được rút ra. Ánh mắt ông quét qua từng người trong đoàn Vòm Xanh với sự lạnh lùng không thay đổi.

"Tôi nghe nói đoàn Vòm Xanh đã trở lại," ông nói, giọng ông cắt ngang cuộc trò chuyện mà không hề xin phép. "Tôi hy vọng ngài Tổng quản không định ký kết bất kỳ điều gì với những kẻ vẫn còn bị Hội Đồng Trung Ương coi là mối đe dọa an ninh."

"Chúng tôi bị Hội Đồng Trung Ương coi là mối đe dọa," Bách Lâm đáp trả ngay lập tức, giọng anh sắc lạnh, "chính xác vì chúng tôi từ chối im lặng trước những gì Vòm Muối đã làm với các khu định cư vô tội. Nếu đó là tội danh duy nhất của chúng tôi, tôi sẵn lòng mang nó suốt đời."

Hàn Đình Sảng nhìn anh một lúc lâu, một sự đánh giá lạnh lùng trong ánh mắt ông, trước khi quay sang Ngụy Bá Cường. "Chúng ta không thể mạo hiểm mối quan hệ của mình với Hội Đồng Trung Ương chỉ vì một liên minh cảm tính với những Vòm nhỏ lẻ," ông nói. "Vòm Đá đã trải qua đủ bất ổn. Chúng ta cần sự ổn định, không phải thêm một cuộc phiêu lưu chính trị nữa."

"Ổn định dưới sự kiểm soát của một kẻ có ông cố từng là giám đốc của Tập đoàn Thiên Hộ?" Khê Miên hỏi thẳng, quyết định đã đến lúc phải đặt lên bàn quân bài mạnh nhất của mình, dù cô biết điều đó có thể gây ra hậu quả không lường trước được.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Hàn Đình Sảng khựng lại, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Khê Miên nhìn thấy điều gì đó thoáng qua trong ánh mắt ông — không phải sự phủ nhận hoàn toàn, mà một sự bối rối, như thể ông đã từng nghe những lời đồn tương tự trước đây nhưng chưa bao giờ dám đối mặt trực diện với chúng.

"Cô có bằng chứng cho lời buộc tội nghiêm trọng đó không?" Ngụy Bá Cường hỏi, giọng ông căng thẳng.

"Một cây gia phả, sao chép vội vàng từ kho lưu trữ riêng của chính Vòm Thượng," Khê Miên đáp thành thật. "Chưa đủ để công khai buộc tội trước toàn bộ khu vực. Nhưng đủ để tôi tin rằng Lôi Bách Đạt không đơn thuần là một nhà lãnh đạo tìm kiếm hòa bình, mà là hậu duệ của những kẻ có thể đã gây ra chính Đại Biến để củng cố quyền lực của mình."

Đường Thị Yên, đứng lặng lẽ ở góc phòng suốt cuộc trò chuyện, cuối cùng lên tiếng, giọng bà run nhưng kiên định. "Tôi tin cô ấy," bà nói, khiến mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía mình. "Tôi đã làm việc trong văn phòng của ngài Tổng quản đủ lâu để nhận ra một điều — mỗi khi Vòm Đá cố gắng đặt câu hỏi về lịch sử, về nguồn gốc thật sự của Đại Biến, chúng ta luôn nhận được áp lực từ những kênh liên lạc cấp cao với Vòm Thượng để dừng lại. Tôi từng nghĩ đó chỉ là sự thận trọng bình thường. Giờ đây, tôi không còn chắc chắn như vậy nữa."

Hàn Đình Sảng quay sang nhìn bà với một sự ngạc nhiên không giấu diếm, như thể chưa từng nghĩ rằng người thư ký lặng lẽ này lại có đủ can đảm để công khai bất đồng với ông trước mặt người ngoài.

"Đường Thị Yên," ông nói, giọng ông mang một sự cảnh cáo. "Cẩn thận với những gì bà đang gợi ý."

"Tôi đã cẩn thận đủ lâu rồi," bà đáp, giọng bà giờ đây vững vàng hơn hẳn sự rụt rè quen thuộc. "Tôi đã cẩn thận khi tôi lén đưa thư cảnh báo cho đoàn Vòm Xanh trong đêm họ bị vu oan. Tôi đã cẩn thận khi tôi im lặng nhìn ông tịch thu tài liệu và phù hiệu của họ dựa trên một sự trùng hợp mong manh. Có lẽ đã đến lúc Vòm Đá cần ít cẩn thận hơn, và nhiều can đảm hơn."

Ngụy Bá Cường đứng lặng, ánh mắt ông di chuyển qua lại giữa Hàn Đình Sảng và Đường Thị Yên, giữa Khê Miên và cả đoàn Vòm Xanh, như thể đang cân nhắc toàn bộ trọng lượng của quyết định sắp đưa ra không chỉ cho hiện tại mà cho cả tương lai của Vòm mình.

"Tôi sẽ không đưa Vòm Đá vào một cuộc chiến công khai chống lại Hội Đồng Trung Ương," ông nói cuối cùng, giọng ông thận trọng nhưng dứt khoát. "Chúng ta chưa sẵn sàng cho điều đó, và tôi có trách nhiệm với hàng nghìn sinh mạng phụ thuộc vào sự ổn định của Vòm này. Nhưng tôi sẽ mở một kênh liên lạc không chính thức với liên minh của các vị. Chia sẻ thông tin. Hỗ trợ kỹ thuật khi có thể, một cách kín đáo. Đó là điều xa nhất tôi có thể cam kết ngay lúc này, nhưng tôi hứa, đó không phải điều cuối cùng."

Khê Miên gật đầu, hiểu rõ rằng đây, dù không phải cam kết mạnh mẽ như bà mong đợi, vẫn là một bước tiến quan trọng — một cánh cửa đã hé mở, nơi trước đây chỉ có sự nghi kỵ và cáo buộc. "Tôi chấp nhận điều đó," cô nói. "Và tôi tin, khi thời điểm đến, Vòm Đá sẽ tìm được can đảm để bước xa hơn."

Hàn Đình Sảng, không nói thêm lời nào, quay người rời khỏi phòng với một vẻ mặt khó đoán, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, ông dừng lại một khoảnh khắc, không quay đầu lại. "Nếu những gì cô nói về Lôi Bách Đạt là sự thật," ông nói, giọng ông thấp đến mức gần như chỉ đủ nghe, "hãy mang bằng chứng đầy đủ về đây. Tôi sẽ lắng nghe, dù tôi không hứa sẽ tin ngay lập tức."

Cánh cửa đóng lại sau lưng ông, và trong sự im lặng còn sót lại, Đường Thị Yên thở dài nhẹ nhõm, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành thoáng qua trên gương mặt bà. "Đó là nhiều hơn tôi từng dám hy vọng từ ông ta," bà nói.

Khi đoàn Vòm Xanh rời khỏi Vòm Đá vào sáng hôm sau, mang theo lời hứa về một kênh liên lạc mới và một sự thừa nhận, dù miễn cưỡng, về khả năng tồn tại của sự thật họ đang theo đuổi, Khê Miên nhìn lại cổng đá một lần cuối, cảm nhận một sự nhẹ nhõm lẫn thận trọng đan xen trong lòng.

"Không phải một chiến thắng hoàn toàn," cô nói với Bách Lâm khi họ bước đi, "nhưng là một vết nứt trên bức tường từng có vẻ không thể phá vỡ."

"Đôi khi," Bách Lâm đáp, "một vết nứt là tất cả những gì cần thiết để cuối cùng cả bức tường sụp đổ."

Đã sao chép liên kết chương