Chương 44
Chương 44 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Diễm Quỳnh mở cửa ngay khi nghe tiếng gõ theo ám hiệu đã thống nhất — hai tiếng ngắn, một tiếng dài — nhưng gương mặt cô tái đi khi nhìn thấy đoàn người phía sau Khê Miên và Bách Lâm, không chỉ hai người mà cả Ngụy Bá Cường, Hàn Đình Sảng, và bốn người lính mặc giáp da đen mang theo đèn dầu.
"Có chuyện gì vậy ạ?" cô hỏi, giọng cô run lên, trong khi Kiên, đứng sau lưng cô, siết chặt tay vào thành giường như một phản xạ tự vệ.
"Không có gì phải sợ," Khê Miên nói nhanh, bước vào trước, cố truyền một sự bình tĩnh mà chính cô cũng không hoàn toàn cảm nhận được. "Đây là một cuộc kiểm tra thường lệ, do quy định của Vòm Đá đối với khách lưu trú qua đêm."
Hàn Đình Sảng ra hiệu cho người của mình bắt đầu, và họ tiến vào phòng với sự có mặt của Ngụy Bá Cường đứng ở ngưỡng cửa, tay ông cầm một cuốn sổ nhỏ để ghi chép lại từng món đồ được kiểm tra, đúng như lời hứa công bằng ông đã đưa ra.
Từng túi hành lý được mở ra, từng lớp vải được lật lên, trong một sự im lặng căng thẳng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của vải và tiếng kim loại va chạm khi những người lính kiểm tra kỹ lưỡng đến từng ngăn nhỏ nhất. Khê Miên đứng yên, tay cô nắm chặt vào nhau sau lưng, cố không để lộ sự lo lắng đang dâng lên khi một người lính tiến đến gần túi hành lý riêng của cô — nơi cất giữ chiếc hộp hạt giống, và bên dưới nó, ngăn tài liệu.
"Đây," người lính nói, giọng anh ta thay đổi khi tay chạm vào tập giấy dày được buộc bằng dây gai, lôi nó ra cùng với chiếc phù hiệu kim loại nhỏ được bọc cẩn thận trong một mảnh vải riêng.
Hàn Đình Sảng bước tới, cầm lấy chiếc phù hiệu, xoay nó dưới ánh đèn dầu, và Khê Miên nhìn thấy rõ khoảnh khắc gương mặt ông thay đổi — không phải sự ngạc nhiên, mà một sự xác nhận lạnh lùng, như thể ông đã biết trước mình sẽ tìm thấy chính xác thứ này.
"Biểu tượng Thiên Hộ," ông nói, giọng ông trầm xuống thành một lời buộc tội trần trụi. "Cùng một biểu tượng khắc trên tường trạm quan trắc phía trên Giếng Bảy."
"Chúng tôi tìm thấy nó từ một người sống sót, cách đây nhiều tuần, xa khỏi Vòm Đá," Khê Miên nói, giọng cô nâng lên vì khẩn thiết. "Nó không liên quan gì đến vụ sập hầm của các vị. Chúng tôi đang cố tìm hiểu về một tổ chức cổ, không phải phá hoại bất cứ điều gì."
"Một tổ chức cổ có trạm quan trắc ngay phía trên hầm mỏ vừa sập," Hàn Đình Sảng đáp, lật qua vài trang tài liệu của Lại Bá Nguyên với một sự thô bạo khiến Khê Miên phải kìm nén cơn giận đang trào lên trong ngực. "Và các vị mang theo tài liệu về tổ chức ấy, cùng với những câu hỏi cẩn thận về lịch sử của nó, chỉ vài ngày trước khi xuất hiện tại cổng chúng tôi. Tôi không cần thêm bằng chứng nào khác."
"Đây không phải bằng chứng của sự phá hoại," Bách Lâm nói, bước lên chắn một phần giữa Hàn Đình Sảng và Khê Miên, giọng anh cứng như đá. "Đây là bằng chứng của sự tò mò lịch sử. Ông đang cố ghép hai điều không liên quan lại với nhau vì ông cần một câu trả lời, bất kỳ câu trả lời nào, để mang về cho những gia đình đang đau buồn."
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng thở dồn dập của Kiên, cậu thiếu niên đang cố không để cơn hoảng loạn của mình lộ ra thành tiếng.
Ngụy Bá Cường, đứng ở ngưỡng cửa, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông mang một sự căng thẳng của người đang cố giữ thăng bằng trên một sợi dây mảnh. "Hàn Đình Sảng, những gì ông tìm thấy chỉ là tài liệu và một mảnh kim loại cũ. Không có thuốc nổ, không có công cụ phá hoại, không có bất cứ thứ gì chứng minh trực tiếp mối liên hệ với vụ sập hầm."
"Chưa có," Hàn Đình Sảng đáp, gấp tập tài liệu lại và giữ chặt nó trong tay như một chiến lợi phẩm. "Nhưng động cơ đã rõ ràng, và tôi có đủ thẩm quyền, theo quy định khẩn cấp được ban hành sau vụ sập hầm, để tạm giữ bất kỳ ai bị tình nghi cho đến khi cuộc điều tra hoàn tất."
"Quy định khẩn cấp đó dành cho cư dân Vòm Đá, không phải khách thương mại từ một Vòm đối tác," Ngụy Bá Cường phản đối, giọng ông giờ đã lớn hơn, không còn cố giữ vẻ điềm tĩnh ngoại giao nữa.
"Trong tình trạng khẩn cấp, tôi có quyền diễn giải phạm vi áp dụng của quy định," Hàn Đình Sảng đáp, không hề nao núng. "Và tôi diễn giải rằng bất kỳ ai có mặt trong lòng núi này, bất kể xuất thân, đều thuộc phạm vi bảo vệ của tôi — và trách nhiệm điều tra của tôi."
Ông ra hiệu cho những người lính, giọng ông vang lên với đầy đủ sức nặng của quyền lực chính thức. "Tịch thu toàn bộ tài liệu và phù hiệu này làm bằng chứng. Đoàn này sẽ bị giữ lại trong khu nhà khách dưới sự giám sát cho đến khi Hội Đồng Khai Thác họp vào sáng ngày kia để xem xét vụ việc."
"Hai ngày," Bách Lâm nói, giọng anh nghẹn lại vì phẫn nộ bị kìm nén. "Ông định giữ chúng tôi ở đây hai ngày dựa trên một mảnh kim loại và vài trang giấy cũ?"
"Tôi định đảm bảo sự an toàn của Vòm Đá bằng mọi công cụ tôi có trong tay," Hàn Đình Sảng đáp, quay người bước ra khỏi phòng, những người lính theo sau ông, mang theo tập tài liệu quý giá mà Lại Bá Nguyên đã trao lại với niềm tin tưởng sâu sắc chỉ vài tuần trước.
Ngụy Bá Cường nán lại một lúc sau khi cửa đã đóng, gương mặt ông mang một vẻ áy náy thực sự. "Tôi xin lỗi," ông nói, giọng ông nhỏ đi. "Đây không phải cách tôi muốn Vòm Đá đối xử với khách. Tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo Hội Đồng Khai Thác xem xét vụ việc một cách công bằng, nhưng tôi không thể hứa trước điều gì, khi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tất cả chúng tôi kể từ vụ sập hầm."
Khi ông cũng rời đi, để lại hai người lính đứng gác bên ngoài cửa phòng, cả đoàn đứng lặng trong im lặng một lúc lâu, chỉ có ánh đèn dầu leo lét soi lên những gương mặt căng thẳng của họ.
"Hai ngày," Diễm Quỳnh thì thầm cuối cùng, giọng cô run rẩy. "Chúng ta không thể chờ hai ngày để một hội đồng nào đó quyết định số phận của chúng ta dựa trên nỗi sợ hãi của một người đàn ông đã quyết định trước câu trả lời ông ta muốn."
Khê Miên nhìn quanh căn phòng nhỏ, nhìn những khuôn mặt lo lắng của những người đã trở thành gia đình cô trên suốt hành trình dài, và trong lòng cô, một quyết định bắt đầu hình thành mà cô biết sẽ mang theo rủi ro lớn hơn bất cứ điều gì họ đã đối mặt kể từ ngày rời khỏi Vòm Xanh.
"Hội Đồng Khai Thác của Vòm Đá có thể công bằng, hoặc có thể không," Ngạn Thế Bình nói, ngồi xuống mép giường, giọng ông trầm và thực tế như thường lệ dù cả căn phòng đều cảm nhận được sự căng thẳng bên dưới sự bình tĩnh ấy. "Nhưng tôi đã sống đủ lâu để biết rằng khi một người như Hàn Đình Sảng đã quyết định trước câu trả lời mình muốn, không có hội đồng nào đủ can đảm để đi ngược lại ông ta hoàn toàn, đặc biệt khi cả Vòm đang sợ hãi và cần một cái tên để đổ lỗi."
"Vậy ông nghĩ chúng ta nên làm gì?" Bách Lâm hỏi, dù giọng anh cho thấy anh đã có sẵn câu trả lời trong đầu, chỉ đang chờ xác nhận từ người cộng sự lâu năm của mình.
"Tôi nghĩ chúng ta không thể chờ đợi công lý từ một nơi đang hoảng loạn," Ngạn Thế Bình đáp. "Nếu Hội Đồng Khai Thác kết luận chúng ta có tội, dù chỉ dựa trên nghi ngờ, chúng ta sẽ không bao giờ rời khỏi lòng núi này còn nguyên vẹn. Và nếu họ tuyên chúng ta vô tội, chúng ta vẫn đã mất hai ngày quý giá, cùng với tài liệu và phù hiệu — những thứ chúng ta không thể để rơi vào tay bất kỳ ai khác ngoài chính mình."
Kiên, ngồi co người trên giường, lên tiếng, giọng cậu nhỏ nhưng kiên quyết hơn Khê Miên từng nghe thấy ở cậu trước đây. "Chúng ta sẽ trốn ạ?" cậu hỏi. "Nhưng có hai người lính canh ngay ngoài cửa."
"Đó là điều chúng ta cần tính toán cẩn thận," Bách Lâm nói, giọng anh hạ xuống thành một tiếng thì thầm dù cửa phòng đã đóng kín. "Không phải đêm nay — chúng ta cần thời gian để quan sát nhịp canh gác, tìm hiểu lối thoát nào trong lòng núi này không bị kiểm soát chặt chẽ. Nhưng chắc chắn phải trước khi Hội Đồng Khai Thác họp."
Diễm Quỳnh, đã ngồi im lặng suốt cuộc trò chuyện, mắt cô cụp xuống nhìn hai bàn tay mình, đột nhiên ngẩng lên với một tia sáng của ý tưởng vừa lóe lên. "Con để ý thấy hệ thống dẫn nước ngầm khi chúng ta đi qua khu hành chính," cô nói. "Những rãnh nước ấy chắc chắn phải dẫn ra một cửa xả nào đó bên ngoài núi, đủ rộng để nước chảy qua liên tục. Nếu con có thể xem lại sơ đồ, hoặc tìm ra hướng dòng chảy, có thể đó là một lối đi không được canh gác như cổng chính."
Bách Lâm nhìn cô với một sự đánh giá cao rõ rệt, một nụ cười mỏng thoáng qua trên môi anh lần đầu tiên kể từ khi họ bị dẫn vào cuộc thẩm vấn giữa đêm. "Đó có thể là cơ hội của chúng ta," anh nói. "Nhưng chúng ta cần chắc chắn trước khi liều mình vào một đường hầm ngập nước mà chúng ta chưa từng đi qua."
Khê Miên nhìn từng người trong nhóm nhỏ của mình — Bách Lâm với sự quyết đoán lạnh lùng đã cứu họ không biết bao nhiêu lần, Ngạn Thế Bình với kinh nghiệm dày dạn không bao giờ vội vàng, Diễm Quỳnh với trí óc kỹ thuật sắc bén đang tìm ra giải pháp ngay giữa nỗi sợ hãi, và Kiên, cậu thiếu niên đang cố gắng can đảm hơn tuổi của mình — và cô cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ len vào lồng ngực, thay thế cho nỗi hoảng loạn ban đầu.
"Vậy chúng ta có một ngày để chuẩn bị," cô nói, giọng cô giờ đã vững vàng hơn. "Một ngày để tìm ra lối thoát, lấy lại tài liệu nếu có thể, và rời khỏi đây trước khi bất kỳ ai có cơ hội quyết định số phận của chúng ta thay chúng ta."