Chương 30
Chương 30 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Hai ngày sau khi rời Vòm Muối, đoàn dừng chân bên một triền đá thấp để nghỉ qua đêm, và lần đầu tiên kể từ cuộc chạy trốn hối hả qua bức tường phía bắc, Khê Miên cảm thấy nhịp tim mình đã thực sự trở lại bình thường.
Cô ngồi bên đống lửa nhỏ, lấy cuốn sổ tay ra, nhưng thay vì viết ngay, cô lật lại những trang trước đó — những dòng chữ ghi lại từ ngày đầu tiên bước ra khỏi Mái Lọc, qua cơn bão cát đầu tiên, qua tàn tích nơi Kiên bị thương, qua đêm dưới bầu trời sao khi Bách Lâm kể cho cô nghe về quá khứ của anh, và giờ đây, qua những gì họ vừa chứng kiến ở Vòm Muối.
"Con đang đọc lại à?" Diễm Quỳnh hỏi, ngồi xuống cạnh cô, tò mò liếc nhìn những trang giấy kín chữ.
"Ừ," Khê Miên đáp, gấp cuốn sổ lại nhưng không cất đi ngay. "Ta cứ nghĩ về việc mọi thứ đã thay đổi nhanh đến thế nào chỉ trong vài tuần. Khi ta rời Vòm Xanh, ta nghĩ thử thách lớn nhất sẽ là bão cát, là thiếu nước, là những hiểm nguy vật lý của Đồng Tro. Ta không nghĩ đến việc thử thách lớn nhất có thể là phải chứng kiến điều con người có thể làm với nhau khi không còn ai giám sát."
"Con cũng nghĩ về điều đó," Diễm Quỳnh nói, giọng cô trầm ngâm hơn hẳn vẻ hoạt bát thường ngày. "Con luôn nghĩ Vòm Xanh của chúng ta là bình thường — Hội Đồng, các cuộc họp, những tranh cãi công khai nhưng cuối cùng luôn tìm được cách giải quyết. Con chưa bao giờ nghĩ đó có thể là một điều đặc biệt, cho đến khi nhìn thấy nó có thể trở nên khác đi như thế nào."
Bách Lâm, đang ngồi kiểm tra lại tình trạng của các bình nước mới lấp đầy, ngẩng lên nghe câu chuyện, và sau một lúc, anh lên tiếng, giọng anh mang một sự chiêm nghiệm hiếm thấy. "Mười năm đi qua Đồng Tro, tôi đã học được rằng mỗi Vòm là một thí nghiệm riêng biệt về việc con người sẽ đối xử với nhau như thế nào khi thế giới không còn dư thừa để họ có thể xa xỉ với lòng tốt. Một số nơi, như Vòm Xanh của cô, dường như tìm ra cách giữ được điều tốt đẹp nhất trong con người ngay cả khi mọi thứ khan hiếm. Những nơi khác, như Vòm Muối, lại để phần tệ nhất trong con người chiếm ưu thế."
"Điều gì tạo ra sự khác biệt đó?" Khê Miên hỏi, câu hỏi cô đã tự đặt ra cho mình nhiều lần kể từ khi rời khỏi Vòm Muối nhưng chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng.
"Tôi không chắc có một câu trả lời duy nhất," Bách Lâm nói, sau một lúc suy nghĩ. "Có thể là may mắn — ai nắm quyền lực vào thời điểm quan trọng nhất. Có thể là truyền thống — những gì một cộng đồng chọn coi trọng ngay từ đầu. Có thể là cả hai, đan xen với nhau theo những cách không ai có thể dự đoán trước." Anh dừng lại, nhìn vào ngọn lửa một lúc. "Nhưng tôi nghĩ, dù nguyên nhân là gì, điều quan trọng hơn là những gì một cộng đồng làm sau khi nhận ra mình đang đi lệch hướng. Vòm Muối có lẽ đã từng có cơ hội để khác đi, nhiều năm trước, theo lời người đàn ông chúng ta gặp. Cơ hội đó đã bị bỏ lỡ."
Ngạn Thế Bình, ngồi gác không xa đó nhưng vẫn lắng nghe cuộc trò chuyện, thêm vào, giọng ông trầm và chắc chắn. "Đó là lý do những gì đoàn chúng ta đang làm quan trọng hơn cô nghĩ, Khê Miên. Không chỉ là mang giống mới về cho Vòm Xanh. Mà còn là chứng minh rằng có một cách khác để các Vòm đối xử với nhau — thông qua trao đổi công bằng, thông qua tôn trọng lẫn nhau, thay vì thông qua sợ hãi và kiểm soát."
Kiên, ngồi im lặng lắng nghe từ đầu buổi tối, cuối cùng cũng góp lời, giọng cậu còn hơi rụt rè nhưng rõ ràng đã suy nghĩ kỹ trước khi nói ra. "Con nghĩ có lẽ đó là lý do Vòm Xanh cử chị Khê Miên đi, thay vì chỉ cử một đoàn thương nhân thông thường," cậu nói. "Không chỉ vì chị hiểu rõ giá trị của hạt giống. Mà vì chị còn quan tâm đến những điều lớn hơn cả việc trao đổi vật tư."
"Ta không nghĩ Hội Đồng đã tính toán xa đến vậy khi cử ta đi," Khê Miên nói, bật cười nhẹ trước sự nghiêm túc bất ngờ của Kiên. "Nhưng ta thích cách con nhìn nhận vấn đề. Có lẽ đôi khi, những quyết định đúng đắn nhất không phải lúc nào cũng xuất phát từ một kế hoạch hoàn hảo, mà từ việc chọn đúng người, rồi để người đó tự tìm ra con đường của riêng mình khi đối mặt với những điều không ai lường trước được."
Diễm Quỳnh gật đầu tán thành, kéo tấm chăn mỏng quanh vai chặt hơn khi gió đêm bắt đầu lạnh dần. "Con nghĩ, dù chuyến đi này khó khăn hơn nhiều so với những gì con tưởng tượng khi tình nguyện tham gia, con sẽ không đổi nó lấy bất cứ điều gì. Con đã học được nhiều hơn trong vài tuần qua so với cả năm làm việc trong xưởng kỹ thuật của Vòm Xanh."
"Ta cũng vậy," Khê Miên nói khẽ, nhìn quanh những gương mặt quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô chỉ sau vài tuần ngắn ngủi — Diễm Quỳnh với sự tỉ mỉ và lòng dũng cảm âm thầm, Kiên với sự chân thành non trẻ đang trưởng thành từng ngày, Ngạn Thế Bình với kinh nghiệm và lương tâm lặng lẽ, và Bách Lâm, người giờ đây đã trở thành nhiều hơn một người hộ tống trong lòng cô.
Khê Miên ngồi im lặng, để những lời ấy thấm sâu vào tâm trí, và cô nhận ra một điều gì đó đang dần hình thành trong cô — không chỉ là sứ mệnh mang hạt giống về cho Vòm Xanh, mà một câu hỏi lớn hơn nhiều về tương lai của tất cả các Vòm, về việc liệu có thể xây dựng một mạng lưới nào đó giữa chúng, dựa trên sự chia sẻ thay vì tích trữ, dựa trên tin tưởng thay vì sợ hãi.
"Có lẽ một ngày nào đó," cô nói, giọng cô nhỏ nhưng mang một sự quả quyết mới, "các Vòm sẽ không còn cần phải chọn giữa việc tự cô lập như Vòm Xanh từng làm trong nhiều thế hệ, hay kiểm soát tàn bạo như Vòm Muối. Có lẽ sẽ có một cách khác — nơi các Vòm chia sẻ những gì mình có, không phải vì bị ép buộc, mà vì hiểu rằng sự sống còn của tất cả gắn liền với nhau."
"Đó là một giấc mơ lớn," Bách Lâm nói, nhưng giọng anh không mang chút giễu cợt nào, chỉ có một sự trân trọng lặng lẽ. "Nhưng tôi đã học được, từ khi gặp cô, rằng đôi khi những giấc mơ lớn nhất bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất — một củ rễ trữ nước tìm được giữa Đồng Tro, một túi nước để lại trong đêm cho một gia đình xa lạ."
Đêm đó, sau khi mọi người đã lần lượt chìm vào giấc ngủ, Khê Miên vẫn thức, ngồi cạnh Bách Lâm trong ca gác cuối của anh, cả hai không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn ra bóng tối của Đồng Tro trải dài phía trước, nơi đâu đó, Vòm Cát đang chờ đợi, mang theo cả hy vọng lẫn những câu hỏi mới mà Khê Miên chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt khi rời khỏi Vòm Xanh.
"Cô nghĩ chúng ta sẽ tìm thấy gì ở Vòm Cát?" Bách Lâm hỏi, phá vỡ sự im lặng.
"Tôi không biết," Khê Miên đáp thành thật. "Nhưng tôi nghĩ, sau tất cả những gì chúng ta vừa trải qua, tôi không còn bước vào đó với sự ngây thơ như khi chúng ta rời Vòm Xanh nữa. Tôi sẽ quan sát kỹ hơn, hỏi nhiều câu hỏi hơn, và có lẽ, tìm hiểu sâu hơn về những điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến việc tìm hiểu."
"Những điều gì?" anh hỏi, tò mò.
"Tôi không chắc," cô nói, nhìn lên bầu trời đầy sao. "Nhưng tôi cứ nghĩ về câu chuyện cô Diễm Ninh từng kể cho tôi, về Kho Hạt Gốc, về một cái tên bà chỉ nhắc đến một lần rồi không bao giờ nói lại — Thiên Hộ. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một mảnh ký ức mơ hồ của một ông già đã khuất từ lâu. Nhưng sau khi thấy Vòm Muối, sau khi hiểu rằng quyền lực có thể bị bóp méo đến mức nào khi không ai kiểm soát nó, tôi bắt đầu tự hỏi liệu có những bí mật lớn hơn nào đó đang ẩn giấu đằng sau lịch sử chính thức mà tất cả chúng ta được dạy."
Bách Lâm nhìn cô một lúc lâu, không nói gì ngay, và trong ánh mắt anh, Khê Miên thấy một sự nghiêm túc mới, như thể câu nói của cô vừa chạm vào điều gì đó anh cũng từng cảm nhận nhưng chưa bao giờ gọi tên rõ ràng.
"Nếu có những bí mật như vậy," anh nói cuối cùng, giọng anh trầm và chắc chắn, "tôi sẽ đi cùng cô để tìm ra chúng, bất kể chúng dẫn chúng ta đến đâu."
Khê Miên mỉm cười, một nụ cười nhỏ nhưng chân thành, và đặt tay mình lên tay anh một lần nữa, như cô đã làm trong đêm anh kể cho cô nghe về quá khứ của mình. Phía trước họ, Đồng Tro vẫn trải dài trong bóng tối, nhưng lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi Mái Lọc, Khê Miên cảm thấy mình không chỉ đang tìm kiếm hạt giống cho Vòm Xanh, mà đang bước vào một hành trình lớn hơn nhiều những gì cô từng tưởng tượng — một hành trình có thể, cuối cùng, buộc cô phải đối mặt với những câu hỏi mà không một bài học nào ở Kho Hạt từng chuẩn bị cho cô cả.