Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 69

Chương 69 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Phiên họp thứ ba của hội nghị bắt đầu với một bản dự thảo chính thức của Hiệp Ước Thống Nhất được phân phát cho từng đại diện, những trang giấy dày với ngôn từ pháp lý phức tạp mà Khê Miên phải đọc đi đọc lại nhiều lần mới nắm bắt được đầy đủ ý nghĩa ẩn giấu đằng sau những câu chữ hoa mỹ.

"Điều khoản thứ bảy," Câu Bách Thịnh đọc to, giọng ông căng thẳng khi lật đến trang liên quan, "quy định rằng mọi Vòm ký kết phải báo cáo toàn bộ kho dự trữ lương thực, nước và hạt giống của mình lên Hội Đồng Trung Ương mỗi quý, và chấp nhận sự phân bổ lại theo quyết định của một ủy ban điều phối do Hội Đồng Trung Ương chỉ định."

"Điều đó có nghĩa là gì trong thực tế?" Xa Bình Nguyên, đại diện của Vòm Sỏi, lên tiếng hỏi, giọng ông run rẩy vì lo lắng lẫn sự thiếu kinh nghiệm trong những cuộc đàm phán chính trị phức tạp như thế này. "Vòm Sỏi của chúng tôi đã chật vật đủ rồi. Nếu chúng tôi phải giao nộp phần dự trữ ít ỏi còn lại cho một ủy ban ở nơi khác quyết định..."

"Điều đó có nghĩa là các Vòm nhỏ như Vòm Sỏi và Vòm Rêu sẽ mất quyền tự quyết hoàn toàn về tài nguyên của chính mình," Khê Miên nói thẳng, không còn giữ sự thận trọng cô đã cố duy trì trong hai phiên họp trước. "Trong khi những Vòm lớn, có quan hệ gần gũi với Hội Đồng Trung Ương, có lẽ sẽ tìm được cách để 'ủy ban điều phối' ấy luôn nghiêng về phía có lợi cho họ."

Lôi Bách Đạt, ngồi ở vị trí trung tâm với sự điềm tĩnh không hề lay chuyển, mỉm cười nhẹ trước lời buộc tội trực diện ấy. "Người Giữ Hạt của Vòm Xanh có vẻ không tin tưởng vào thiện chí của Hội Đồng Trung Ương," ông nói. "Tôi lấy làm tiếc vì điều đó, nhưng tôi hiểu, sau tất cả những gì cô đã trải qua trên hành trình của mình."

Câu nói cuối cùng ấy, được thốt ra với một sự nhẹ nhàng có chủ đích, khiến Khê Miên cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng — một lời nhắc nhở tinh vi rằng ông ta biết rõ, hoặc ít nhất đoán được, những gì cô đã khám phá trên khắp Đồng Tro.

"Vậy hãy để tôi hỏi thẳng, thưa Chủ Tịch," Khê Miên nói, quyết định không còn né tránh nữa. "Vòm Muối đã tấn công ít nhất bảy khu định cư nhỏ trong hai tháng qua. Tướng Kích Bá Hoành đang ngồi ngay tại bàn này. Nếu Hội Đồng Trung Ương thực sự đứng ngoài cuộc xung đột này, tại sao chưa từng có bất kỳ hành động cụ thể nào được thực hiện để ngăn chặn những cuộc tấn công ấy, trong khi Hiệp Ước Thống Nhất lại được soạn thảo nhanh chóng đến vậy, đúng vào thời điểm nỗi sợ hãi về chiến tranh đang khiến các Vòm nhỏ dễ dàng chấp nhận từ bỏ quyền tự chủ hơn bao giờ hết?"

Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng, và Khê Miên có thể cảm nhận ánh mắt của mọi đại diện đổ dồn về phía cô, một số mang sự khâm phục thầm lặng, số khác mang nỗi sợ hãi trước sự táo bạo của lời buộc tội chưa từng được nói thẳng ra trước đây.

Kích Bá Hoành đứng dậy khỏi ghế của mình, gương mặt ông vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng quen thuộc, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt ông giờ đây mang một sự đe dọa trần trụi hơn. "Vòm Muối hành động để bảo vệ trật tự trong lãnh thổ của mình," ông nói, giọng ông đều và sắc như lưỡi dao. "Những khu định cư ấy đã vi phạm hiệp ước với chúng tôi khi tự ý chuyển sang nhận viện trợ từ các bên khác mà không có sự đồng ý của Vòm Muối. Đó là vấn đề nội bộ, không liên quan đến Hội Đồng Trung Ương."

"Vậy tại sao," Bách Lâm lên tiếng lần đầu tiên trong suốt hội nghị, giọng anh cứng như đá, "chúng tôi lại nghe được từ một nhân chứng sống rằng ông đích thân ra lệnh cho binh lính của mình đốt kho lương thực trước mặt trẻ em, và tuyên bố rằng đây 'chỉ là khởi đầu', nhắc đến Vòm Thượng như một thế lực đứng sau lưng để biện minh cho hành động của mình?"

Kích Bá Hoành khựng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đủ để Khê Miên nhận ra cô vừa chạm đúng vào một điều mà ông ta không chuẩn bị để phủ nhận một cách trôi chảy. "Lời của một nhân chứng không có tên tuổi, không có bằng chứng xác thực, không có giá trị pháp lý tại hội nghị này," ông nói, nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhưng sự do dự thoáng qua ấy đã không lọt khỏi mắt của những đại diện khác quanh bàn.

Ngụy Bá Cường, im lặng suốt từ đầu hội nghị, cuối cùng lên tiếng, giọng ông mang một sự nặng nề của một người đã cân nhắc kỹ trước khi phát biểu. "Vòm Đá đã chứng kiến những căng thẳng tương tự trong lãnh thổ của chính mình," ông nói. "Và tôi bắt đầu tự hỏi liệu những căng thẳng ấy có thực sự chỉ là ngẫu nhiên, hay đang được khuyến khích bởi những kẻ có lợi ích từ việc các Vòm luôn nghi ngờ lẫn nhau, không bao giờ đủ đoàn kết để thách thức một trật tự lớn hơn."

Lôi Bách Đạt, cảm nhận được bầu không khí đang chuyển hướng bất lợi, giơ tay lên với một cử chỉ ôn hòa quen thuộc. "Tôi nghĩ chúng ta đang để cảm xúc chi phối một cuộc thảo luận cần sự lý trí," ông nói. "Hiệp Ước Thống Nhất không phải một công cụ kiểm soát, mà một cơ chế bảo vệ. Tôi đề nghị chúng ta tạm dừng phiên họp hôm nay, để mỗi đại diện có thời gian suy nghĩ kỹ hơn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng vào ngày mai."

"Tôi không cần thêm thời gian để suy nghĩ, thưa Chủ Tịch," Khê Miên nói, đứng dậy khỏi ghế của mình, cảm nhận rõ ràng mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía cô trong khoảnh khắc quyết định này. "Vòm Xanh từ chối ký kết Hiệp Ước Thống Nhất dưới hình thức hiện tại. Chúng tôi tin vào việc chia sẻ tài nguyên giữa các Vòm — chúng tôi đã chứng minh điều đó bằng hành động, không phải lời nói — nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ quyền tự quyết của mình cho một hội đồng mà chính hành động của nó, hoặc sự thiếu vắng hành động của nó, đặt ra quá nhiều câu hỏi chưa được trả lời."

Một sự xôn xao lan khắp căn phòng khi lời từ chối công khai ấy vang lên, và Khê Miên nhìn thấy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi kiểm soát lại được biểu cảm của mình, một tia giận dữ lạnh lẽo lóe lên trong ánh mắt Lôi Bách Đạt — thoáng qua, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để xác nhận với Khê Miên rằng cô vừa tạo ra một kẻ thù mà cô sẽ không thể xem nhẹ.

"Vòm Sỏi cũng từ chối," Xa Bình Nguyên nói, giọng ông run rẩy nhưng kiên định hơn trước, tìm được can đảm từ lời tuyên bố của Khê Miên.

"Vòm Rêu cũng vậy," Quắc Thị Hiền nói thêm, giọng bà nhỏ nhưng rõ ràng.

Câu Bách Thịnh trao đổi một ánh mắt với Diệp Bá Nhân trước khi lên tiếng, giọng ông mang sức nặng của một quyết định đã được cân nhắc từ lâu. "Vòm Cát cũng từ chối," ông nói. "Chúng tôi tin có một con đường khác, tốt đẹp hơn, để đạt được sự hợp tác thực sự giữa các Vòm — một con đường không đòi hỏi bất kỳ ai phải từ bỏ quyền tự chủ của mình."

Lôi Bách Đạt nhìn quanh bàn hội nghị, sự điềm tĩnh của ông giờ đây mang một lớp vỏ mỏng manh hơn hẳn so với đầu phiên họp. "Tôi tôn trọng quyết định của các vị," ông nói, giọng ông vẫn giữ nguyên sự nhẹ nhàng dù có một sự sắc lạnh mới ẩn dưới bề mặt. "Nhưng tôi khuyên các vị nên suy nghĩ kỹ về hậu quả của việc đứng ngoài một hệ thống bảo vệ chung, trong một thế giới đang ngày càng nguy hiểm hơn từng ngày."

Câu nói ấy, dù được diễn đạt như một lời khuyên thiện chí, mang trong nó một sự đe dọa trần trụi mà không ai trong phòng có thể hiểu lầm, và khi phiên họp kết thúc trong một bầu không khí căng thẳng chưa từng có, Khê Miên cảm thấy rõ ràng rằng cô vừa vượt qua một ranh giới không thể quay lại — không còn là một đại diện thận trọng đang cố gắng dò xét tình hình, mà là một tiếng nói công khai thách thức chính trung tâm quyền lực của thế giới hậu Đại Biến.

Khi cô rời khỏi phòng hội nghị, Đường Thị Yên tìm cách đến gần cô một lần nữa, ánh mắt bà mang một sự lo lắng sâu sắc. "Cô vừa làm một điều rất dũng cảm," bà nói khẽ. "Nhưng cũng rất nguy hiểm. Hãy cẩn thận đêm nay. Tôi có cảm giác họ sẽ không để mọi chuyện dừng lại ở những lời nói."

Lời cảnh báo ấy, cùng với ký ức về tia giận dữ thoáng qua trong ánh mắt Lôi Bách Đạt, treo lơ lửng trong tâm trí Khê Miên suốt quãng đường trở về khu nghỉ ngơi, và khi cô kể lại cho Bách Lâm cùng những người khác, cả nhóm đồng loạt nhận ra rằng đêm nay, hơn bất kỳ đêm nào khác kể từ khi đến Vòm Thượng, họ cần phải cảnh giác tối đa.

Diễm Quỳnh, ngồi bó gối trong góc phòng, phá vỡ sự im lặng nặng nề bằng một câu hỏi mà có lẽ ai cũng đang tự hỏi trong lòng nhưng chưa ai dám nói thành lời. "Chị có sợ không?" cô hỏi, giọng cô nhỏ đi.

"Có," Khê Miên đáp thành thật, không cố gắng che giấu điều đó trước những người đã cùng cô đi qua quá nhiều để xứng đáng nhận được sự dối trá dù chỉ là một lời trấn an rỗng tuếch. "Nhưng tôi nghĩ về Trạch Thị Hoa, về những người tị nạn ở Vòm Xanh, về tất cả những khu định cư mà chúng ta đã đi qua trên hành trình này, và tôi nhận ra nỗi sợ của tôi không quan trọng bằng việc liệu tôi có đủ can đảm để nói ra những gì cần được nói hay không."

Kiên, ngồi cạnh Diễm Quỳnh, siết chặt tay thành nắm đấm nhỏ trên đầu gối mình. "Con nghĩ chị đã làm đúng," cậu nói, giọng cậu mang một sự chín chắn vượt xa tuổi của mình. "Dù điều đó có nguy hiểm đến đâu."

Ngạn Thế Bình, đứng canh gác gần cửa sổ suốt cuộc trò chuyện, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm và thực tế như mọi khi. "Đúng hay sai không còn là câu hỏi quan trọng nhất lúc này," ông nói. "Câu hỏi quan trọng là làm sao để tất cả chúng ta rời khỏi Vòm Thượng này an toàn, mang theo những gì chúng ta vừa gieo xuống hôm nay. Một lời tuyên bố dũng cảm sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu không có ai sống sót để biến nó thành hành động."

Lời nhắc nhở thực tế ấy khiến cả nhóm im lặng, và trong sự tĩnh lặng đó, mỗi người bắt đầu chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra trong bóng tối còn lại của đêm nay, tại chính trung tâm quyền lực mà giờ đây họ vừa công khai thách thức.

Đã sao chép liên kết chương