Chương 52
Chương 52 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Ba ngày sau cuộc đoàn tụ, khi cả nhóm đã tìm được một nhịp di chuyển ổn định hơn qua vùng Đồng Tro rộng lớn, Khê Miên ngồi bên đống lửa nhỏ vào buổi tối, cuốn sổ tay mở trước mặt, cố gắng viết lại từ trí nhớ những gì cô còn nhớ được từ tập tài liệu của Lại Bá Nguyên đã mất vào tay Hàn Đình Sảng.
"Biểu tượng có hai đường cong ôm lấy một vòng tròn nhỏ," cô lẩm bẩm trong lúc viết, ngón tay cô vẽ lại hình dạng ấy trên trang giấy bằng những nét than củi đơn giản. "Tên các Vòm được nghi ngờ có liên hệ với Thiên Hộ — Vòm Thượng, chắc chắn rồi, và có lẽ cả một vài Vòm khác mà Lại Bá Nguyên chỉ nhắc thoáng qua, tôi không nhớ hết được."
Bách Lâm ngồi xuống cạnh cô, nhìn những dòng chữ đang dần lấp đầy trang giấy với một sự trân trọng lặng lẽ. "Cô nhớ được nhiều hơn tôi tưởng," anh nói.
"Không đủ," Khê Miên đáp, giọng cô mang một nỗi tiếc nuối không giấu diếm. "Có những chi tiết tôi biết mình đã đọc nhưng không thể nhớ lại chính xác — những cái tên, những mối liên hệ cụ thể giữa các gia đình lãnh đạo. Tôi cảm thấy như đang cố nắm giữ nước bằng hai bàn tay trần, mất dần từng giọt dù tôi cố gắng đến đâu."
"Vậy chúng ta sẽ phải tìm lại chúng, bằng cách khác," Ngạn Thế Bình nói từ phía bên kia đống lửa, nơi ông đang kiểm tra lại vết thương trên cánh tay mình dưới ánh lửa, tự tay tháo lớp băng cũ để thay bằng một lớp vải sạch hơn. "Có lẽ không phải ngay bây giờ, khi ưu tiên của chúng ta là đưa vật tư và hạt giống về an toàn cho Vòm Xanh. Nhưng sự thật này sẽ không biến mất chỉ vì chúng ta mất đi vài trang giấy."
Diễm Quỳnh, đang ngồi kiểm tra lại bộ linh kiện thay thế mang từ Vòm Cát để chắc chắn chúng còn nguyên vẹn sau tất cả những gì đã xảy ra, ngẩng lên góp lời, rồi khựng lại giữa câu khi chợt nhớ ra một sự thật đau lòng. "Phù hiệu gốc chúng ta tìm thấy trong hộp của Đái Văn Cường," cô nói, giọng cô chùng xuống, "cũng đã nằm lại trong tay Hàn Đình Sảng rồi."
Một khoảng lặng ngắn bao trùm, và Khê Miên gật đầu, xác nhận sự mất mát ấy một lần nữa. "Đúng vậy. Chúng ta không còn vật chứng nào cả, chỉ còn ký ức, và ký ức của con người luôn không hoàn hảo."
"Nhưng ký ức của năm người khác nhau, khi ghép lại, sẽ đầy đủ hơn ký ức của một người," Bách Lâm nói, một ý tưởng thực tế len vào giọng anh. "Chúng ta nên dành thời gian mỗi tối, trên đường về, để cùng nhau nhớ lại và ghi chép. Mỗi người sẽ nhớ những chi tiết khác nhau."
Kiên, đang ngồi mài lại con dao nhỏ của mình bằng một hòn đá phẳng, ngẩng lên với vẻ hào hứng bất ngờ. "Con nhớ Lại Bá Nguyên nói về một danh sách các địa điểm khác có biểu tượng Thiên Hộ," cậu nói. "Ông ấy đọc to cho chúng ta nghe một vài cái tên, dù con không hiểu hết ý nghĩa của chúng lúc đó."
"Đúng vậy," Khê Miên nói, mắt cô sáng lên, nhanh chóng ghi lại gợi ý của cậu vào sổ tay. "Con nhớ được cái tên nào không?"
Kiên nhíu mày cố nhớ lại, và trong nửa giờ tiếp theo, cả nhóm cùng nhau chắp vá lại từng mảnh ký ức rời rạc, mỗi người đóng góp một chi tiết nhỏ mà người khác đã quên hoặc không để ý đến, dần dần dựng lại một phiên bản không hoàn chỉnh nhưng vẫn có giá trị của những gì họ đã học được từ người học giả già ở Vòm Cát.
Ngạn Thế Bình, dù không giỏi ghi nhớ chi tiết học thuật như những người trẻ hơn, đóng góp một quan sát riêng của mình từ những năm tháng lữ hành. "Tôi từng nghe một thương nhân già kể về một địa điểm tương tự, cách đây rất nhiều năm," ông nói chậm rãi, cố lục lại một ký ức đã phủ bụi thời gian. "Một tòa tháp bỏ hoang gần biên giới phía tây, được đồn rằng từng là nơi các quan chức cấp cao của một tổ chức lớn dùng để nghỉ ngơi trước khi Đại Biến xảy ra. Ông ta không nhắc tên Thiên Hộ, nhưng mô tả của ông ta về những gì còn sót lại — các bức tường phủ đầy ký hiệu kỳ lạ — khiến tôi giờ đây tự hỏi liệu có phải cùng một nơi hay không."
"Ông có nhớ vị trí chính xác không?" Khê Miên hỏi, ghi vội từng lời ông nói.
"Không chính xác," Ngạn Thế Bình thừa nhận, "nhưng tôi nhớ ông ta nói nó nằm gần một dòng sông đã khô cạn, có tên gọi dân gian là Sông Xương, vì lòng sông trơ ra những phiến đá trắng như xương giữa mùa khô hạn."
Khê Miên ghi lại cái tên ấy với một sự phấn khích lặng lẽ, cảm thấy như mình vừa nhặt lại được một mảnh ghép nhỏ giữa đống đổ nát của những gì đã mất. "Đó là một khởi đầu tốt," cô nói, gấp trang giấy lại một cách cẩn thận như thể nó quý giá không kém gì những hạt giống trong chiếc hộp cô luôn mang theo. "Không đầy đủ, nhưng là một khởi đầu, và một khởi đầu vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc không có gì cả."
Khi công việc ấy tạm dừng vì sự mệt mỏi bắt đầu lấn át, Khê Miên gấp cuốn sổ tay lại, nhìn quanh đống lửa nhỏ vào những gương mặt đã trở nên quen thuộc hơn bất kỳ điều gì khác trong cuộc đời cô suốt hai tháng qua.
"Có một điều tôi nghĩ về nhiều trong những ngày qua," cô nói, giọng cô trầm ngâm. "Hàn Đình Sảng không phải người xấu theo cách Khổng Bá Trục là người xấu. Ông ta không tàn nhẫn vì thích thú quyền lực. Ông ta hành động vì sợ hãi, vì đau buồn, vì cần một câu trả lời nhanh chóng cho những gia đình đang chờ đợi. Điều đó đáng sợ hơn nhiều so với sự tàn nhẫn thuần túy."
"Tại sao vậy?" Diễm Quỳnh hỏi.
"Vì sự tàn nhẫn thuần túy có thể bị nhận diện và chống lại," Khê Miên đáp. "Nhưng nỗi sợ hãi khoác áo trách nhiệm, khoác áo bảo vệ cộng đồng, lại dễ dàng lan rộng và được chấp nhận hơn nhiều. Tôi lo rằng nếu căng thẳng giữa các Vòm tiếp tục lớn dần vì tranh giành tài nguyên, chúng ta sẽ thấy ngày càng nhiều Hàn Đình Sảng xuất hiện — những người tốt bị nỗi sợ hãi biến thành công cụ của sự bất công."
Bách Lâm nhìn cô, một sự tôn trọng sâu sắc trong ánh mắt anh. "Đó là lý do tại sao những gì cô đang cố làm — tìm ra sự thật, thay vì chỉ chấp nhận nó — lại quan trọng đến vậy," anh nói. "Không chỉ vì sự thật tự nó có giá trị, mà vì hiểu được gốc rễ của nỗi sợ hãi là cách duy nhất để ngăn nó lan rộng."
Sáng hôm sau, khi cả đoàn tiếp tục lên đường, Ngạn Thế Bình dẫn họ đi theo một tuyến đường khác hẳn lộ trình họ đã dùng để đến Vòm Đá, vòng xa hơn về phía nam để tránh bất kỳ đội tuần tra nào có thể vẫn còn lùng sục khu vực quanh chân núi.
"Chúng ta sẽ mất thêm gần một tuần so với lộ trình cũ," ông giải thích khi Kiên hỏi vì sao họ không đi đường thẳng nhất, "nhưng an toàn quan trọng hơn tốc độ, đặc biệt sau những gì vừa xảy ra. Tôi không muốn mạo hiểm chạm trán bất kỳ ai từ Vòm Đá thêm một lần nào nữa trên suốt quãng đường còn lại."
Diễm Quỳnh, bước đi cạnh Khê Miên, đưa ra một câu hỏi đã âm ỉ trong đầu cô suốt vài ngày qua. "Chị nghĩ khi về đến Vòm Xanh, chúng ta có nên kể hết mọi chuyện đã xảy ra không ạ? Cả việc bị buộc tội, cả việc mất tài liệu?"
"Tôi nghĩ chúng ta phải kể," Khê Miên đáp sau một lúc suy nghĩ. "Nhưng cách chúng ta kể, và kể với ai trước, sẽ quyết định rất nhiều điều. Nếu tin tức lan ra rằng một đoàn từ Vòm Xanh đã bị một Vòm khác buộc tội gián điệp, điều đó có thể làm xấu đi quan hệ giữa hai Vòm, hoặc tệ hơn, có thể được Sử Đình Lam và những người cùng quan điểm với ông ấy dùng làm bằng chứng để đóng kín Vòm Xanh vĩnh viễn."
"Nhưng nếu chúng ta không kể," Bách Lâm nói, tham gia vào cuộc trò chuyện từ phía trước, "chúng ta sẽ không thể cảnh báo Vòm Xanh về những gì đang thực sự xảy ra ngoài kia — về nỗi sợ hãi đang lan rộng, về cách nó có thể biến những người tốt thành công cụ của sự bất công."
"Đó chính là điều khó khăn nhất," Khê Miên nói, thở dài. "Sự thật luôn có hai mặt, và tôi vẫn chưa biết chắc mặt nào cần được ưu tiên trình bày trước."
Ngạn Thế Bình, lắng nghe cuộc trò chuyện từ phía sau, cuối cùng lên tiếng, giọng ông mang sự chắc chắn của kinh nghiệm nhiều năm. "Tôi nghĩ cô nên trình bày với Biện Bá Uy trước tiên, riêng tư, như cô đã định làm với những phát hiện về Thiên Hộ. Ông ấy sẽ biết cách cân nhắc giữa việc cảnh báo cộng đồng và việc tránh gieo rắc hoảng loạn không cần thiết. Đó là lý do ông ấy được chọn làm Trưởng Vòm."
Khê Miên gật đầu, cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng được san sẻ bởi lời khuyên chắc chắn ấy. "Cảm ơn ông," cô nói. "Tôi nghĩ đó là con đường đúng đắn."
Đêm đó, trước khi ngủ, Khê Miên viết thêm một dòng ngắn vào cuốn sổ tay, dưới những ghi chép chắp vá về Thiên Hộ: *Con đã mất tài liệu, nhưng con không mất đi câu hỏi. Và có lẽ, câu hỏi mới chính là thứ quan trọng nhất con mang theo trên suốt hành trình này — thứ duy nhất không ai có thể tịch thu khỏi tay con.*