Chương 93
Chương 93 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Vòm Gốm hiện ra giữa một vùng đất sét đỏ khô cằn ở phía tây, khác hẳn bất kỳ Vòm nào Khê Miên từng đặt chân đến — không phải một mái vòm trong suốt hay một cấu trúc đá kiên cố, mà hàng chục lò nung đất sét khổng lồ xếp thành vòng tròn quanh một khu dân cư thấp, khói mỏng bốc lên từ những ống khói đất nung tạo thành một làn sương xám nhạt lơ lửng phía trên toàn bộ cộng đồng.
"Họ nung đồ gốm để trao đổi với các Vòm khác từ nhiều thế hệ," Diễm Quỳnh giải thích, đi bên cạnh Khê Miên khi cả đoàn tiếp cận cổng vào, mắt cô không giấu được sự thích thú trước một nền văn hóa hoàn toàn khác biệt. "Bình chứa nước, hộp đựng hạt giống chịu nhiệt tốt hơn kim loại trong khí hậu khắc nghiệt của họ, thậm chí cả gạch xây dựng cho những Vòm không có đủ đá hay bê tông."
Phong Bá Nghinh, người đứng đầu Hội Đồng nhỏ của Vòm Gốm, đón họ với một sự nồng hậu giản dị, đôi tay ông vẫn còn dính đất sét từ công việc buổi sáng khi ông bước ra khỏi một trong những xưởng nung để chào đón đoàn khách. "Chúng tôi đã nghe tin từ những đoàn thương nhân đi qua đây suốt nhiều tuần," ông nói, giọng ông mang một sự chân thành không cần trau chuốt. "Về một liên minh dám đứng lên chống lại Hội Đồng Trung Ương, về một Kho Hạt Gốc được mở ra cho tất cả mọi người. Chúng tôi muốn biết liệu Vòm Gốm nhỏ bé của mình có xứng đáng được tham gia hay không."
"Mọi Vòm đều xứng đáng," Khê Miên đáp, không chút do dự. "Đó chính là toàn bộ ý nghĩa của những gì chúng tôi đang xây dựng — không phải một câu lạc bộ dành cho những kẻ mạnh nhất, mà một mạng lưới nơi mọi cộng đồng, dù lớn hay nhỏ, đều có tiếng nói và đều nhận được sự hỗ trợ khi cần."
Buổi họp tại Vòm Gốm diễn ra trong một không khí ấm áp hiếm có, với những câu hỏi thực tế được đặt ra và giải đáp tường tận — Vòm Gốm có thể đóng góp kỹ thuật nung đất sét chịu nhiệt độc đáo của mình, đổi lại nhận được hạt giống cây trồng chịu hạn và hỗ trợ kỹ thuật cải thiện hệ thống thu nước hiếm hoi của vùng đất khô cằn nơi họ sinh sống. Trước khi rời đi, Phong Bá Nghinh tặng cho Khê Miên một chiếc hộp đất nung nhỏ, được nung với một lớp men xanh đặc biệt, dùng để bảo quản hạt giống trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt nhất.
"Coi như một món quà," ông nói, "và một lời hứa rằng, dù chúng tôi nhỏ bé, chúng tôi sẽ không bao giờ quên ai đã cho chúng tôi cơ hội đầu tiên để không còn đơn độc."
Từ Vòm Gốm, đoàn tiếp tục hành trình đến Vòm Lúa, một cộng đồng nông nghiệp nằm dọc theo một con sông ngầm hiếm hoi vẫn còn chảy dưới lòng Đồng Tro, nơi những cánh đồng lúa nước nhỏ được duy trì nhờ một hệ thống dẫn nước tinh vi đào sâu dưới lòng đất để tránh sự bốc hơi dưới cái nắng gay gắt bên trên. Đại diện của Vòm Lúa, dè dặt hơn nhiều so với sự cởi mở của Phong Bá Nghinh, mất gần một ngày thảo luận trước khi đồng ý tham gia, nhưng khi họ cuối cùng cũng ký vào bản cam kết chung, sự chào đón dành cho đoàn liên minh trở nên nồng nhiệt không kém bất kỳ nơi nào khác.
"Hai Vòm mới," Bách Lâm nói khi cả đoàn nghỉ chân dưới bóng râm hiếm hoi của một rặng cây chịu hạn trên đường trở về, nhìn vào tấm bản đồ khu vực giờ đây đã được đánh dấu bởi mười bốn biểu tượng khác nhau đại diện cho các Vòm thành viên. "Chúng ta đã đi được một chặng đường dài kể từ ngày chỉ có năm Vòm dám đứng lên tại hội nghị Vòm Thượng."
"Và vẫn còn một nơi cần chúng ta chú ý nhiều hơn," Khê Miên nói, ánh mắt cô hướng về phía đông, nơi lãnh thổ cũ của Vòm Muối trải dài, giờ đây đang trải qua một cuộc chuyển đổi đầy bất định kể từ khi Khổng Bá Trục tuyên bố rút lui khỏi liên minh với Hội Đồng Trung Ương cũ.
Chuyến thăm Vòm Muối, khi cuối cùng cũng diễn ra vài tuần sau đó, mang một sắc thái hoàn toàn khác so với bất kỳ cuộc gặp gỡ nào trước đây. Khổng Bá Trục đón họ không phải trong tư thế một lãnh chúa uy quyền, mà trong một sự thận trọng gần như khiêm nhường, dẫn họ qua những khu định cư từng là nơi diễn ra các cuộc trấn áp tàn bạo, giờ đây đang bắt đầu những nỗ lực tái thiết chậm chạp và khó khăn.
"Tôi không mong đợi sự tha thứ," ông nói, đứng trước đống đổ nát của một trong những khu định cư từng bị chính quân đội của mình thiêu rụi, giờ đây được người dân bắt đầu dọn dẹp để xây dựng lại. "Tôi chỉ hy vọng có cơ hội để sửa chữa, dù tôi biết rõ, có những điều không bao giờ có thể sửa chữa hoàn toàn."
Khê Miên nhìn quanh khung cảnh đổ nát ấy, nghĩ đến những câu chuyện về Trạch Thị Hoa và biết bao gia đình khác đã mất tất cả dưới mệnh lệnh của người đàn ông đang đứng trước mặt cô, và cô cảm thấy một sự phức tạp trong lòng mà cô đã học được cách chấp nhận như một phần không thể tránh khỏi của việc xây dựng hòa bình thực sự — không phải sự tha thứ dễ dàng, mà một loại công lý thực dụng, hướng về tương lai nhiều hơn là trừng phạt quá khứ.
"Chúng tôi sẽ không đưa Vòm Muối vào liên minh ngay lập tức," cô nói thẳng thắn. "Nhưng chúng tôi sẽ cung cấp hỗ trợ tái thiết cho những khu định cư bị tổn hại, không kèm điều kiện chính trị, vì những người dân ở đó không phải là những kẻ đã ra lệnh gây ra đau khổ cho họ. Về phần Vòm Muối như một thực thể, chúng ta sẽ cần thời gian, và những hành động cụ thể hơn nữa từ phía ông, trước khi có thể nói đến việc tham gia đầy đủ."
Khổng Bá Trục gật đầu, không hề tranh cãi về điều kiện ấy. "Đó là công bằng hơn những gì tôi xứng đáng nhận được," ông nói.
Khi đoàn đi ngang qua khu vực từng là nơi ở của những gia đình bị mất nhà cửa, một người phụ nữ trung niên bước ra khỏi một túp lều tạm, dáng vẻ bà toát lên một sự cứng cỏi đã được tôi luyện qua nhiều tháng mất mát. Khê Miên nhận ra bà ngay lập tức — Trạch Thị Hoa, người từng kể cho họ nghe câu chuyện về khu định cư mười lăm năm gây dựng bị thiêu rụi chỉ trong một đêm, giờ đây đứng trước chính vùng đất đã từng chứng kiến nỗi đau của bà.
"Tôi không nghĩ mình sẽ còn sống để thấy ông ta đứng đây, nói những lời như vậy," Trạch Thị Hoa nói, ánh mắt bà không rời khỏi Khổng Bá Trục, mang một sự phức tạp giữa oán hận cũ và một tia hy vọng thận trọng mới. "Tôi vẫn chưa thể tha thứ. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ tha thứ hoàn toàn. Nhưng tôi nghĩ, tôi có thể học cách sống bên cạnh sự thật rằng ông ta đang cố gắng, dù muộn màng."
"Bà không nợ ông ta sự tha thứ nào cả," Khê Miên nói khẽ, đứng bên cạnh bà. "Chỉ có thời gian, và những gì bà chọn làm với nó, mới thuộc về bà."
Trạch Thị Hoa gật đầu, và khi đoàn tiếp tục di chuyển qua khu định cư đang dần được dựng lại, bà quay trở vào lều của mình, nhưng không trước khi trao cho Khê Miên một cái nhìn cuối cùng mang nhiều ý nghĩa hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả.
Trên đường trở về Vòm Cát sau chuyến đi dài, Sơn Bá Đạt, giờ đây đã trở thành một trong những chỉ huy đáng tin cậy nhất của lực lượng phòng vệ liên minh, chia sẻ với Khê Miên một tin tức anh vừa nhận được qua kênh liên lạc riêng của mình với những người quen cũ còn lại ở Vòm Muối.
"Kích Bá Hoành và nhóm tàn quân của ông ta đang ngày càng suy yếu," anh nói. "Không còn nguồn tiếp tế ổn định, không còn sự ủng hộ chính trị từ bất kỳ đâu. Tôi nghĩ, không sớm thì muộn, họ sẽ phải đầu hàng hoặc tan rã hoàn toàn."
"Chúng ta sẽ tiếp tục cảnh giác," Khê Miên nói, "nhưng tôi nghĩ, đó là một dấu hiệu cho thấy con đường bạo lực đơn độc, không có sự ủng hộ của cộng đồng, cuối cùng cũng không thể tồn tại lâu dài trong thế giới mà chúng ta đang xây dựng."
Đêm đó, khi đoàn dừng chân nghỉ ngơi dưới bầu trời đầy sao của Đồng Tro, Khê Miên ngồi bên đống lửa trại cùng Bách Lâm, lật qua cuốn sổ tay đã gần kín trang của mình, nhìn lại danh sách ngày càng dài những Vòm đã gia nhập mạng lưới, những câu chuyện về sự hòa giải, tái thiết, và hy vọng đang dần thay thế cho những trang đầu ghi chép đầy lo âu và mất mát.
"Chúng ta đã đi được một chặng đường rất dài," cô nói, gấp cuốn sổ lại, ánh lửa trại phản chiếu trong đôi mắt cô. "Nhưng tôi nghĩ, con đường phía trước, dù ít kịch tính hơn, mới thực sự là phần khó khăn nhất — xây dựng, ngày qua ngày, kiên nhẫn từng chút một, không có những chiến thắng lớn lao để ăn mừng, chỉ có công việc lặng lẽ của việc giữ cho mọi thứ tiếp tục phát triển."
Bách Lâm khoác tay qua vai cô, kéo cô lại gần hơn trong hơi ấm của đống lửa. "Đó chính là công việc cô đã dành cả đời để học cách làm tốt nhất," anh nói. "Kiên nhẫn chăm sóc một điều gì đó, tin tưởng rằng nó sẽ lớn lên, ngay cả khi không ai có thể nhìn thấy kết quả ngay lập tức."