Chương 85
Chương 85 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Quảng trường Vòm Cát chật kín người khi Khê Miên trở về, đông đảo hơn bất kỳ buổi họp nào cô từng chứng kiến kể từ ngày Mạng Lưới Đồng Tro được chính thức đặt tên — không chỉ đại diện của năm Vòm sáng lập, mà cả những gương mặt mới từ những khu định cư nhỏ mà cô chưa từng gặp, tất cả đã nghe tin về chuyến đi liều lĩnh đến Vòm Thượng và tụ tập lại để chờ đợi tin tức. Mùi cát nóng còn vương trong không khí buổi chiều muộn hòa lẫn với khói bếp từ những nồi canh tập thể được nấu vội để đãi đoàn trở về, và tiếng rì rầm của đám đông, thay vì tan biến khi cô bước qua cổng, chỉ càng dày đặc hơn, như thể mỗi người đều muốn tận mắt xác nhận rằng cô còn sống trước khi cho phép mình tin vào bất kỳ lời đồn nào đã lan tới tai họ.
"Con đã trở về," Diễm Quỳnh nói, chạy đến ôm chầm lấy Khê Miên ngay khi cô bước qua cổng, ánh mắt cô rà soát nhanh qua cả nhóm trước khi dừng lại ở Doanh Bá Thông, vẫn còn yếu nhưng đã có thể tự đứng vững. "Và các người đã mang ông ấy về an toàn."
"Không hoàn toàn an toàn," Bách Lâm nói, một nụ cười mệt mỏi thoáng qua trên gương mặt anh, "nhưng còn sống. Và mang theo nhiều hơn những gì chúng tôi hy vọng tìm được."
Buổi họp khẩn cấp của liên minh được triệu tập ngay trong đêm đó, quy tụ đầy đủ các đại diện chủ chốt — Câu Bách Thịnh và Diệp Bá Nhân của Vòm Cát, Xa Bình Nguyên của Vòm Sỏi, Quắc Thị Hiền của Vòm Rêu, và qua kênh liên lạc vô tuyến được kết nối trực tiếp vào phòng họp, giọng nói của Ngụy Bá Cường từ Vòm Đá, cùng với Biện Bá Uy và Sử Đình Lam từ Vòm Xanh xa xôi.
Khê Miên kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra — cuộc giải cứu Doanh Bá Thông, phát hiện về Kho Hạt Gốc thực sự tồn tại dưới lòng Vòm Thượng, và về Đài Phát Toàn Vòm có thể là chìa khóa để phơi bày sự thật cho toàn bộ thế giới hậu Đại Biến. Cô cố giữ giọng mình đều đặn, thực tế, như thể đang báo cáo một đợt kiểm kê hạt giống thông thường, dù trong lòng cô từng câu chữ đều nặng trĩu bởi ký ức về mùi ẩm mốc của cầu thang dẫn xuống bóng tối, về ánh đèn pin yếu ớt lướt qua những dãy kệ tưởng chừng vô tận. Khi cô kết thúc, một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng rè rè của đường truyền vô tuyến.
"Kho Hạt Gốc có thật," Biện Bá Uy nói cuối cùng, giọng ông run lên qua đường truyền, mang một sự xúc động ông hiếm khi để lộ. "Cố Diễm Ninh đã đúng khi tin vào nó, dù bà không bao giờ dám khẳng định chắc chắn."
"Và nó đã bị đánh cắp khỏi tất cả chúng ta," Sử Đình Lam nói tiếp, giọng ông mang một sự phẫn nộ lạnh lẽo hoàn toàn khác với sự thận trọng quen thuộc của ông. "Trong khi Vòm Xanh và biết bao Vòm khác vật lộn với những dòng giống suy yếu dần qua từng thế hệ, họ đã cất giữ hàng nghìn hộp hạt giống nguyên vẹn cho riêng mình, dưới danh nghĩa 'những kẻ xứng đáng'."
"Đây chính là lý do chúng ta không thể chần chừ thêm nữa," Khê Miên nói, đứng dậy để toàn bộ căn phòng có thể nhìn thấy cô rõ ràng hơn. "Chúng ta cần huy động toàn bộ sức mạnh của liên minh, không phải để chinh phục hay trả thù, mà để mở cánh cửa ấy trước mặt tất cả mọi người, và giữ Đài Phát Toàn Vòm đủ lâu để sự thật được truyền đi khắp mọi Vòm cùng một lúc."
Ngụy Bá Cường, giọng ông vang lên qua đường truyền với một sự nghiêm trọng mới, lên tiếng đầu tiên trong số các đại diện. "Vòm Đá sẽ tham gia đầy đủ," ông nói, không chút do dự. "Không còn là kênh liên lạc kín đáo nữa. Tôi đã hứa với các người rằng vết nứt sẽ trở thành một cánh cửa mở, và tôi nghĩ, thời điểm đó đã đến. Chúng tôi sẽ gửi toàn bộ lực lượng phòng vệ có thể huy động được, cùng với đội kỹ sư đào hầm giỏi nhất của mình, vì tôi nghi ngờ các người sẽ cần đến khả năng xuyên qua những cấu trúc kiên cố."
"Hàn Đình Sảng thì sao?" Khê Miên hỏi, nhớ lại lời cảnh báo cuối cùng ông từng đưa ra.
"Ông ấy vẫn phản đối," Ngụy Bá Cường đáp, "nhưng lần này, ông ấy không còn đủ tiếng nói trong Hội Đồng Vòm Đá để ngăn cản quyết định. Có lẽ, cuối cùng, ngay cả ông ấy cũng nhận ra rằng đứng ngoài cuộc không còn là một lựa chọn an toàn nữa, khi sự thật lớn lao đến mức này đang chờ được phơi bày."
Xa Bình Nguyên và Quắc Thị Hiền cũng lần lượt cam kết những gì Vòm Sỏi và Vòm Rêu có thể đóng góp — không nhiều về mặt quân sự, nhưng đủ để hỗ trợ hậu cần, y tế, và một điều quan trọng không kém, sự chính danh của việc có mặt đầy đủ đại diện từ mọi Vòm thành viên trong thời khắc quyết định này.
Giữa cuộc thảo luận, một sứ giả trẻ từ đội tuần tra biên giới của liên minh, người vẫn thường xuyên theo dõi động tĩnh dọc lãnh thổ Vòm Muối, xin phép được vào phòng để báo cáo một thông tin vừa thu thập được.
"Chúng tôi vừa nhận được tin từ một người đào tẩu," anh nói, giọng anh có phần dè dặt trước sự chú ý đột ngột của cả căn phòng. "Một sĩ quan cấp thấp của Vòm Muối, tên Sơn Bá Đạt, đã rời bỏ hàng ngũ ba ngày trước và tìm đến một trong những trạm liên lạc của chúng ta gần biên giới phía nam."
"Ông ta nói gì?" Bách Lâm hỏi, sự cảnh giác hiện rõ trong giọng anh trước khả năng đây là một cái bẫy.
"Ông ta nói rằng ngày càng nhiều binh lính trong quân đội Vòm Muối bắt đầu hoài nghi mệnh lệnh của Kích Bá Hoành," sứ giả trẻ tiếp tục. "Đặc biệt sau khi tin tức về cái chết của Ngạn Thế Bình lan truyền, cùng với những lời đồn về sự thật đằng sau Đại Biến. Ông ta nói mình từng có mặt tại một trong những khu định cư bị thiêu rụi, và đã không thể tiếp tục sống với những gì mình đã chứng kiến, đã tham gia."
Một sự im lặng suy tư lan khắp phòng, và Khê Miên cảm thấy một tia hy vọng mong manh len lỏi vào giữa sự căng thẳng nặng nề của cuộc họp. "Điều đó có nghĩa là ngay cả trong lòng kẻ thù của chúng ta, không phải ai cũng đồng lòng với những gì Khổng Bá Trục và Kích Bá Hoành đang làm," cô nói.
"Chúng ta cần cẩn thận," Diệp Bá Nhân cảnh báo, giọng ông thực tế. "Một người đào tẩu có thể là thật, nhưng cũng có thể là một kế hoạch cài cắm thông tin sai lệch. Chúng ta không nên đặt quá nhiều niềm tin vào một nguồn duy nhất."
"Tôi đồng ý," Bách Lâm nói. "Nhưng tôi cũng nghĩ chúng ta không nên bỏ qua khả năng rằng, khi thời điểm đến, không phải mọi binh lính của Vòm Muối sẽ sẵn lòng chiến đấu đến cùng vì một lãnh chúa mà chính lương tâm họ cũng bắt đầu nghi ngờ."
Cuộc họp kéo dài đến tận khuya, với những kế hoạch cụ thể dần được vạch ra — một lực lượng hỗn hợp từ tất cả các Vòm thành viên sẽ tiến về phía Vòm Thượng trong vòng một tuần tới, đủ thời gian để huy động và chuẩn bị, nhưng không quá lâu để Cảnh Bá Tuyên có cơ hội củng cố thêm hệ thống phòng thủ hoặc, tệ hơn, di dời toàn bộ nội dung của Kho Hạt Gốc đến một nơi khác an toàn hơn.
"Chúng ta sẽ không tấn công như một đội quân xâm lược," Khê Miên nhấn mạnh khi kế hoạch dần thành hình, nhìn quanh những gương mặt đã cùng cô xây dựng liên minh này từ những ngày đầu tiên mong manh nhất. "Chúng ta sẽ đến như một tiếng nói tập thể, đòi hỏi sự thật được công bố, và sẵn sàng bảo vệ quyền được biết sự thật ấy bằng mọi giá cần thiết, nhưng không bao giờ là những kẻ đầu tiên rút vũ khí nếu còn một con đường nào khác."
Khi buổi họp kết thúc và các đại diện dần rời khỏi phòng để chuẩn bị cho những ngày gấp rút phía trước, Doanh Bá Thông, dù vẫn còn yếu, nán lại để nói chuyện riêng với Khê Miên.
"Tôi muốn đi cùng," ông nói, giọng ông kiên định dù cơ thể vẫn còn mang dấu vết của những ngày bị giam giữ. "Tôi biết bố cục của Kho Lưu Trữ Riêng rõ hơn bất kỳ ai khác ở đây, và tôi nghĩ, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi cần tận mắt chứng kiến khoảnh khắc cánh cửa ấy được mở ra."
"Ông vẫn chưa đủ khỏe," Khê Miên nói, lo lắng hiện rõ trong giọng cô.
"Tôi sẽ đủ khỏe trong một tuần tới," Doanh Bá Thông đáp, một sự quyết tâm mới trong ánh mắt ông. "Và tôi nghĩ, sau nhiều năm chỉ có thể là đôi mắt và đôi tai thầm lặng từ bên trong, tôi xứng đáng được đứng cùng các người trong khoảnh khắc sự thật cuối cùng được nói ra."
Khê Miên nhìn ông một lúc lâu, nhận ra trong dáng đứng vẫn còn hơi khom của ông một điều gì đó không chỉ là sự mệt mỏi thể xác, mà là gánh nặng của quá nhiều năm phải nuốt xuống những gì mình biết, giấu chúng dưới một gương mặt phục tùng trước những kẻ ông căm ghét. "Ông sẽ không phải chờ thêm một tuần nào cả nếu ông không thực sự sẵn sàng," cô nói. "Tôi sẽ không để ông gục ngã giữa chừng vì một lời hứa với chính mình."
Khê Miên gật đầu, không còn lý do gì để từ chối lời thỉnh cầu ấy, và khi cô bước ra khỏi phòng họp, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao trên quảng trường Vòm Cát, nơi những ngọn lửa trại của các đại diện liên minh vẫn còn cháy sáng khắp nơi, cô cảm nhận rõ ràng rằng, sau tất cả những chặng đường dài, tất cả những mất mát và hy sinh, họ cuối cùng cũng đang tiến đến khoảnh khắc quyết định mà toàn bộ hành trình của cô, kể từ ngày rời khỏi cổng Vòm Xanh, đã âm thầm dẫn dắt tới.
Bách Lâm tìm đến bên cô, và cả hai đứng lặng lẽ một lúc lâu, không cần lời nói, chỉ cảm nhận sự hiện diện của nhau trước ngưỡng cửa của điều mà cả hai đều biết sẽ là thử thách lớn nhất, và có lẽ là cuối cùng, trên con đường họ đã cùng nhau đi qua.