Chương 90
Chương 90 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Ánh nắng buổi sáng chiếu xuyên qua lớp kính cong của phòng hội nghị trên tầng cao nhất Vòm Thượng, nơi chỉ hai ngày trước Khê Miên từng đứng lên từ chối Hiệp Ước Thống Nhất trước ánh mắt lạnh lùng của Lôi Bách Đạt, và giờ đây, cô lại đứng ở chính căn phòng ấy, nhưng lần này không phải với tư cách một đại biểu bị theo dõi, mà giữa một cuộc họp khẩn cấp của những gì còn sót lại của Hội Đồng Trung Ương.
Lôi Bách Đạt ngồi ở một góc phòng, không còn ở vị trí trung tâm quyền lực quen thuộc, mà bị canh giữ bởi chính những người lính từng phục vụ dưới quyền ông — không phải trong xiềng xích, vì Khê Miên đã kiên quyết phản đối bất kỳ hình thức đối xử tàn bạo nào, mà trong một sự giám sát chặt chẽ chờ đợi một phiên xét xử công khai trước đại diện của tất cả các Vòm.
"Ông ta sẽ không bị xử tử," Khê Miên nói với Bách Lâm khi cả hai đứng bên cửa sổ nhìn xuống quảng trường bên dưới, nơi hàng nghìn người dân Vòm Thượng, cả từ những tầng cao sang trọng lẫn từ Tầng Nền tăm tối, đã tụ tập để chứng kiến những gì đang xảy ra với trung tâm quyền lực từng thống trị cuộc sống của họ suốt nhiều thế hệ. "Không phải vì tôi tha thứ cho những gì ông ta đã làm, mà vì tôi không muốn liên minh này bắt đầu bằng chính loại bạo lực chúng ta đang chống lại."
"Ông ta sẽ phải đối mặt với công lý theo một cách khác," Bách Lâm đáp, gật đầu đồng tình. "Bị tước bỏ mọi quyền lực, buộc phải sống giữa những người mà gia đình ông ta đã áp bức, có lẽ đó là một hình phạt nặng nề hơn bất kỳ án tử nào."
Cảnh Bá Tuyên đã không có được sự khoan dung tương tự — khi cố gắng chạy trốn qua một lối thoát hiểm bí mật trong lúc hỗn loạn, ông bị chính những người lính an ninh dưới quyền mình, giờ đây không còn trung thành với ông nữa, bắt giữ và giao nộp cho lực lượng liên minh. Ông sẽ phải trả lời trước một hội đồng gồm đại diện từ mọi Vòm về những gì đã xảy ra trong các phòng thẩm vấn dưới quyền mình, bao gồm cả những gì Doanh Bá Thông đã phải chịu đựng.
Tin tức về sự sụp đổ của trung tâm quyền lực lan truyền nhanh chóng qua mọi kênh liên lạc còn hoạt động, và trong những ngày tiếp theo, những phản hồi bắt đầu đổ về từ khắp Đồng Tro — không chỉ từ các Vòm thành viên của liên minh, mà từ những Vòm khác chưa từng liên lạc trực tiếp với Mạng Lưới Đồng Tro trước đây, giờ đây gửi sứ giả đến hỏi về những gì đã thực sự xảy ra và làm sao họ có thể tham gia vào những gì đang được xây dựng.
Ở phía đông, đoàn quân Vòm Muối, dưới lệnh của chính Khổng Bá Trục, đã rút lui hoàn toàn khỏi khu vực xung quanh Vòm Thượng, và trong một cuộc trao đổi vô tuyến căng thẳng với đại diện liên minh, ông tuyên bố sẵn sàng đối thoại về một thỏa thuận ngừng bắn vĩnh viễn, dù ông từ chối thừa nhận toàn bộ trách nhiệm cho những gì đã xảy ra dưới quyền chỉ huy của mình.
"Ông ta không phải một người tốt đột nhiên thức tỉnh," Sơn Bá Đạt nói với Khê Miên khi cả hai đứng quan sát đoàn quân Vòm Muối rút lui từ một điểm cao gần cổng thành. "Nhưng tôi nghĩ, ông ta cũng không phải là kẻ ác tuyệt đối như tôi từng nghĩ khi còn phục vụ dưới quyền ông ta. Có lẽ ông ta chỉ là một người đã chọn con đường dễ dàng nhất trong một thế giới dạy người ta rằng quyền lực và nỗi sợ là những công cụ duy nhất để tồn tại."
"Còn Kích Bá Hoành?" Khê Miên hỏi.
Sơn Bá Đạt lắc đầu chậm rãi. "Ông ta từ chối rút lui cùng Khổng Bá Trục," anh nói, giọng anh mang một sự nặng nề. "Ông ta cùng một nhóm nhỏ những người lính vẫn còn trung thành tuyệt đối đã rút vào vùng núi phía nam. Tôi không nghĩ chúng ta đã nghe tin cuối cùng về ông ta."
Khê Miên gật đầu, hiểu rõ rằng dù chiến thắng hôm nay mang ý nghĩa to lớn, nó không đồng nghĩa với việc mọi hiểm nguy đã hoàn toàn chấm dứt — vẫn còn những kẻ như Kích Bá Hoành, những người đã đầu tư quá sâu vào trật tự cũ để có thể buông bỏ nó dễ dàng, nhưng cô cũng cảm nhận rõ ràng rằng, lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi Vòm Xanh, họ không còn phải đối mặt với những hiểm nguy ấy từ vị thế của kẻ yếu thế đơn độc nữa.
Buổi chiều hôm đó, một cuộc họp lớn được tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm Vòm Thượng, quy tụ đại diện của tất cả các Vòm thành viên liên minh, cùng với những đại diện mới từ các Vòm khác vừa gửi sứ giả đến, và lần đầu tiên, cả những người dân Tầng Nền cũng được mời tham dự công khai, đứng lẫn với những cư dân từ các tầng cao hơn của Vòm Thượng trong cùng một không gian mà trước đây từng bị phân chia nghiêm ngặt.
Vịnh Thị Ngoan, đứng ở hàng đầu đám đông Tầng Nền, nhìn Khê Miên bước lên bục phát biểu tạm thời với một sự tự hào không giấu diếm, và khi ánh mắt hai người gặp nhau, một sự công nhận thầm lặng nhưng sâu sắc trao đổi giữa họ.
"Hôm nay," Khê Miên bắt đầu, giọng cô vang lên rõ ràng khắp quảng trường đông đúc, "chúng ta không đứng đây để ăn mừng chiến thắng trước một kẻ thù, mà để bắt đầu một điều gì đó mới. Kho Hạt Gốc, thứ đã bị cất giấu và độc quyền qua nhiều thế hệ, sẽ không còn thuộc về bất kỳ một Vòm nào, một dòng họ nào. Nó sẽ được mở ra, kiểm kê đầy đủ, và những dòng giống bên trong sẽ được phân phối công bằng đến mọi Vòm, mọi cộng đồng cần đến chúng, thông qua chính mạng lưới mà tất cả chúng ta đã cùng nhau xây dựng."
Một tràng vỗ tay vang lên khắp quảng trường, kéo dài hơn bất kỳ khoảnh khắc ăn mừng nào Khê Miên từng chứng kiến trong suốt hành trình dài của mình, và khi tiếng vỗ tay dần lắng xuống, Diệp Bá Nhân bước lên, mang theo một chồng tài liệu mới được soạn thảo vội vã trong đêm qua bởi các đại diện liên minh.
"Chúng tôi đề xuất một cấu trúc chuyển tiếp," ông nói, "trong đó Hội Đồng Trung Ương cũ sẽ bị giải thể hoàn toàn, thay thế bằng một hội đồng đại diện luân phiên từ tất cả các Vòm, xây dựng dựa trên chính mô hình mà Mạng Lưới Đồng Tro đã áp dụng thành công — không một Vòm nào, dù lớn hay nhỏ, nắm giữ quyền lực vĩnh viễn hay tuyệt đối."
Đề xuất ấy được thông qua với sự đồng thuận gần như tuyệt đối, chỉ vấp phải một vài câu hỏi thực tế về cách thức triển khai cụ thể, những câu hỏi mà Khê Miên biết sẽ còn cần rất nhiều tháng, thậm chí nhiều năm nữa để giải quyết trọn vẹn, nhưng lần đầu tiên, chúng được đặt ra trong một tinh thần xây dựng chung, không phải trong sự nghi kỵ và sợ hãi.
Doanh Bá Thông, đứng lặng lẽ ở rìa quảng trường suốt buổi họp, cuối cùng cũng được mời lên bục để nói vài lời, và khi ông bước lên, cả đám đông dành cho ông một sự im lặng tôn kính, nhận ra gương mặt vẫn còn hằn vết bầm tím của người đàn ông đã âm thầm hy sinh nhiều năm cuộc đời mình cho khoảnh khắc này. "Tôi từng nghĩ mình chỉ có thể là đôi mắt và đôi tai trong bóng tối," ông nói, giọng ông run lên vì xúc động. "Nhưng hôm nay, đứng đây, tôi nhận ra rằng đôi khi, người quan sát thầm lặng nhất cũng có thể góp phần thắp sáng cả một thế giới, nếu người ấy đủ kiên nhẫn chờ đợi đúng thời khắc để cất tiếng." Đám đông đáp lại bằng một tràng vỗ tay dài, và Vịnh Thị Ngoan, đứng giữa những người hàng xóm Tầng Nền của mình, khóc mà không hề cố che giấu.
Đêm đó, khi phần lớn công việc tổ chức đã tạm lắng và ánh đèn của Vòm Thượng bắt đầu được thắp sáng đồng đều hơn, kể cả ở những khu vực Tầng Nền vốn trước đây luôn chìm trong bóng tối yếu ớt, Khê Miên đứng một mình trên ban công cao nhất, nhìn xuống toàn cảnh của Vòm Thượng đang dần chuyển mình.
Bách Lâm tìm đến bên cô, mang theo hai chén trà nóng, và cả hai đứng lặng lẽ một lúc lâu, không cần lời nói, chỉ cảm nhận trọng lượng của mọi điều đã xảy ra.
"Chúng ta đã làm được," anh nói cuối cùng, giọng anh mang một sự nhẹ nhõm sâu sắc pha lẫn mệt mỏi.
"Chúng ta mới chỉ bắt đầu," Khê Miên đáp, dựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp tim quen thuộc của anh dưới lớp áo. "Phá bỏ một thứ gì đó sai trái luôn dễ dàng hơn xây dựng một thứ gì đó đúng đắn để thay thế nó. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm — mở Kho Hạt Gốc, phân phối những gì bên trong, giúp Tầng Nền và tất cả những nơi từng bị lãng quên tìm lại vị trí xứng đáng của mình trong thế giới mới này."
"Nhưng lần này," Bách Lâm nói, siết chặt tay cô, "chúng ta không làm điều đó một mình, và không làm điều đó trong bóng tối nữa."
Khê Miên gật đầu, nhìn lên bầu trời đêm không bị lọc qua bất kỳ lớp kính nào, hàng ngàn vì sao trải rộng phía trên như một lời hứa mơ hồ nhưng bền bỉ, và trong lòng cô, hình ảnh hạt giống đầu tiên cô từng cầm trong tay nhiều năm về trước lại hiện lên, giờ đây mang một ý nghĩa còn sâu sắc hơn bất kỳ điều gì cô từng hiểu khi còn là một đứa trẻ chín tuổi đứng trong Kho Hạt của Vòm Xanh — rằng một lời hứa nhỏ bé, được giữ gìn đủ lâu, đủ kiên nhẫn, cuối cùng có thể lớn lên thành một điều gì đó đủ mạnh mẽ để thay đổi cả một thế giới.