Chương 84
Chương 84 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Trạm dừng chân tạm thời mà đoàn thương nhân trung lập vẫn dùng để nghỉ ngơi giữa Vòm Thượng và Vòm Cát hiện ra sau hai ngày di chuyển gấp rút, một cụm lều bạt dựng quanh một giếng nước cũ, đủ kín đáo để Bách Lâm quyết định đây là nơi an toàn nhất để cả nhóm dừng lại lâu hơn vài giờ, cho Doanh Bá Thông có thời gian hồi phục trước khi tiếp tục quãng đường còn lại về Vòm Cát.
"Ông cần nghỉ ngơi nhiều hơn nữa," Khê Miên nói, quan sát Doanh Bá Thông đang ngồi tựa vào một tảng đá dưới bóng lều, gương mặt ông vẫn còn tái nhợt dù đã khá hơn nhiều so với đêm họ giải cứu ông. "Chúng ta không cần vội đến mức này."
"Chúng ta cần vội," Doanh Bá Thông đáp, giọng ông đã vững vàng hơn sau một ngày nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ. "Vì tôi tin, ngay lúc này, Cảnh Bá Tuyên đang lục soát lại toàn bộ Kho Lưu Trữ Riêng để tìm hiểu chính xác tôi đã lấy được những gì, và một khi ông ta phát hiện ra cánh cửa dẫn xuống nơi tôi sắp kể cho các người nghe, tất cả những gì nằm bên dưới đó có thể sẽ biến mất vĩnh viễn."
Bách Lâm, Kiên và Khê Miên ngồi quây quần quanh ông, và trong ánh sáng chiều tà lọc qua tấm bạt lều, Doanh Bá Thông bắt đầu kể lại câu chuyện mà ông đã giữ kín suốt nhiều tháng, kể từ khi tình cờ phát hiện ra nó trong lúc tìm kiếm tài liệu cho một nhiệm vụ hoàn toàn khác.
"Kho Lưu Trữ Riêng không chỉ là nơi cất giữ tài liệu," ông nói, giọng ông trầm xuống như thể vẫn còn sợ hãi việc nói to những điều này, dù họ đang ở cách xa Vòm Thượng hàng chục dặm. "Nó được xây dựng ngay trên nền móng của một cơ sở cũ hơn nhiều, có từ trước Đại Biến — một trong những hầm trú ẩn đầu tiên mà Tập đoàn Thiên Hộ xây dựng cho chính hội đồng quản trị của mình, trước khi thảm họa xảy ra. Tôi tình cờ tìm thấy một cánh cửa cũ, gần như bị lãng quên, dẫn xuống một tầng sâu hơn mà không một tài liệu chính thức nào của Hội Đồng Trung Ương từng nhắc đến."
"Ông đã xuống đó chưa?" Bách Lâm hỏi, sự căng thẳng hiện rõ trong giọng anh.
"Chỉ một lần, và không lâu," Doanh Bá Thông đáp. "Đủ để thấy những dãy kệ kim loại trải dài trong bóng tối, và trong ánh đèn pin yếu ớt của mình, tôi thấy... những hộp giống hệt những gì cô từng mô tả với tôi, Khê Miên. Những hộp lưu trữ hạt giống."
Khê Miên cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đông cứng lại trong một khoảnh khắc, và cô phải hỏi lại để chắc chắn mình không nghe nhầm. "Hạt giống?"
"Hàng trăm, có lẽ hàng nghìn hộp," Doanh Bá Thông xác nhận, "được sắp xếp có hệ thống, bảo quản kỹ lưỡng hơn bất kỳ điều gì tôi từng thấy, ngay cả trong những mô tả về Kho Hạt của các Vòm khác. Tôi không dám ở lại đủ lâu để đọc hết các nhãn, sợ bị phát hiện, nhưng tôi đã kịp thấy một tấm biển lớn treo ở lối vào, với một dòng chữ tôi sẽ không bao giờ quên."
"Dòng chữ gì?" Kiên hỏi, giọng cậu căng thẳng.
Doanh Bá Thông nhìn thẳng vào Khê Miên khi trả lời, như thể biết rõ những từ này sẽ có ý nghĩa lớn lao nhất đối với cô hơn bất kỳ ai khác trong nhóm. "Kho Hạt Gốc," ông nói. "Được thành lập bởi Hội Đồng Quản Trị Tập đoàn Thiên Hộ, để bảo tồn tương lai của những kẻ xứng đáng."
Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả nhóm, và Khê Miên cảm thấy nước mắt bất chợt dâng lên trong mắt mình, một sự pha trộn phức tạp giữa nỗi phẫn nộ và một cảm giác gần như choáng váng trước việc huyền thoại mà Cố Diễm Ninh từng kể cho cô nghe, nửa như câu chuyện cổ tích nửa như lời cảnh báo, giờ đây hóa ra là sự thật — không chỉ là sự thật, mà là một sự thật tàn nhẫn hơn bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng.
"Vậy Kho Hạt Gốc có thật," cô nói khẽ, giọng cô run lên. "Nó không phải là một huyền thoại. Nó là một kho báu bị đánh cắp, được cất giấu bởi chính những kẻ đã gây ra Đại Biến, để dành riêng cho hậu duệ của mình, trong khi tất cả những Vòm còn lại phải vật lộn với những dòng giống ngày càng suy yếu, ngày càng ít ỏi."
"Dòng chữ ấy nói 'những kẻ xứng đáng'," Bách Lâm nói, giọng anh mang một sự căm phẫn lạnh lẽo. "Không phải toàn thể nhân loại còn sót lại. Chỉ những kẻ họ tự cho là xứng đáng — chính họ, và những người họ chọn giữ lại quyền lực cùng mình."
Doanh Bá Thông gật đầu, rồi đưa mảnh kim loại nhỏ ông đã giấu kín ra một lần nữa, đặt nó vào lòng bàn tay Khê Miên với một sự trân trọng như thể đang trao lại chính vận mệnh của cả liên minh. "Đây là chìa khóa dẫn xuống cánh cửa ấy," ông nói. "Tôi đã lấy được nó từ văn phòng của chính Cảnh Bá Tuyên, trong một lần ông ta để lại chùm chìa khóa không giám sát, nhiều tuần trước khi tôi bị phát hiện. Tôi đã định gửi nó cho các người qua kênh liên lạc thông thường, nhưng nhận ra rủi ro quá lớn nếu nó bị chặn giữa đường. Tôi quyết định giữ nó bên mình, chờ thời điểm thích hợp nhất."
"Ông đã mang nó theo suốt cả những ngày bị giam giữ và thẩm vấn," Khê Miên nói, giọng cô run lên vì khâm phục lẫn kinh hoàng trước những gì ông đã phải chịu đựng để bảo vệ vật nhỏ bé này. "Nếu họ tìm thấy nó..."
"Họ đã không tìm thấy," Doanh Bá Thông đáp, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên định thoáng qua trên gương mặt ông. "Và giờ đây, nó nằm trong tay người xứng đáng sử dụng nó nhất."
Bách Lâm, dù chia sẻ sự phẫn nộ của cả nhóm, vẫn giữ được cái đầu thực tế đặc trưng của mình, chuyển cuộc trò chuyện sang những câu hỏi cấp bách hơn. "Vậy chúng ta cần làm gì với thông tin này?" anh hỏi. "Chúng ta không thể quay lại Vòm Thượng ngay lập tức để mở cánh cửa ấy — không phải với ba người và một người vừa mới thoát khỏi phòng giam."
"Không," Khê Miên đồng ý, tâm trí cô đã bắt đầu chuyển từ cú sốc sang tính toán chiến lược, một kỹ năng cô đã học được qua nhiều tháng đối đầu với những tình huống phức tạp hơn bất kỳ điều gì cô từng chuẩn bị khi còn là một Người Giữ Hạt đơn thuần trong bốn bức tường của Kho Hạt. "Chúng ta cần quay lại liên minh trước, huy động đủ lực lượng, và khi chúng ta trở lại Vòm Thượng, đó sẽ không chỉ là một nhóm nhỏ lẻn vào trong bóng tối nữa. Đó sẽ là toàn bộ sức mạnh của Mạng Lưới Đồng Tro, đến để mở khóa sự thật này trước mặt tất cả mọi người, không chỉ cho riêng chúng ta."
"Còn việc công bố sự thật thì sao?" Kiên hỏi. "Chúng ta đã có tài liệu về Tập đoàn Thiên Hộ, về dòng dõi của Lôi Bách Đạt. Giờ chúng ta còn có bằng chứng về Kho Hạt Gốc. Nhưng làm sao để tất cả các Vòm, không chỉ những Vòm đã tham gia liên minh, được biết đến sự thật này cùng một lúc, trước khi Hội Đồng Trung Ương có cơ hội bóp méo hoặc chối bỏ nó?"
Doanh Bá Thông, dù vẫn còn yếu, ngồi thẳng dậy hơn khi câu hỏi ấy được đặt ra, như thể đây chính là phần thông tin cuối cùng ông muốn chia sẻ. "Có một hệ thống," ông nói, "gọi là Đài Phát Toàn Vòm, được xây dựng ngay tại trung tâm Vòm Thượng, dùng để truyền tải thông điệp chính thức của Hội Đồng Trung Ương đến mọi Vòm cùng lúc, qua một mạng lưới ăng-ten tiếp sóng trải khắp khu vực. Đó là công cụ họ vẫn dùng để phát Biên Niên Đại Biến, để truyền bá những thông điệp về Hiệp Ước Thống Nhất. Nếu ai đó có thể chiếm được đài phát ấy, dù chỉ trong vài phút..."
"Chúng ta có thể dùng chính công cụ tuyên truyền của họ để phơi bày sự thật," Bách Lâm nói, hoàn thành câu nói thay ông, ánh mắt anh sáng lên với một ý tưởng đang dần thành hình rõ ràng.
"Chính xác," Doanh Bá Thông xác nhận. "Nhưng đài phát ấy được canh gác nghiêm ngặt hơn bất kỳ nơi nào khác trong Vòm Thượng, kể cả khu an ninh nơi tôi bị giam giữ. Đây không phải một nhiệm vụ có thể hoàn thành bằng sự lén lút đơn thuần."
Khê Miên nhìn xuống mảnh chìa khóa nhỏ trong lòng bàn tay mình, rồi nhìn lên bầu trời đêm đang dần buông xuống qua khe hở của tấm lều, những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh phía trên. Cô nghĩ về Ngạn Thế Bình, về những khu định cư đã bị thiêu rụi, về Vịnh Thị Ngoan và những người dân Tầng Nền chưa từng được nhìn thấy ánh sáng thật của Vòm Thượng, về tất cả những gì đã dẫn họ đến khoảnh khắc này.
"Vậy chúng ta sẽ cần nhiều hơn một nhóm nhỏ lẻn vào trong đêm," cô nói, giọng cô mang một sự quyết tâm mới, sắc bén hơn bất kỳ điều gì cô từng cảm nhận trước đây. "Chúng ta sẽ cần toàn bộ sức mạnh mà liên minh này đã xây dựng được — không phải để chinh phục Vòm Thượng bằng vũ lực, mà để tạo đủ áp lực, đủ thời gian, để mở được cánh cửa dẫn xuống Kho Hạt Gốc, và giữ được đài phát đủ lâu để sự thật được truyền đi đến mọi ngóc ngách của thế giới hậu Đại Biến này."
Bách Lâm gật đầu, ánh mắt anh gặp ánh mắt cô với một sự đồng lòng tuyệt đối. "Đây sẽ là trận chiến cuối cùng," anh nói, "không phải vì chúng ta muốn chiến tranh, mà vì đây là lần duy nhất mọi thứ — sự thật, công lý, và tương lai của tất cả những ai còn sống sót — hội tụ vào cùng một điểm, cùng một thời khắc."
Đêm đó, khi cả nhóm tiếp tục hành trình trở về Vòm Cát dưới bầu trời đầy sao của Đồng Tro, Khê Miên siết chặt mảnh chìa khóa nhỏ trong tay, cảm nhận rõ ràng rằng mình đang mang theo không chỉ một vật thể kim loại bé nhỏ, mà cả trọng lượng của một sự thật đã bị chôn giấu qua nhiều thế hệ, chờ đợi đúng khoảnh khắc để được giải phóng.