Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 35

Chương 35 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Hai ngày sau khi rời khu vực của Đái Văn Cường, đoàn dừng chân dựng trại bên một khối đá lớn đủ để chắn gió, và lần đầu tiên kể từ đêm bên đống lửa của ông già, cả năm người có đủ thời gian và sự bình yên tương đối để cùng nhau bàn bạc kỹ lưỡng về những gì họ đã khám phá được.

Vệ Diễm Quỳnh, ngồi với chiếc hộp kim loại mở trước mặt, đang xem xét kỹ mảnh phù hiệu dưới ánh sáng ban ngày, sử dụng một chiếc kính lúp nhỏ cô mang theo trong bộ dụng cụ kỹ thuật của mình.

"Con nghĩ đây không chỉ là một mảnh kim loại thông thường," cô nói, giọng cô đầy tập trung. "Nhìn kỹ cạnh của nó — có một lớp phủ mỏng, gần như trong suốt khi ánh sáng chiếu qua đúng góc. Con nghĩ nó từng có chức năng nhận diện điện tử nào đó, không chỉ đơn thuần là một tấm thẻ khắc tên."

"Ý con là nó từng dùng để mở khóa cái gì đó?" Khê Miên hỏi.

"Có thể," Diễm Quỳnh đáp, vẫn không rời mắt khỏi mảnh kim loại. "Công nghệ như thế này vượt xa bất cứ điều gì Vòm Xanh hiện có, ngay cả trong các thiết bị hiện đại nhất của Trạm Hô Hấp. Nếu đây là công nghệ thông thường của Thiên Hộ, thì họ tiên tiến hơn nhiều so với những gì ta có thể tưởng tượng về thế giới trước Đại Biến."

Ngạn Thế Bình, ngồi mài lại lưỡi dao của mình trong lúc lắng nghe, góp lời, giọng ông trầm ngâm. "Điều đó khớp với những gì tôi từng nghe đồn, nhiều năm trước, từ một thương nhân già ở một Vòm khác — về những 'gia tộc cũ', như ông ta gọi, những dòng họ mà quyền lực và của cải của họ dường như vượt xa những gì hợp lý đối với bất kỳ ai chỉ sống sót qua Đại Biến bằng nỗ lực và may mắn thông thường."

"Ông có nhớ ông ta nói cụ thể điều gì không?" Bách Lâm hỏi, ngồi thẳng dậy, sự chú ý của anh dồn hẳn vào câu chuyện.

"Không nhiều," Ngạn Thế Bình thừa nhận. "Ông ta chỉ nói rằng có những gia đình, ở một số Vòm quyền lực nhất, nắm giữ tri thức kỹ thuật và tài nguyên vượt xa những gì họ lẽ ra nên có nếu chỉ dựa vào những gì còn sót lại sau thảm họa. Ông ta nói điều đó với một giọng nửa đùa nửa thật, như một câu chuyện phiếm hơn là một lời cáo buộc nghiêm túc. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều về nó."

Khê Miên cảm thấy những mảnh ghép rời rạc bắt đầu dần kết nối với nhau trong tâm trí cô — lời của Cố Diễm Ninh về Kho Hạt Gốc có thể đặt tại Vòm Thượng, lời đồn về những "gia tộc cũ" nắm giữ quyền lực vượt trội, tài liệu tìm thấy trong hộp của Đái Văn Cường về việc phân loại các khu vực trú ẩn theo cấp độ ưu tiên.

"Nếu Vòm Thượng thực sự là nơi cất giữ Kho Hạt Gốc," cô nói chậm rãi, "và nếu những người sáng lập nên nó có liên hệ với Thiên Hộ, như tài liệu chúng ta tìm thấy gợi ý, thì có lẽ Hội Đồng Trung Ương ngày nay không đơn thuần chỉ là một cơ quan điều phối liên-Vòm được thành lập sau thảm họa. Có lẽ nó là sự tiếp nối, dưới một cái tên khác, của chính tổ chức đã góp phần gây ra Đại Biến."

Một khoảng im lặng dài bao trùm cả nhóm, sức nặng của giả thuyết ấy quá lớn để bất kỳ ai phản ứng ngay lập tức.

"Đó là một cáo buộc rất nghiêm trọng," Bách Lâm nói cuối cùng, giọng anh thận trọng dù rõ ràng không phủ nhận khả năng ấy. "Chúng ta không có bằng chứng trực tiếp nào liên kết Hội Đồng Trung Ương với Thiên Hộ. Chúng ta có một cái tên được nhắc thoáng qua, một biểu tượng, một mảnh tài liệu nói về việc phân loại khu vực trú ẩn. Đó là những mảnh ghép đáng lo ngại, nhưng chưa phải là một bức tranh hoàn chỉnh."

"Tôi biết," Khê Miên nói, gật đầu. "Tôi không nói chúng ta nên đi khắp nơi tuyên bố điều này như một sự thật đã được xác nhận. Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần tiếp tục tìm hiểu, cẩn trọng, và ghi nhớ mọi manh mối chúng ta gặp được, để một ngày nào đó, khi có đủ bằng chứng, sự thật có thể được đưa ra ánh sáng một cách không thể chối cãi."

Kiên, ngồi lắng nghe từ đầu buổi thảo luận với vẻ mặt ngày càng lo lắng, cuối cùng lên tiếng, giọng cậu run nhẹ. "Nếu điều này là thật," cậu nói, "và nếu những người đang cai trị Vòm Thượng thực sự là hậu duệ của Thiên Hộ, vậy thì... họ có nguy hiểm không ạ? Ý con là, nếu họ biết chúng ta đang tìm hiểu về quá khứ của họ?"

Câu hỏi ấy khiến cả nhóm im lặng thêm một lúc, và Khê Miên nhận ra Kiên đã đặt ra điều mà tất cả họ đều đang nghĩ đến nhưng chưa ai dám nói thành lời.

"Có thể," Bách Lâm nói thành thật, không muốn giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của tình huống để trấn an cậu một cách giả tạo. "Đó là lý do tại sao chúng ta cần cẩn trọng về việc chia sẻ những gì chúng ta biết, và với ai. Không phải vì chúng ta nên sợ hãi đến mức không dám tìm hiểu thêm, mà vì chúng ta cần đủ khôn ngoan để không đưa mình vào nguy hiểm không cần thiết trước khi chúng ta sẵn sàng, hoặc có đủ sức mạnh, để đối mặt với những gì sự thật ấy có thể kéo theo."

"Đó là lý do chúng ta cần đến Vòm Cát trước," Ngạn Thế Bình bổ sung, giọng ông thực tế. "Không chỉ vì hạt giống. Vòm Cát đã tồn tại và giao thương với nhiều Vòm khác trong nhiều thế hệ. Nếu có ai biết thêm về lịch sử thật của thế giới trước Đại Biến, ngoài một ông già sống ẩn dật giữa Đồng Tro, có lẽ đó sẽ là những người đã chứng kiến và ghi nhớ nhiều hơn qua nhiều thế hệ giao thương."

Khê Miên gật đầu, cảm nhận một sự quyết tâm mới đang hình thành trong cô, pha trộn với một nỗi lo lắng cô không thể hoàn toàn xua tan. Cô nhìn xuống chiếc hộp kim loại, rồi nhìn sang chiếc hộp chống sốc chứa hạt giống, hai vật mang hai sứ mệnh khác nhau nhưng giờ đây gắn liền với nhau trong cùng một hành trình.

"Chúng ta sẽ đến Vòm Cát," cô nói, giọng cô kiên định. "Chúng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ ban đầu — thương lượng vì phụ tùng và giống mới cho Vòm Xanh. Nhưng chúng ta cũng sẽ hỏi han, cẩn thận và khéo léo, về bất cứ điều gì họ có thể biết về Thiên Hộ, về Kho Hạt Gốc, về những gì thực sự đã xảy ra trước Đại Biến."

"Và nếu chúng ta tìm ra thêm sự thật," Bách Lâm nói, nhìn cô với một ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy quyết tâm, "chúng ta sẽ cùng nhau quyết định bước tiếp theo là gì. Không ai trong chúng ta phải đối mặt với điều này một mình."

"Con nghĩ chúng ta nên giữ bí mật này chặt chẽ hơn cả những gì chúng ta đã làm với hạt giống," Diễm Quỳnh nói, cẩn thận gói lại mảnh phù hiệu vào lớp vải chống ẩm cũ mà Đái Văn Cường đã dùng để bảo quản nó suốt nhiều năm. "Nếu ai đó thực sự đang bảo vệ khu vực gần Vòm Đá như ông ấy nói, thì rất có thể cũng có người đang để mắt đến bất kỳ ai bắt đầu hỏi những câu hỏi đúng."

"Con nói đúng," Khê Miên đồng ý. "Từ giờ, khi đến Vòm Cát, chúng ta sẽ hỏi han một cách gián tiếp — có thể bắt đầu bằng những câu hỏi về lịch sử chung của các Vòm, về những câu chuyện cổ họ vẫn kể, thay vì hỏi thẳng về Thiên Hộ. Ta không muốn khiến bất kỳ ai cảnh giác trước khi chúng ta hiểu rõ mình đang đối mặt với điều gì."

Ngạn Thế Bình gật đầu tán thành, rồi đứng dậy để chuẩn bị cho ca gác đêm đầu tiên, nhưng trước khi rời khỏi vòng lửa, ông dừng lại, nhìn cả nhóm một lượt. "Tôi muốn nói thêm một điều," ông nói, giọng ông trầm và nghiêm túc hơn thường lệ. "Trong suốt sự nghiệp của mình, tôi đã học được rằng sự thật, một khi đã bắt đầu được tìm kiếm, hiếm khi dừng lại đúng lúc người ta cảm thấy đủ an toàn để dừng. Nếu chúng ta tiếp tục con đường này, chúng ta cần chuẩn bị tinh thần rằng nó có thể dẫn chúng ta đi xa hơn, và nguy hiểm hơn, những gì bất kỳ ai trong chúng ta có thể lường trước lúc này."

"Tôi hiểu điều đó," Khê Miên nói, giọng cô không hề dao động. "Nhưng tôi nghĩ về Phù Thị Đoan, về đứa cháu đang sốt của bà, về người lính trẻ đã mất em gái vì một hệ thống bất công. Nếu có một sự thật lớn hơn đang giải thích tại sao thế giới này lại trở nên như vậy, tôi không nghĩ mình có thể quay lưng lại với việc tìm ra nó, chỉ vì nó có thể nguy hiểm."

Đêm đó, khi viết vào cuốn sổ tay dưới ánh đèn nhỏ, Khê Miên dừng lại rất lâu trước khi đặt bút, cố sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn của mình thành những dòng chữ có ý nghĩa:

*Con từng nghĩ hành trình này chỉ là để tìm phụ tùng, tìm giống mới, cứu lấy Kho Hạt của Vòm Xanh. Giờ con hiểu, có lẽ nó luôn là một điều gì đó lớn hơn nhiều, từ khoảnh khắc cô Diễm Ninh thì thầm cái tên Thiên Hộ vào tai con năm nào. Con không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, hay liệu con có đủ can đảm để đi đến tận cùng của sự thật khi tìm ra nó. Nhưng con biết, con không thể quay lại và giả vờ như chưa từng biết những gì con biết bây giờ. Có lẽ đó cũng là một loại hạt giống — một khi đã gieo xuống, không còn cách nào để lấy nó ra khỏi đất được nữa.*

Đã sao chép liên kết chương