Chương 77
Chương 77 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
Kế hoạch nghi binh sụp đổ nhanh hơn Bách Lâm dự tính — không phải vì sai sót trong thực hiện, mà vì Kích Bá Hoành, với kinh nghiệm chiến trận dày dạn của mình, đã nhận ra sự bất thường trong tiếng động chỉ sau vài phút, ra lệnh cho một nửa lực lượng quay lại truy đuổi nguồn gốc của âm thanh thay vì tiếp tục dồn về phía Vòm Sỏi.
"Họ phát hiện ra chúng ta là giả," Ngạn Thế Bình nói, quan sát qua một khe đá khi hàng chục người lính bắt đầu tỏa ra tìm kiếm theo đội hình có tổ chức, ánh mắt ông sắc bén tính toán từng bước di chuyển của đối phương. "Chúng ta cần rút lui ngay, trước khi họ khép chặt vòng vây."
Trong vài phút ngắn ngủi trước khi buộc phải rút lui, nhóm nghi binh đã cố gắng hết sức để duy trì ảo giác về một lực lượng đông đảo — ném đá xuống từ những mỏm cao để tạo tiếng động dội vang khắp thung lũng đá, đốt những bó cỏ khô tẩm dầu để tạo ra cột khói giả trông như dấu hiệu của một đội quân đang tiến đến từ nhiều hướng, và hô vang những khẩu lệnh giả tưởng bằng nhiều giọng khác nhau để đánh lừa thính giác của kẻ địch. Trong một khoảnh khắc, kế hoạch dường như có hiệu quả — Bách Lâm nhìn thấy một phần lực lượng bao vây Vòm Sỏi dao động, một số người lính bắt đầu quay đầu về phía những tiếng động giả ấy với vẻ bối rối rõ rệt. Nhưng niềm hy vọng ấy chỉ tồn tại trong chốc lát.
Bách Lâm ra hiệu cho toàn bộ nhóm rút lui theo hướng đã định trước, một tuyến đường vòng qua những mỏm đá dẫn về phía điểm tập kết, nhưng ngay khi họ bắt đầu di chuyển, một tiếng hô lớn vang lên phía sau — họ đã bị phát hiện.
"Chạy!" Bách Lâm hét lên, và cả nhóm lao đi giữa những tảng đá lởm chởm, tiếng đạn và mũi tên bay vèo qua tai họ trong khi những người lính Vòm Muối bắt đầu truy đuổi với tốc độ đáng sợ.
Kiên, chạy sát bên Ngạn Thế Bình theo đúng lời hứa của mình, vấp phải một tảng đá lỏng lẻo và ngã sõng soài, mắt cá chân từng bị trẹo trước đó giờ đây khiến cậu không thể đứng dậy ngay lập tức. Ngạn Thế Bình quay lại ngay tức khắc, kéo cậu đứng dậy bằng một cánh tay mạnh mẽ.
"Đi tiếp, ngay bây giờ," ông ra lệnh, đẩy Kiên về phía trước trong khi ông quay lại quan sát khoảng cách với đội truy đuổi đang thu hẹp nhanh chóng.
Họ đến gần một khe núi hẹp — chính là lối vào của một trong những đường hầm khai thác cũ mà Xa Bình Nguyên đã chỉ cho họ, một hành lang đá tự nhiên đủ hẹp để chỉ một hoặc hai người có thể đi qua cùng lúc, dẫn xuyên qua một vách đá dốc đứng trước khi mở ra phía bên kia, nơi điểm tập kết đang chờ đợi.
Ngạn Thế Bình dừng phắt lại ở cửa khe núi, mắt ông quét nhanh qua cấu trúc đá phía trên, và trong một khoảnh khắc, Bách Lâm nhận ra ánh mắt của người bạn đồng hành lâu năm mình mang một điều gì đó khác lạ — một sự tính toán lạnh lùng, dứt khoát, của một người đã nhìn thấy giải pháp mà không ai khác kịp nhận ra.
"Anh đi trước, dẫn mọi người qua khe núi," Ngạn Thế Bình nói, giọng ông đột nhiên bình tĩnh đến kỳ lạ giữa sự hỗn loạn xung quanh. "Tôi sẽ đi sau cùng."
"Ông định làm gì?" Bách Lâm hỏi, một linh cảm bất an dâng lên trong lòng anh.
"Vách đá phía trên khe núi này không ổn định," Ngạn Thế Bình đáp nhanh, chỉ tay lên một khối đá lớn nhô ra phía trên lối đi hẹp. "Tôi đã để ý từ lúc chúng ta đi qua đây lần đầu. Một cú đánh đúng chỗ vào tảng đá nền phía dưới sẽ khiến toàn bộ nó sụp xuống, chặn hoàn toàn lối đi."
Sự thật của kế hoạch ấy đập vào Bách Lâm như một cú đấm vào ngực. "Không," anh nói, giọng anh nghẹn lại. "Chúng ta tìm cách khác. Chúng ta chạy cùng nhau, nhanh hơn."
"Không có thời gian, Bách Lâm," Ngạn Thế Bình nói, giọng ông vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng sợ ấy, đặt một bàn tay lên vai người học trò cũ của mình trong một cử chỉ ngắn ngủi nhưng đầy sức nặng. "Anh biết tôi nói đúng. Nếu tất cả chúng ta cùng chạy, họ sẽ đuổi kịp trước khi chúng ta ra đến điểm tập kết, và tất cả mọi người, kể cả đứa trẻ đang đứng kia, sẽ không sống sót. Nếu tôi ở lại chặn lối này, ít nhất các người có cơ hội."
"Con không đi mà không có bác," Kiên nói, giọng cậu run lên vì sợ hãi lẫn quyết tâm, mắt cậu ngấn lệ.
Ngạn Thế Bình quay sang nhìn cậu, và trong khoảnh khắc ấy, một sự dịu dàng hiếm hoi thay thế cho vẻ nghiêm nghị thường trực trên gương mặt dày dạn của ông. "Con nhớ điều ta nói với con không," ông nói, giọng ông chậm rãi như thể muốn khắc từng lời vào tâm trí cậu thiếu niên mãi mãi. "Kinh nghiệm quan trọng hơn lời khuyên. Hôm nay, ta cho con kinh nghiệm lớn nhất ta có thể trao — rằng đôi khi, dẫn đường không phải là đi trước, mà là đứng lại, để những người phía sau có con đường để đi tiếp."
"Không," Kiên nói, nước mắt lăn dài trên gương mặt cậu. "Xin bác đừng làm vậy."
"Đưa cậu ấy đi," Ngạn Thế Bình nói với Bách Lâm, giọng ông giờ đây mang một sự khẩn thiết không còn chỗ cho tranh luận, khi tiếng bước chân truy đuổi đã gần đến mức có thể nghe rõ tiếng thở hổn hển của những người lính. "Ngay bây giờ."
Bách Lâm nhìn người bạn, người thầy, người đồng hành đã cùng anh đi qua không biết bao nhiêu hiểm nguy trên Đồng Tro suốt những năm tháng dài, và trong ánh mắt hai người, một cuộc trò chuyện không lời diễn ra — sự thừa nhận rằng đây là lựa chọn duy nhất, dù nó xé nát trái tim cả hai.
"Tôi sẽ không quên ông," Bách Lâm nói, giọng anh vỡ ra, và anh nắm chặt tay Ngạn Thế Bình trong một khoảnh khắc cuối cùng trước khi buộc mình phải quay đi, kéo Kiên đang gào khóc phản đối theo cùng, đẩy cậu qua khe núi hẹp cùng những người còn lại của đoàn.
Ngạn Thế Bình quay lại đối mặt với lối vào khe núi, tay ông nắm chặt lấy thanh xà beng ngắn ông luôn mang theo trong bộ dụng cụ của mình, mắt ông nhìn vào bóng dáng những người lính Vòm Muối đang xuất hiện từ sau khúc quanh, chỉ còn cách vài chục bước chân.
Từ phía bên kia khe núi, khi đoàn người đã chạy đủ xa để nhìn lại, Bách Lâm quay đầu trong một khoảnh khắc, và anh nhìn thấy — sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm trí anh — bóng dáng Ngạn Thế Bình đứng vững vàng ở cửa hẹp của khe núi, thanh xà beng giơ cao, và ngay khi những người lính đầu tiên xuất hiện, ông đánh mạnh vào điểm yếu của tảng đá nền mà chỉ mắt ông, qua kinh nghiệm hàng chục năm đọc hiểu địa hình, mới có thể nhận ra.
Một tiếng ầm vang lên, rung chuyển cả mặt đất dưới chân họ, và toàn bộ khối đá phía trên khe núi sụp xuống trong một đám mây bụi và sỏi đá, chôn vùi hoàn toàn lối đi — cùng với người đàn ông đã đứng đó, không lùi bước, để mua lấy sự sống cho những người phía sau mình.
Sự im lặng sau tiếng sụp đổ ấy nặng nề hơn bất kỳ âm thanh nào, và Kiên, quỳ sụp xuống đất, gào khóc không kiểm soát được, tiếng nấc nghẹn của cậu vang vọng giữa những tảng đá xung quanh. Bách Lâm đứng chết lặng, không thể cử động, không thể thở, cảm giác mất mát xé toạc lồng ngực anh theo một cách anh chưa từng trải qua kể từ ngày mất đi đoàn lữ hành đầu tiên dưới sự dẫn dắt của Tần Đình Vũ, nhiều năm về trước.
"Chúng ta phải đi tiếp," một trong những chiến binh Vòm Cát nói khẽ, giọng người ấy cũng nghẹn ngào, nhưng thực tế nghiệt ngã của tình huống buộc phải được nói ra. "Ông ấy đã cho chúng ta cơ hội này. Chúng ta không thể để nó lãng phí."
Bách Lâm gật đầu, dù mỗi cử động đều như xé rách một phần trong anh, và anh cúi xuống, nâng Kiên đứng dậy bằng chính đôi tay đang run rẩy của mình. "Ông ấy đã chọn điều này," anh nói, giọng anh khàn đặc, vừa nói với Kiên vừa nói với chính bản thân mình như một cách để chấp nhận sự thật không thể đảo ngược. "Để chúng ta được sống. Chúng ta sẽ không để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa."
Cả nhóm tiếp tục di chuyển về phía điểm tập kết, mang theo một sự im lặng nặng nề hơn bất kỳ điều gì họ từng cùng nhau gánh chịu trên suốt hành trình dài, và phía sau lưng họ, khối đá sụp đổ vẫn còn bốc lên những đám bụi mỏng trong ánh nắng buổi sáng, một nấm mộ không tên cho người đàn ông đã dành cả cuộc đời mình để dẫn đường cho người khác, và đã chọn, trong khoảnh khắc cuối cùng, biến chính sự đứng lại của mình thành con đường cho những người ông yêu thương.
Kiên đi những bước cuối cùng đến điểm tập kết trong trạng thái gần như vô thức, cơ thể cậu di chuyển theo bản năng trong khi tâm trí cậu vẫn còn mắc kẹt ở khoảnh khắc nhìn thấy khối đá sụp xuống, và mỗi lần nhắm mắt, dù chỉ trong tích tắc, cậu lại thấy hình ảnh ấy lặp lại — bàn tay của Ngạn Thế Bình đặt lên vai anh Bách Lâm, ánh mắt ông nhìn cậu lần cuối, thanh xà beng giơ cao trong ánh nắng. Cậu tự hỏi, với một nỗi day dứt sẽ còn theo cậu rất lâu về sau, liệu mình có thể đã làm gì khác, có thể đã tìm ra cách nào đó để cả hai người cùng sống sót, dù trong sâu thẳm, cậu biết rõ câu trả lời là không — rằng chính sự chấp nhận bất lực trước một sự thật không thể thay đổi mới là điều đau đớn nhất trong tất cả những gì cậu vừa trải qua.