Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 66

Chương 66 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Vòm Thượng hiện ra từ xa như một ngọn núi nhân tạo, cao vượt hẳn mọi thứ Khê Miên từng thấy trên Đồng Tro — không phải một mái vòm đơn giản như Vòm Xanh hay tường thành mở như Vòm Cát, mà một cấu trúc nhiều tầng xếp chồng lên nhau, mỗi tầng được bao bọc bởi lớp kính phản chiếu ánh nắng thành những vệt sáng chói lóa đến mức cả đoàn phải nheo mắt lại khi tiến đến gần hơn.

"Bảy tầng," Diễm Quỳnh nói khẽ, đếm từng lớp cấu trúc với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa cảnh giác của một kỹ thuật viên đánh giá một cỗ máy khổng lồ chưa từng thấy. "Con không thể tưởng tượng cần bao nhiêu năng lượng để duy trì một công trình lớn đến vậy."

"Đó chính xác là điều họ muốn cô nghĩ tới đầu tiên," Bách Lâm nói, giọng anh trầm và cảnh giác. "Quy mô. Sức mạnh. Trước khi cô kịp hỏi bất kỳ câu hỏi nào khác."

Đoàn của Vòm Xanh — Khê Miên, Bách Lâm, Ngạn Thế Bình, Diễm Quỳnh, và Kiên, người đã nài nỉ được đi cùng dù mắt cá chân vẫn còn hơi đau — tiến đến cổng chính cùng lúc với đoàn của Vòm Cát do Câu Bách Thịnh và Diệp Bá Nhân dẫn đầu, cả hai nhóm quyết định nhập chung để tạo cảm giác đoàn kết ngay từ những bước đầu tiên.

Cổng vào không giống bất kỳ cổng Vòm nào Khê Miên từng đi qua — không có người lính gác đơn giản kiểm tra giấy tờ, mà là một hành lang dài với những thiết bị kim loại phức tạp gắn hai bên tường, phát ra tiếng vo ve khe khẽ khi từng người trong đoàn bước qua, và những màn hình nhỏ hiển thị dòng chữ mà Khê Miên không hiểu rõ ý nghĩa nhưng cảm nhận được ngay lập tức mục đích của chúng: giám sát, ghi nhận, đánh giá.

"Chào mừng các vị đến với Vòm Thượng," một giọng nói vang lên từ phía cuối hành lang, và một người đàn ông trung niên bước ra đón họ, gương mặt ông mang một nụ cười chuyên nghiệp không chạm đến mắt, bộ trang phục ông mặc được cắt may tinh tế theo một kiểu dáng Khê Miên chưa từng thấy — không phải vải thô dệt tay như ở Vòm Xanh, mà một chất liệu bóng mượt, gần như không có nếp nhăn dù đã trải qua cả một ngày làm việc.

"Cảnh Bá Tuyên, Ủy viên An ninh của Hội Đồng Trung Ương," ông tự giới thiệu, cúi đầu nhẹ theo một nghi thức trang trọng. "Tôi sẽ hướng dẫn các vị qua thủ tục đăng ký trước khi hội nghị chính thức bắt đầu vào ngày mai."

"Thủ tục đăng ký?" Khê Miên hỏi, cố giữ giọng bình thản dù một sự cảnh giác đã bắt đầu trỗi dậy trong lòng cô.

"Chỉ là những bước cần thiết để đảm bảo an ninh cho tất cả các đại biểu," Cảnh Bá Tuyên đáp, giọng ông nhẹ nhàng nhưng không để lại chỗ cho sự phản đối. "Ghi nhận danh tính, kiểm tra vật dụng mang theo, và một cuộc phỏng vấn ngắn với từng đại diện để hiểu rõ lập trường của Vòm mình trước khi bước vào phòng hội nghị."

Ngạn Thế Bình trao đổi một ánh mắt với Bách Lâm, cả hai đều nhận ra ngay từ ngữ "phỏng vấn" mang một sắc thái đáng lo ngại hơn nhiều so với vẻ ngoài lịch sự của nó.

Thủ tục đăng ký kéo dài gần hai giờ đồng hồ, mỗi thành viên trong đoàn lần lượt được dẫn vào một căn phòng riêng nhỏ, nơi những câu hỏi tưởng chừng vô hại — quê quán, nghề nghiệp, mục đích chuyến đi — dần dần chuyển sang những chi tiết cụ thể hơn về hành trình của họ, về những nơi họ đã ghé qua, về những gì họ đã hỏi han ở Vòm Cát và Vòm Đá.

Khi đến lượt Khê Miên, người phỏng vấn cô, một phụ nữ trẻ với thái độ lạnh lùng chuyên nghiệp, hỏi một câu khiến toàn bộ cơ thể cô căng cứng lại trong một khoảnh khắc.

"Chúng tôi được biết đoàn của cô đã hỏi về một tổ chức cổ có tên Thiên Hộ, tại cả Vòm Cát lẫn Vòm Đá," người phụ nữ nói, giọng bà không hề thay đổi sắc thái, như thể đang hỏi về thời tiết. "Cô có thể giải thích vì sao chủ đề này lại khiến cô quan tâm đến vậy không?"

Khê Miên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng cô đã học được, qua nhiều tháng trên Đồng Tro, cách giữ gương mặt bình thản ngay cả khi bên trong đang cuộn trào. "Tôi là một Người Giữ Hạt," cô đáp, chọn từng lời cẩn thận. "Công việc của tôi đòi hỏi hiểu biết về lịch sử canh nông và bảo tồn giống loài trước Đại Biến. Cái tên ấy xuất hiện tình cờ trong một vài tài liệu cũ chúng tôi tìm thấy."

"Tình cờ," người phụ nữ lặp lại, một sự hoài nghi mỏng manh thoáng qua ánh mắt bà trước khi bà ghi chú điều gì đó vào tập hồ sơ trước mặt. "Thú vị. Chúng tôi cũng nhận thấy nhiều đoàn khác gần đây bày tỏ sự 'tình cờ' quan tâm tương tự."

Câu nói ấy, được thốt ra với một sự bình thản có chủ đích, khiến Khê Miên hiểu ngay rằng đây không phải một cuộc phỏng vấn an ninh thông thường — đây là một cuộc thẩm vấn được ngụy trang khéo léo, và Hội Đồng Trung Ương đã biết, ít nhất một phần, về những gì Khê Miên và những người khác đã khám phá được trên khắp Đồng Tro.

Trên đường được dẫn từ khu vực đăng ký đến khu vực nghỉ ngơi, đoàn của Khê Miên đi ngang qua một ban công lớn nhìn xuống các tầng thấp hơn của Vòm Thượng, và cảnh tượng bên dưới khiến cô dừng bước trong giây lát. Ở những tầng trên, nơi họ đang đứng, sàn nhà lát đá bóng loáng, cây cảnh được cắt tỉa hoàn hảo mọc trong những chậu sứ tinh xảo, và ánh sáng lọc qua lớp kính nhiều tầng nhuộm mọi thứ một sắc vàng ấm áp gần như giả tạo. Nhưng xa hơn về phía đáy Vòm, cô có thể nhìn thấy những khu nhà thấp hơn, chen chúc sát nhau, nơi hàng dài người xếp hàng trước một trạm phân phối nước, và ánh sáng ở đó mang một sắc xám lạnh lẽo hoàn toàn khác.

"Họ gọi khu đó là Tầng Nền," Cảnh Bá Tuyên nói, nhận ra ánh mắt của Khê Miên và giải thích với một sự thản nhiên khiến cô rùng mình. "Nơi ở của những người lao động phục vụ cho vận hành của Vòm Thượng — kỹ thuật viên cấp thấp, nông dân canh tác trong các tầng dưới, những gia đình đã sống ở đây qua nhiều thế hệ nhưng chưa từng có cơ hội thăng tiến lên các tầng trên. Một hệ thống hiệu quả, dù tôi hiểu nó có thể trông xa lạ với một Vòm nhỏ và bình đẳng hơn như Vòm Xanh."

"Bình đẳng không phải điều xa lạ," Khê Miên đáp, không kìm được sự sắc bén trong giọng mình dù cô biết nên thận trọng. "Đó là điều Vòm Xanh xây dựng có chủ đích, không phải một điều may mắn."

Cảnh Bá Tuyên chỉ mỉm cười, một nụ cười không hề phật ý nhưng cũng không hề đồng tình, và tiếp tục dẫn đường mà không đáp lại thêm, để lại trong lòng Khê Miên một sự bất an mới — không chỉ về những gì Hội Đồng Trung Ương biết về đoàn của cô, mà về chính bản chất của nơi quyền lực ấy đang cai trị, một thế giới thu nhỏ nơi sự giàu có ở đỉnh được xây trên nền tảng của những tầng lớp bị lãng quên bên dưới.

Khi thủ tục cuối cùng cũng hoàn tất và cả đoàn được dẫn đến khu vực nghỉ ngơi dành cho đại biểu — một dãy phòng nhỏ, sạch sẽ đến mức lạnh lẽo, không có gì thừa thãi ngoài những thứ cần thiết tối thiểu — họ tập hợp lại trong một phòng chung để trao đổi những gì mỗi người đã trải qua.

"Họ hỏi tôi về Đái Văn Cường," Bách Lâm nói, giọng anh căng thẳng. "Không phải tên ông ấy trực tiếp, nhưng họ hỏi về 'những cá nhân giữ tài liệu lịch sử nhạy cảm ở Vòm Muối'. Họ biết."

"Họ hỏi tôi về Lại Bá Nguyên," Diễm Quỳnh nói thêm, giọng cô run rẩy. "Và về chuyến thăm Kho Lưu Trữ ở Vòm Cát."

Kiên, ngồi thu mình trong góc phòng, lên tiếng với một sự sợ hãi cậu không cố che giấu. "Con nghĩ họ biết mọi thứ về chúng ta," cậu nói. "Mọi nơi chúng ta đã đến, mọi câu hỏi chúng ta đã hỏi."

Ngạn Thế Bình, đứng ở cửa sổ nhìn ra khung cảnh Vòm Thượng trải rộng bên dưới — những khu nhà cao tầng sang trọng dành cho tầng lớp thượng lưu, tương phản rõ rệt với những khu dân cư đông đúc, chật chội hơn nhiều ở phía xa mà ông đã kịp nhìn thấy khi họ được dẫn qua — gật đầu chậm rãi.

"Nếu họ biết nhiều đến vậy," ông nói, "thì câu hỏi không còn là liệu chúng ta có an toàn ở đây hay không. Câu hỏi là tại sao họ vẫn mời chúng ta đến, thay vì đơn giản là ngăn cản chúng ta từ xa."

"Có lẽ," Khê Miên nói chậm rãi, một ý nghĩ đang dần hình thành trong đầu cô, "họ muốn kiểm soát câu chuyện, không phải dập tắt nó. Mời chúng ta đến đây, nơi họ có thể theo dõi mọi lời chúng ta nói, mọi người chúng ta gặp — đó là cách an toàn hơn nhiều so với việc để chúng ta tự do lan truyền những gì mình biết ngoài tầm kiểm soát của họ."

Bách Lâm nhìn cô, một sự lo lắng sâu sắc trong ánh mắt anh. "Nếu cô đúng," anh nói, "thì ngày mai, khi hội nghị chính thức bắt đầu, chúng ta cần cẩn trọng hơn bất kỳ lúc nào khác trên toàn bộ hành trình này. Đây không còn là Đồng Tro, nơi hiểm nguy đến từ thiên nhiên hay từ những kẻ ta có thể nhìn thấy trước mặt. Đây là một trò chơi khác, được chơi bằng những luật lệ ta còn chưa hiểu hết."

Đêm đó, khi cả đoàn cố gắng chợp mắt trong những căn phòng lạnh lẽo, xa lạ, Khê Miên nằm thức nhìn lên trần nhà, nghe tiếng vo ve khe khẽ của những thiết bị giám sát mà cô không thể nhìn thấy nhưng chắc chắn cảm nhận được sự hiện diện, và trong lòng cô, nỗi sợ hãi hòa lẫn với một sự quyết tâm sắc bén hơn bao giờ hết — rằng dù ngày mai mang đến điều gì, cô sẽ không để nỗi sợ ấy khiến cô im lặng trước sự thật mà cô và những người bạn đồng hành đã trả giá quá đắt để tìm ra.

Đã sao chép liên kết chương