Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
8 phút đọc

Chương 78

Chương 78 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Khê Miên nhìn thấy gương mặt Bách Lâm trước khi anh kịp nói một lời nào, và trong khoảnh khắc ấy, cô đã biết — không cần lời giải thích, không cần bất kỳ chi tiết nào — rằng một điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra trên tuyến đường nghi binh.

"Ngạn Thế Bình đâu?" cô hỏi, giọng cô run lên, dù cô đã đoán được câu trả lời từ chính sự vắng mặt đau đớn ấy.

Bách Lâm không thể trả lời ngay, chỉ đứng đó, cơ thể anh như sụp xuống dưới sức nặng của những gì vừa xảy ra, và Kiên, đứng phía sau anh, bật khóc thành tiếng, không còn cố kìm nén như suốt quãng đường trở về điểm tập kết.

"Ông ấy đã cứu chúng tôi," Kiên nói, giọng cậu vỡ vụn giữa những tiếng nấc. "Ông ấy đánh sập lối đi để chặn họ lại. Ông ấy không đi cùng chúng tôi."

Khê Miên cảm thấy toàn bộ thế giới quanh mình như chậm lại, âm thanh trở nên xa xăm và mờ nhạt, khi sự thật thấm dần vào tâm trí cô — người đàn ông đã đồng hành cùng họ từ những ngày đầu tiên rời khỏi Vòm Xanh, người đã dạy Kiên cách đọc dấu vết trên đất, người đã luôn là tiếng nói thực tế và điềm tĩnh giữa mọi cơn bão họ từng đối mặt, giờ đây đã không còn nữa.

Cô ôm chầm lấy Bách Lâm, cảm nhận toàn bộ cơ thể anh run rẩy trong vòng tay mình, và trong khoảnh khắc ấy, không có lời nào cần được nói ra — chỉ có sự hiện diện, sự chia sẻ trọng lượng của nỗi đau mà không ai trong số họ có thể một mình gánh vác.

Diễm Quỳnh, khi nghe tin, ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm mặt, và những chiến binh Vòm Cát còn lại, dù không thân thiết với Ngạn Thế Bình như những người trong đoàn Vòm Xanh, cũng cúi đầu trong một phút im lặng tôn kính dành cho một người đã hy sinh để cứu những người mà, chỉ vài giờ trước, còn là những người xa lạ đối với ông.

Tiếp viện từ Vòm Đá, đến sớm hơn dự kiến nhờ tốc độ hành quân gấp rút của một nhóm nhỏ do chính Ngụy Bá Cường cử đi ngay khi nhận được tín hiệu khẩn cấp, xuất hiện vào buổi chiều hôm đó, buộc Kích Bá Hoành phải rút lui khỏi Vòm Sỏi trước nguy cơ đối mặt với một lực lượng liên minh đang lớn mạnh hơn ông ta tính toán. Nhưng chiến thắng chiến thuật ấy, dù quan trọng, không thể xoa dịu được nỗi đau đang bao trùm lên toàn bộ đoàn người vừa trở về từ trận chiến.

Ba ngày sau, khi tình hình đã tạm ổn định và cả liên minh tập trung tại Vòm Sỏi để tổ chức một buổi tưởng niệm, Khê Miên đứng trước một phiến đá được đặt gần cửa hầm đã sụp đổ — nơi không thể lấy lại được thi thể, nhưng nơi cộng đồng quyết định sẽ mãi mãi là nơi tưởng nhớ người đã ngã xuống ở đó. Xa Bình Nguyên và những người dân Vòm Sỏi đã cùng nhau khắc lên phiến đá ấy một dòng chữ đơn giản: *Ngạn Thế Bình — người đã dừng lại, để những người khác có thể đi tiếp.*

"Tôi nhớ có lần ông ấy nói với tôi," Bách Lâm nói, đứng trước phiến đá với giọng khàn đặc vì đã khóc nhiều hơn bất kỳ lúc nào anh cho phép bản thân mình từ trước đến nay, "rằng dẫn đường không phải là biết mọi câu trả lời, mà là biết khi nào cần dừng lại để lắng nghe vùng đất đang nói gì với mình. Tôi nghĩ, cuối cùng, ông ấy đã lắng nghe vùng đất ấy một lần cuối, và nó đã cho ông biết chính xác nơi mình cần đứng lại."

Kiên bước lên, tay cậu cầm một nắm tro nhỏ được lấy từ đống lửa trại họ đã cùng nhau nhóm lên trong đêm đầu tiên gặp Ngạn Thế Bình, một nghi thức cậu đã đề xuất, lấy cảm hứng từ câu chuyện Khê Miên từng kể cho cậu nghe về tang lễ của Cố Diễm Ninh tại Vòm Xanh, nơi tro cốt được dùng để vun gốc cho một cây tưởng niệm.

"Con không có tro cốt thật của ông," cậu nói, giọng cậu run nhưng kiên định, "nhưng con nghĩ ông sẽ không phiền nếu chúng ta gieo một điều gì đó sống ở đây, nơi ông đã chọn ở lại." Cậu quỳ xuống, đào một hố nhỏ bên cạnh phiến đá, và đổ nắm tro vào đó cùng với một hạt giống Khê Miên đã đưa cho cậu — một trong những dòng giống hiếm hoi và bền bỉ nhất trong Kho Hạt, loại cây có thể mọc lên từ những khe nứt trên đá cằn cỗi nhất.

"Nó sẽ mọc lên từ đây," Khê Miên nói, quỳ xuống cạnh cậu để giúp lấp đất, cảm nhận nước mắt mình rơi xuống hòa lẫn với lớp đất khô. "Giống như cách ông ấy đã sống — tìm được chỗ đứng vững ngay cả ở những nơi khắc nghiệt nhất, và cho những người xung quanh mình một nơi để bám rễ."

Cả nhóm đứng lặng quanh nấm mộ tượng trưng ấy trong một khoảng thời gian dài, mỗi người chìm trong những ký ức riêng về người đàn ông đã đồng hành cùng họ qua Đồng Tro, qua Vòm Muối, qua Vòm Đá, qua tất cả những hiểm nguy mà không một ai trong số họ nghĩ mình có thể sống sót nếu không có sự khôn ngoan thực tế và bền bỉ của ông dẫn đường.

Đường Thị Yên, đại diện cho phái đoàn Vòm Đá đến hỗ trợ, đứng lặng lẽ ở rìa đám đông, và khi buổi lễ kết thúc, bà tìm đến Khê Miên với một sự nghiêm túc mới trong ánh mắt. "Ngụy Bá Cường đã cử tôi đến không chỉ để mang quân tiếp viện," bà nói. "Ông ấy muốn tôi truyền đạt rằng, sau khi nghe về những gì đã xảy ra ở đây, Vòm Đá sẵn sàng xem xét lại cam kết của mình với liên minh. Có lẽ sự hy sinh của người đàn ông ấy đã cho ông ấy thấy đây không phải một cuộc phiêu lưu chính trị viển vông, mà một điều gì đó đáng để hy sinh vì nó."

Khê Miên gật đầu, cảm nhận một sự đau đớn kỳ lạ pha lẫn với niềm an ủi mong manh trước tin tức ấy — rằng cái chết của Ngạn Thế Bình, dù không thể đảo ngược, đã không hoàn toàn vô nghĩa, rằng nó đã trở thành một phần của một điều gì đó lớn lao hơn đang dần thành hình.

Buổi chiều hôm ấy, trước khi trời tối, Khê Miên ngồi trước chiếc máy vô tuyến tại lều chỉ huy tạm thời của Vòm Sỏi, chuẩn bị gửi tin về Vòm Xanh — một trong những cuộc trò chuyện khó khăn nhất cô từng phải thực hiện, khó hơn cả việc đứng trước Hội Đồng Trung Ương tại Vòm Thượng.

"Diệu Lam," cô nói khi kết nối được thiết lập, giọng cô cố giữ vững nhưng vỡ ra ngay từ những từ đầu tiên, "tôi cần cậu chuyển lời đến Hội Đồng. Chúng tôi đã bảo vệ được Vòm Sỏi. Nhưng chúng tôi đã mất Ngạn Thế Bình."

Một khoảng lặng dài vang lên qua đường truyền, và khi Tăng Diệu Lam lên tiếng trở lại, giọng cô nghẹn ngào không giấu diếm. "Tôi rất tiếc, Khê Miên," cô nói. "Tôi biết ông ấy có ý nghĩa thế nào với cậu, với Bách Lâm, với tất cả mọi người."

Tin tức lan truyền nhanh chóng qua Vòm Xanh trong những ngày tiếp theo, và khi Khê Miên liên lạc lại vào buổi tối hôm sau, chính Biện Bá Uy là người cầm ống nói, giọng ông trầm và nặng nề. "Ta đã ra lệnh treo cờ tang trước Kho Hạt trong bảy ngày," ông nói. "Người dân Vòm Xanh sẽ tổ chức một buổi lễ tưởng niệm riêng, dù ông ấy không phải người của Vòm chúng ta theo huyết thống, ông ấy đã bảo vệ những người con của Vòm Xanh bằng cả mạng sống mình. Điều đó xứng đáng được ghi nhớ như một người con của Vòm Xanh thực sự."

Ngay cả Sử Đình Lam, khi đến lượt ông lên tiếng qua đường truyền, cũng không giữ được giọng điệu thường thấy của mình. "Ta từng nghi ngờ giá trị của những chuyến đi ra ngoài Mái Lọc," ông nói, giọng ông chậm rãi và có phần run rẩy. "Nhưng ta không thể nghi ngờ giá trị của một người đã sẵn sàng hy sinh mạng sống mình cho những người khác, dù họ không cùng huyết thống, không cùng Vòm. Nếu đó là loại người mà thế giới bên ngoài Vòm Xanh có thể sản sinh ra, có lẽ ta đã sai nhiều hơn ta muốn thừa nhận."

Khê Miên lắng nghe những lời ấy với một trái tim vừa đau đớn vừa ấm áp, cảm nhận rõ ràng rằng dù Ngạn Thế Bình không còn ở đây để nghe chúng, di sản của ông đã bắt đầu lan tỏa xa hơn bất kỳ điều gì ông có thể tưởng tượng khi còn sống — không chỉ cứu sống một đoàn người tại Vòm Sỏi, mà còn lay chuyển trái tim của những người từng hoài nghi nhất về giá trị của việc mở lòng với thế giới bên ngoài.

Tối hôm đó, khi Kiên ngồi một mình bên phiến đá tưởng niệm dưới ánh sao, Bách Lâm đến ngồi xuống cạnh cậu, cả hai im lặng một lúc lâu trước khi anh lên tiếng.

"Ông ấy tin tưởng con," Bách Lâm nói. "Không phải ai ông ấy cũng cho phép đi cạnh mình trong chiến đấu. Ông ấy thấy ở con điều gì đó — có lẽ chính ông ấy của nhiều năm trước, khi còn trẻ và mới bắt đầu học cách sinh tồn trên Đồng Tro."

"Con sợ con sẽ không bao giờ dẫn đường giỏi như ông ấy," Kiên nói, giọng cậu nhỏ đi.

"Không ai có thể thay thế ông ấy," Bách Lâm đáp, "và con không cần phải làm vậy. Nhưng nếu con mang theo những gì ông ấy đã dạy con — sự kiên nhẫn, sự tôn trọng dành cho vùng đất, sự sẵn lòng đứng lại vì người khác khi cần thiết — thì một phần của ông ấy sẽ luôn tiếp tục dẫn đường, qua chính con."

Kiên gật đầu, lau nước mắt bằng mu bàn tay, và nhìn lên bầu trời đêm không bị che khuất bởi bất kỳ Mái Lọc nào ở nơi này, hàng ngàn vì sao lấp lánh trải rộng phía trên như một tấm bản đồ mênh mông của một thế giới vẫn còn rất nhiều điều để khám phá, để bảo vệ, để dẫn đường qua.

Đã sao chép liên kết chương