Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng
9 phút đọc

Chương 54

Chương 54 — Người Giữ Hạt Giống Cuối Cùng

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Trạm Trung Lộ hiện ra giữa Đồng Tro như một hòn đảo nhỏ giữa biển tro bụi mênh mông — một cụm lều bạt lớn dựng quanh một giếng nước công cộng được xây từ thời trước khi bất kỳ Vòm nào trong vùng chính thức hình thành ranh giới lãnh thổ của mình, nơi các đoàn thương nhân từ nhiều Vòm khác nhau vẫn dừng chân nghỉ ngơi và trao đổi hàng hóa theo một quy ước bất thành văn về sự trung lập.

Ngạn Thế Bình, người đã ghé qua nơi này không biết bao nhiêu lần trong suốt sự nghiệp lữ hành của mình, giải thích cho cả nhóm khi họ tiến đến gần. "Trạm Trung Lộ không thuộc về Vòm nào," ông nói. "Nó được duy trì bởi chính những người thương nhân sử dụng nó, theo một bộ quy tắc đơn giản — không vũ khí trần trụi, không xung đột, không phân biệt xuất thân. Đây là nơi duy nhất trên Đồng Tro tôi từng thấy người của Vòm Muối và Vòm Cát ngồi ăn chung một bàn."

Khi cả đoàn bước vào khu vực lều bạt, Khê Miên nhận ra ngay sự đa dạng đáng kinh ngạc của những người có mặt — thương nhân mặc trang phục nhẹ nhàng thích hợp cho khí hậu sa mạc của Vòm Cát, đứng cạnh những người mang theo dấu hiệu thô ráp hơn của Vòm Muối, và xa hơn một chút, một nhóm nhỏ với trang phục lấm bụi than đặc trưng của thợ mỏ, có lẽ đến từ Vòm Đá, khiến cả nhóm bất giác cảnh giác hơn dù không ai trong nhóm ấy tỏ ra chú ý đến họ.

Gần giếng nước trung tâm, một cuộc tranh luận đang diễn ra, đủ lớn tiếng để thu hút sự chú ý của gần như mọi người trong trạm, giữa hai người đàn ông rõ ràng đang đại diện cho hai lập trường đối lập nhau.

"Nước là tài sản chung của mọi Vòm sống dựa vào Đồng Tro," một người đàn ông trẻ hơn, mặc trang phục vải nhẹ màu be đặc trưng của Vòm Cát, nói lớn, giọng ông mang một sự thuyết phục nồng nhiệt. "Việc thu phí sử dụng giếng nước công cộng không khác gì đánh thuế lên chính sự sống còn của những người không có lựa chọn nào khác."

"Tài sản chung không có nghĩa là miễn phí duy trì," người đàn ông đối diện đáp trả, cao lớn hơn, mặc áo giáp da nặng nề mang dấu hiệu quen thuộc của Binh Diêm dù đã tháo bỏ vũ khí theo quy định của trạm. "Ai đó phải trả tiền cho việc đào sâu thêm giếng, gia cố thành giếng, bảo vệ nó khỏi bị nhiễm độc. Vòm Muối chỉ đơn giản là đòi hỏi một sự đóng góp công bằng cho những gì chúng tôi duy trì."

"Công bằng theo cách nào, khi những khu định cư nhỏ không có gì để đóng góp ngoài chính nước uống của họ?" người đàn ông trẻ phản bác, giọng ông giờ đã gay gắt hơn.

Bách Lâm ra hiệu cho cả nhóm dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ để quan sát mà không bị cuốn vào cuộc tranh cãi, nhưng Khê Miên, không kìm được sự tò mò, hỏi khẽ một người phụ nữ đứng gần đó đang quan sát cuộc tranh luận với vẻ mặt quen thuộc của người đã chứng kiến nó nhiều lần.

"Họ là ai vậy?" cô hỏi.

"Diệp Bá Nhân, phái viên của Vòm Cát," người phụ nữ đáp, chỉ về phía người đàn ông trẻ hơn. "Và Cồ Đình Vực, sứ giả của Khổng Bá Trục. Họ tranh luận như vậy gần như mỗi lần cả hai cùng có mặt ở đây. Đã ba tháng nay rồi."

"Về việc gì?" Diễm Quỳnh hỏi, cũng bị cuốn vào sự tò mò.

"Về tương lai của tất cả chúng ta," người phụ nữ đáp, một nụ cười mệt mỏi trên môi bà. "Vòm Cát muốn thành lập một mạng lưới chia sẻ nước và vật tư giữa các Vòm và khu định cư nhỏ, mở cho tất cả những ai cần. Vòm Muối muốn mọi nguồn tài nguyên phải được kiểm soát chặt chẽ, trao đổi công bằng nhưng không miễn phí, với lý do rằng sự hào phóng không kiểm soát chỉ dẫn đến cạn kiệt nhanh hơn cho tất cả mọi người."

Khê Miên lắng nghe, cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ trong lập luận ấy — nó phản chiếu gần như chính xác cuộc tranh luận giữa Biện Bá Uy và Sử Đình Lam tại Vòm Xanh nhiều tháng trước, chỉ khác là giờ đây, cuộc tranh luận ấy đã vượt ra khỏi ranh giới của một Vòm duy nhất, trở thành một cuộc chiến ý thức hệ trải rộng khắp Đồng Tro.

Cuộc tranh luận tạm lắng khi cả hai phái viên nhận ra sự có mặt của một nhóm mới, và Diệp Bá Nhân, với bản năng ngoại giao nhạy bén, quay sang chào đón đoàn của Khê Miên với một nụ cười thân thiện.

"Xin lỗi vì màn trình diễn ồn ào này," ông nói, cúi đầu lịch sự. "Các vị đến từ Vòm nào?"

"Vòm Xanh," Bách Lâm đáp, bước lên trước theo thói quen bảo vệ đoàn của mình.

Gương mặt Diệp Bá Nhân sáng lên với sự quan tâm thực sự. "Vòm Xanh! Tôi đã nghe Câu Bách Thịnh nhắc đến các vị với sự trân trọng lớn. Ông ấy nói các vị đã hỏi về những điều rất sâu sắc trong chuyến thăm gần đây — về lịch sử, về Thiên Hộ."

Cồ Đình Vực, đứng gần đó, quay lại nhìn họ với một ánh mắt sắc bén hơn hẳn khi nghe đến cái tên ấy, và Khê Miên cảm thấy một sự cảnh giác quen thuộc trỗi dậy trong lòng, nhớ lại cách Hàn Đình Sảng đã phản ứng với chính chủ đề này.

"Vòm Xanh," Cồ Đình Vực lặp lại, giọng ông mang một sự đánh giá lạnh lùng. "Ngài Khổng Bá Trục vẫn còn nhớ đoàn của các vị, từ chuyến ghé thăm không mấy suôn sẻ cách đây vài tháng."

"Chúng tôi hy vọng mối quan hệ giữa hai Vòm không bị ảnh hưởng bởi một sự hiểu lầm cá nhân," Khê Miên nói, chọn lời cẩn thận, không muốn khơi lại xung đột cũ nhưng cũng không muốn tỏ ra khiếp sợ trước lời nhắc nhở ngầm ấy.

"Chúng tôi sẽ chờ xem," Cồ Đình Vực đáp, một nụ cười mỏng không chạm đến mắt ông. "Vòm Muối theo dõi sát sao những Vòm nào chọn đứng về phía sự hỗn loạn, và những Vòm nào chọn đứng về phía trật tự."

Diệp Bá Nhân, cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên, nhanh chóng xen vào với giọng điệu hòa giải quen thuộc của một nhà ngoại giao dày dạn. "Chúng ta không cần biến Trạm Trung Lộ thành một chiến trường," ông nói. "Đây là nơi trung lập, đúng theo tinh thần mà nó được lập ra."

Cồ Đình Vực gật đầu miễn cưỡng, lùi lại một bước, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi đoàn của Khê Miên với một sự dò xét không che giấu trước khi ông quay người bước đi về phía lều trại của Vòm Muối dựng ở rìa xa của trạm.

Khi ông đã đi khuất, Diệp Bá Nhân thở dài, quay sang Khê Miên với vẻ mặt chân thành hơn. "Xin đừng để những gì ông ta nói làm phiền lòng các vị," ông nói. "Nhưng tôi khuyên các vị nên cẩn trọng. Vòm Muối đang thắt chặt kiểm soát trong khu vực này, và họ không ưa những ai đặt câu hỏi về trật tự họ đang cố gắng thiết lập."

"Còn Vòm Cát thì sao?" Bách Lâm hỏi. "Lập trường của các vị là gì, chính xác?"

"Chúng tôi tin rằng sự sống còn lâu dài chỉ có thể đến từ sự chia sẻ, không phải sự kiểm soát," Diệp Bá Nhân đáp, giọng ông vang lên với một niềm tin chân thành. "Câu Bách Thịnh đang cố gắng xây dựng một mạng lưới các Vòm và khu định cư sẵn sàng hỗ trợ lẫn nhau, không phải dựa trên quyền lực của bất kỳ ai, mà dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau. Nếu Vòm Xanh từng cân nhắc tham gia một liên minh như vậy trong tương lai, cánh cửa của chúng tôi luôn rộng mở."

Khê Miên gật đầu, ghi nhớ lời đề nghị ấy dù cô biết đây không phải quyết định cô có thể đưa ra một mình. "Tôi sẽ mang thông điệp này về cho Hội Đồng Vòm Xanh," cô nói. "Cảm ơn ông vì sự thẳng thắn."

Đêm đó, khi cả nhóm ngồi quanh đống lửa nhỏ dựng ở rìa trạm, tiếng ồn ào của các cuộc trò chuyện và trao đổi hàng hóa vẫn tiếp tục vọng lại từ trung tâm khu lều bạt, Diễm Quỳnh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng suy tư đã bao trùm cả nhóm từ sau cuộc gặp gỡ căng thẳng ban chiều.

"Con không hiểu tại sao Vòm Muối lại cử một sứ giả đến một nơi trung lập chỉ để tranh cãi," cô nói. "Nếu họ chỉ muốn kiểm soát, tại sao không đơn giản là làm vậy trong lãnh thổ của mình?"

"Vì quyền lực không chỉ nằm ở việc kiểm soát những gì thuộc về mình," Ngạn Thế Bình đáp, giọng ông trầm ngâm. "Mà còn nằm ở việc thuyết phục người khác rằng cách kiểm soát của mình là đúng đắn, thậm chí cần thiết. Cồ Đình Vực không chỉ đến đây để tranh cãi — ông ta đến để gieo rắc nghi ngờ về mô hình chia sẻ mà Vòm Cát đang cổ vũ, trước khi nó lan rộng quá xa."

Bách Lâm gật đầu tán thành, ánh mắt anh nhìn về phía những ngọn lửa xa xa của khu lều trại chính. "Đây là một cuộc chiến bằng lời nói và niềm tin, trước khi nó có thể trở thành bất cứ điều gì tồi tệ hơn," anh nói. "Và tôi lo rằng chúng ta chỉ mới nhìn thấy phần khởi đầu của nó."

Kiên, ngồi lặng lẽ lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cậu mang một sự trưởng thành mới mà cả hành trình dài đã dần hun đúc nên. "Con nghĩ điều quan trọng nhất chúng ta có thể làm," cậu nói, "là đảm bảo Vòm Xanh chọn phe dựa trên sự thật, chứ không phải dựa trên nỗi sợ hãi hay lời hứa hẹn suông từ bất kỳ ai."

Khê Miên nhìn cậu với một sự tự hào ấm áp, rồi quay lại nhìn về phía những ngọn lửa xa xa của Trạm Trung Lộ, nơi Diệp Bá Nhân và Cồ Đình Vực, đại diện cho hai tầm nhìn đối lập về tương lai, vẫn đang tiếp tục cuộc tranh luận không hồi kết của họ dưới bầu trời đêm đầy sao.

Khi cả đoàn tiếp tục chuẩn bị cho phần còn lại của hành trình, dựng trại tạm thời gần rìa Trạm Trung Lộ để nghỉ ngơi một đêm trước khi lên đường, Khê Miên không thể không cảm nhận rằng cô vừa chứng kiến, một cách trực tiếp và rõ ràng hơn bao giờ hết, đường ranh giới đang dần hình thành giữa các Vòm — một đường ranh giới mà, cô biết, Vòm Xanh sẽ sớm phải đứng về một phía, dù muốn hay không.

Đã sao chép liên kết chương