Đường Tôm Không Có Tên
9 phút đọc

Chương 19

Chương 19

Thứ Hai đầu tuần, khi Hải Yến vừa bước vào văn phòng tạm của mình, điện thoại đã reo vang với một cuộc gọi khẩn từ trụ sở chính của Trung tâm Chứng nhận, không phải từ cấp trên trực tiếp như thường lệ, mà từ chính văn phòng giám đốc. Giọng thư ký ở đầu dây bên kia có phần trịnh trọng khác thường.

“Chị Yến, giám đốc mời chị về trụ sở gấp trong hôm nay, có việc cần trao đổi trực tiếp.”

“Có thể cho tôi biết nội dung trước không, để tôi chuẩn bị tài liệu phù hợp?” Hải Yến hỏi, cố giữ giọng bình thản dù một linh cảm bất an đã bắt đầu dâng lên trong lòng.

“Tôi không rõ chi tiết, chỉ được dặn báo chị về gấp,” người thư ký đáp, giọng có phần ngập ngừng như đang giấu điều gì đó.

Hải Yến gác máy, tim đập nhanh hơn hẳn bình thường. Trong suốt bốn năm làm việc, cô chưa từng bị triệu tập trực tiếp bởi giám đốc theo cách khẩn cấp như vậy, và bản năng nghề nghiệp mách bảo cô rằng chuyện này không liên quan tới kết quả audit thông thường.

Cô lái xe hơn ba tiếng đồng hồ để về tới trụ sở chính ở thành phố, suốt chặng đường cố gắng dự đoán mọi khả năng có thể xảy ra, từ việc hợp đồng với Đại Dương đã được ký kết và cô bị điều chuyển sang vụ việc khác, cho tới những kịch bản tồi tệ hơn mà cô không muốn nghĩ tới.

Phòng làm việc của giám đốc nằm trên tầng cao nhất, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Khi Hải Yến bước vào, không chỉ có giám đốc, mà còn có cả cấp trên trực tiếp của cô và một người phụ trách nhân sự ngồi sẵn, không khí trong phòng nặng nề khác hẳn mọi cuộc họp cô từng tham dự trước đây.

“Mời chị ngồi,” giám đốc nói, giọng ông nghiêm nghị nhưng không gay gắt. “Chị Yến, tôi phải hỏi chị một câu trực tiếp, mong chị trả lời trung thực. Chị có phải là con gái của ông Đỗ Văn Tiến, nguyên chủ nhiệm hợp tác xã Kênh Ba, người từng bị kết án trong vụ án liên quan tới lô hàng nhiễm hoá chất mười năm trước, hay không?”

Căn phòng chìm trong im lặng. Hải Yến nhìn quanh, thấy ánh mắt cấp trên trực tiếp của cô lộ rõ vẻ sốc, có lẽ ông cũng vừa mới biết thông tin này ngay trước khi cô bước vào phòng.

“Đúng,” cô đáp, giọng cô bình tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng. “Tôi là con gái ông Đỗ Văn Tiến.”

“Tại sao chị không khai báo điều này khi nhận nhiệm vụ audit công ty Đại Dương?” Giám đốc hỏi, giọng ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của người đã chuẩn bị sẵn câu hỏi từ trước. “Chị hiểu đây là một xung đột lợi ích nghiêm trọng, có thể khiến toàn bộ kết luận audit của chị bị vô hiệu nếu bị phát hiện, đúng không?”

“Tôi hiểu điều đó,” Hải Yến đáp thẳng thắn. “Nhưng tôi không chủ động xin nhận vụ audit này, nó được phân công theo đúng quy trình luân phiên thông thường. Khi phát hiện ra mối liên hệ, tôi đã cân nhắc rất nhiều, và tôi quyết định giữ im lặng vì tin rằng mình vẫn có thể giữ tính khách quan tuyệt đối trong công việc, dựa hoàn toàn trên bằng chứng kỹ thuật chứ không phải cảm xúc cá nhân.”

“Đó là một quyết định sai lầm,” giám đốc nói, giọng ông nghiêm khắc hơn. “Chị đáng lẽ phải báo cáo ngay từ đầu, để chúng tôi có thể quyết định phân công lại hoặc bổ sung kiểm định viên độc lập cùng tham gia. Việc chị tự ý giữ kín, dù với ý định tốt, đã đặt toàn bộ uy tín của Trung tâm vào rủi ro.”

“Tôi xin nhận trách nhiệm về việc không báo cáo sớm,” Hải Yến nói, cúi đầu nhận lỗi nhưng không hề nao núng trong giọng nói. “Nhưng tôi khẳng định, mọi kết luận tôi đưa ra cho tới thời điểm này đều dựa trên bằng chứng có thể kiểm chứng độc lập, không hề bị bóp méo bởi động cơ cá nhân. Tôi sẵn sàng để bất kỳ ai đối chiếu lại toàn bộ hồ sơ tôi đã thu thập.”

Giám đốc trao đổi ánh mắt với cấp trên trực tiếp của Hải Yến một lúc, rồi thở dài. “Chúng tôi vừa nhận được một lá đơn tố cáo ẩn danh gửi qua email, nêu đích danh mối quan hệ gia đình của chị với vụ án cũ, kèm theo cáo buộc rằng chị đang lợi dụng vị trí audit để trả thù cá nhân, cố tình bóp méo kết quả nhằm hãm hại công ty Đại Dương.”

Hải Yến siết chặt hai tay trên đùi. “Tôi có thể xem nội dung lá đơn đó không?”

Người phụ trách nhân sự đưa cho cô một bản in email tố cáo. Hải Yến đọc lướt qua, nhận ra ngay giọng văn quen thuộc, cách hành văn cẩn trọng, chọn từ ngữ mang tính chuyên môn xen lẫn những cáo buộc cảm tính được cài cắm khéo léo — một phong cách viết mà cô đã thấy thấp thoáng trong cách ông Sơn từng nói chuyện với cô ở quán cơm.

“Tôi không biết ai gửi lá đơn này,” cô nói, dù trong lòng cô gần như chắc chắn về nguồn gốc của nó. “Nhưng tôi khẳng định mọi cáo buộc về việc tôi bóp méo kết quả đều không có căn cứ. Xin quý vị đối chiếu trực tiếp báo cáo kỹ thuật của tôi với dữ liệu thô, không cần tin vào lời tôi nói.”

Cuộc họp kéo dài thêm gần một giờ đồng hồ, với hàng loạt câu hỏi truy vấn chi tiết về từng bước cô đã thực hiện trong quá trình audit. Hải Yến trả lời từng câu một cách bình tĩnh, mạch lạc, dựa hoàn toàn trên tài liệu và số liệu cô đã ghi chép cẩn thận suốt những tuần qua. Dần dần, không khí trong phòng bớt căng thẳng hơn, khi giám đốc và cấp trên của cô nhận ra tính hệ thống và chuyên nghiệp trong cách cô trình bày.

Cuối cùng, giám đốc đưa ra quyết định. “Chúng tôi sẽ không rút chị khỏi vụ audit ngay lập tức, nhưng sẽ bổ sung một kiểm định viên độc lập thứ hai cùng tham gia, đúng như đề xuất chị từng gửi trước đây. Mọi báo cáo từ giờ trở đi phải có chữ ký xác nhận của cả hai người. Chị đồng ý chứ?”

“Tôi đồng ý,” Hải Yến đáp ngay, thậm chí cảm thấy nhẹ nhõm vì đây là kết quả tốt hơn nhiều so với những gì cô lo sợ trên đường tới đây.

“Một điều nữa,” giám đốc nói thêm, giọng ông dịu lại đôi chút. “Tôi hiểu hoàn cảnh của chị, và tôi đánh giá cao sự trung thực chị vừa thể hiện trong cuộc họp này. Nhưng tôi cần nhắc chị, kể từ giờ, mọi động thái của chị sẽ bị soi xét kỹ hơn rất nhiều, không chỉ từ phía công ty Đại Dương, mà có thể từ chính nội bộ chúng tôi. Chị cần chuẩn bị tinh thần cho điều đó.”

Rời khỏi trụ sở chính, Hải Yến ngồi trong xe một lúc lâu trước khi khởi động, cảm giác vừa trải qua một cơn bão nhỏ để lại trong lòng cô một sự mệt mỏi sâu sắc nhưng cũng có phần nhẹ nhõm vì cuối cùng, thân phận thật của cô đã được đưa ra ánh sáng theo cách cô có thể kiểm soát phần nào, thay vì bị phơi bày hoàn toàn bất ngờ theo ý đồ của người đã gửi lá đơn tố cáo kia.

Cô gọi điện báo cho Kiên ngay khi ra tới bãi xe, kể lại toàn bộ diễn biến cuộc họp. “Tôi gần như chắc chắn người gửi đơn tố cáo là ông Sơn,” cô nói. “Cách hành văn, thời điểm gửi ngay sau khi ông ta gặp tôi ở quán cơm, tất cả đều khớp.”

“Nếu đúng vậy, nghĩa là ông ta không chỉ nhận ra chị qua mã định danh trên giấy tờ, mà đã nhận ra chị từ chính gương mặt chị ngay từ lần gặp đầu tiên,” Kiên nói, giọng anh trầm ngâm. “Ông ta biết chị là ai lâu hơn chúng ta tưởng.”

“Đúng vậy,” Hải Yến đáp, khởi động xe, chuẩn bị cho hành trình dài trở về Năm Căn. “Và điều đó có nghĩa là, từ giờ, tôi không còn bất kỳ lợi thế nào về việc giữ bí mật danh tính nữa. Cuộc chơi đã hoàn toàn công khai, cho cả hai phía.”

Hai ngày sau, Trung tâm chính thức cử thêm một kiểm định viên độc lập tham gia cùng cô, một người đàn ông tên Đức, ngoài bốn mươi, có gần mười lăm năm kinh nghiệm trong ngành, được điều từ chi nhánh miền Đông vào để đảm bảo không có bất kỳ quan hệ quen biết nào từ trước với các bên liên quan. Buổi gặp đầu tiên giữa hai người diễn ra trong không khí có phần dè dặt, khi anh Đức không giấu được sự thận trọng của một người vừa được giao nhiệm vụ giám sát chính đồng nghiệp của mình.

“Tôi đã đọc qua toàn bộ hồ sơ chị gửi,” anh Đức nói, giọng anh thẳng thắn nhưng không thiếu phần tôn trọng. “Phải nói thật, cách chị làm việc rất bài bản, tôi không tìm thấy điểm nào cho thấy sự thiên vị trong các kết luận kỹ thuật. Nhưng tôi cũng phải nói rõ, vai trò của tôi là kiểm tra độc lập, nếu tôi thấy bất cứ điều gì bất thường, tôi sẽ báo cáo thẳng lên trên, không nể nang.”

“Đó chính xác là điều tôi mong muốn,” Hải Yến đáp, cảm thấy nhẹ nhõm trước thái độ chuyên nghiệp của người đồng nghiệp mới. “Tôi không cần ai bao che cho tôi. Tôi chỉ cần đảm bảo sự thật cuối cùng được công nhận, bất kể ai là người đưa ra kết luận.”

Sự có mặt của anh Đức, dù ban đầu mang tính giám sát, dần dần trở thành một lợi thế mà Hải Yến không ngờ tới: với vai trò một kiểm định viên hoàn toàn không có liên hệ cá nhân với vụ việc, những phát hiện và kết luận của anh sẽ khó bị phía Đại Dương công kích là thiếu khách quan, tạo thêm một lớp bảo vệ vững chắc cho toàn bộ quá trình audit.

Trên đường trở về Năm Căn sau cuộc họp căng thẳng ở trụ sở chính, Hải Yến ghé qua nhà mẹ, dù trời đã khá khuya. Bà Sáu vẫn còn thức, ngồi trước hiên nhà chờ đợi như thể linh cảm được con gái sẽ ghé qua.

“Có chuyện gì mà con về khuya vậy?” bà hỏi, giọng lo lắng.

Hải Yến kể lại ngắn gọn những gì vừa xảy ra ở trụ sở chính, không giấu giếm gì với mẹ nữa, coi đó như một cách để hàn gắn phần nào khoảng cách vừa mới hé lộ giữa hai người vài ngày trước. Bà Sáu nghe xong, nắm chặt tay con gái, ánh mắt bà đầy lo âu nhưng cũng có một tia kiên định mới mà Hải Yến chưa từng thấy trước đây.

“Mẹ xin lỗi vì đã để con phải một mình đối mặt với chuyện này,” bà nói. “Từ giờ, mẹ sẽ không giấu con điều gì nữa, dù chuyện đó có khiến mẹ xấu hổ tới đâu. Con cần biết gì cứ hỏi, mẹ sẽ trả lời hết.”

Hải Yến ôm lấy mẹ, cảm nhận được sự thay đổi nhỏ nhưng ý nghĩa trong mối quan hệ giữa hai người, một sự gắn kết mới được xây dựng không phải từ sự im lặng bảo bọc như trước, mà từ sự thẳng thắn đối diện với những phần tối tăm nhất của quá khứ chung.

Đã sao chép liên kết chương