Chương 61
Chương 61
Bài phóng sự của Sarah, sau khi được đăng tải, nhanh chóng được dịch ra nhiều thứ tiếng và lan truyền rộng rãi trên các nền tảng mạng xã hội quốc tế, thu hút sự chú ý của nhiều tổ chức nhân quyền và cả một số nghị sĩ nước ngoài quan tâm tới vấn đề buôn người xuyên biên giới. Áp lực quốc tế bắt đầu tạo ra những tác động cụ thể: đại sứ quán của quốc gia nơi ba nạn nhân từng bị giam giữ chính thức lên tiếng cam kết hỗ trợ điều tra, đồng thời hứa sẽ tăng cường phối hợp tìm kiếm người thứ tư vẫn còn mất tích.
Đối mặt với áp lực ngày càng lớn từ cả trong lẫn ngoài nước, Tập đoàn Miền Duyên Hải, lần đầu tiên kể từ khi vụ việc bắt đầu, chính thức lên tiếng thông qua một thông cáo báo chí ngắn gọn, phủ nhận mọi liên hệ với các cáo buộc buôn người, khẳng định họ chỉ là nhà đầu tư tài chính thuần tuý, không tham gia vào hoạt động điều hành trực tiếp của Đại Dương hay bất kỳ công ty con nào khác.
“Đây là lần đầu tiên họ chính thức thừa nhận mối liên hệ với Đại Dương, dù chỉ ở mức độ tài chính,” luật sư Hoàng phân tích trong cuộc họp với Hải Yến và Kiên. “Điều này, một cách gián tiếp, xác nhận những gì chúng ta đã phát hiện qua việc truy vết dòng tiền. Họ không thể tiếp tục phủ nhận hoàn toàn như trước nữa.”
Cùng lúc đó, một luồng thông tin mới xuất hiện qua kênh liên lạc với tổ chức phi chính phủ quốc tế mà Hải Yến đã kết nối trước đó. Họ cung cấp thông tin về một mạng lưới tương tự từng bị phanh phui ở một quốc gia Đông Nam Á khác cách đây ba năm, với phương thức hoạt động gần như giống hệt: lợi dụng ngành đánh bắt hải sản để che giấu hoạt động buôn người, sử dụng các công ty vỏ bọc phức tạp để rửa tiền và né tránh trách nhiệm pháp lý.
“Nếu đây đúng là cùng một mạng lưới, hoặc có liên hệ với nhau,” Hải Yến nói, giọng cô đầy suy tư khi xem qua tài liệu tổ chức quốc tế gửi tới, “thì quy mô thực sự của tổ chức tội phạm này còn lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta từng tưởng tượng, vượt ra ngoài phạm vi của riêng Việt Nam.”
Kiên, xem qua tài liệu, chỉ vào một đoạn mô tả về cách thức rửa tiền của mạng lưới ở quốc gia kia. “Nhìn cách họ mô tả cấu trúc công ty vỏ bọc,” anh nói, “gần như giống hệt với những gì chúng ta tìm thấy quanh Tập đoàn Miền Duyên Hải. Cùng sử dụng quỹ đầu tư đăng ký tại Singapore, cùng phân lớp qua nhiều tầng công ty trung gian để che giấu chủ sở hữu thực sự.”
“Có thể đây không phải trùng hợp,” luật sư Hoàng nhận định, giọng bà nghiêm trọng. “Có thể chúng ta đang đối mặt với một mạng lưới tội phạm xuyên quốc gia, sử dụng cùng một mô hình hoạt động ở nhiều nước khác nhau trong khu vực. Nếu đúng vậy, đây sẽ là một phát hiện có tầm quan trọng vượt xa phạm vi vụ án của chúng ta.”
Hải Yến ngồi lặng người trước quy mô mới mẻ, choáng ngợp của những gì đang dần hé lộ. Cô nhớ lại ngày đầu tiên đứng trước bãi container ở cảng Năm Căn, chỉ với một nghi ngờ nhỏ bé về một lô hàng bị trả về, không thể nào tưởng tượng được rằng, hành trình ấy sẽ dẫn cô đi xa tới mức chạm vào một mạng lưới tội phạm có thể trải rộng khắp cả khu vực Đông Nam Á.
“Chúng ta cần chia sẻ toàn bộ phát hiện này với cơ quan điều tra,” cô nói, giọng cô lấy lại sự vững vàng. “Và có lẽ, cần cả sự phối hợp ở cấp độ quốc tế cao hơn nữa, vượt ra ngoài khả năng của riêng đội điều tra cấp tỉnh.”
Anh trung uý, khi được thông báo về phát hiện mới này, xác nhận sẽ báo cáo lên cấp trên để xem xét khả năng chuyển giao một phần vụ án cho cơ quan điều tra cấp trung ương, thậm chí có thể phối hợp với Interpol nếu quy mô quốc tế của vụ việc được xác nhận. “Đây là một bước ngoặt quan trọng,” anh nói qua điện thoại, giọng anh vừa nghiêm túc vừa có phần thận trọng. “Nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc, vụ án sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều, có thể mất nhiều thời gian hơn để đi tới kết luận cuối cùng.”
“Tôi hiểu,” Hải Yến đáp, dù trong lòng cô không tránh khỏi một chút thất vọng trước viễn cảnh phải chờ đợi lâu hơn nữa. “Nhưng nếu điều đó cần thiết để đảm bảo công lý được thực thi trọn vẹn, tôi sẵn sàng kiên nhẫn.”
Buổi tối, khi ngồi lại một mình, Hải Yến mở bản đồ khu vực Đông Nam Á trên máy tính, đánh dấu những địa điểm liên quan tới vụ việc: Việt Nam, quốc gia nơi ba nạn nhân từng bị giam giữ, và giờ đây, thêm một quốc gia khác từng có vụ việc tương tự. Cô nhìn vào tấm bản đồ, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, cuộc chiến cô đang theo đuổi đã vượt xa khỏi biên giới của một vùng đất nhỏ bé ven biển, trở thành một phần của một cuộc đấu tranh lớn lao hơn nhiều, chống lại một hệ thống tội ác đã bén rễ sâu trong cả một khu vực địa lý rộng lớn.
Cô gọi cho Minh Khang để chia sẻ phát hiện mới, biết rằng anh sẽ là người phù hợp nhất để giúp cô kiểm chứng thêm thông tin qua mạng lưới đồng nghiệp báo chí quốc tế của mình. Anh nghe xong, giọng anh đầy hào hứng xen lẫn thận trọng.
“Nếu đúng là có một mạng lưới xuyên quốc gia, đây sẽ là một trong những vụ điều tra buôn người và rửa tiền lớn nhất khu vực trong nhiều năm trở lại đây,” anh nói. “Tôi sẽ liên hệ với vài đồng nghiệp ở các nước láng giềng, xem họ có thông tin gì bổ sung không, nhưng chúng ta cần cực kỳ thận trọng, không để lộ bất kỳ chi tiết nào có thể gây nguy hiểm cho cuộc điều tra hoặc cho các nạn nhân tiềm năng khác.”
“Tôi hiểu,” Hải Yến đáp. “Tôi chỉ muốn chúng ta có đủ thông tin để hiểu rõ quy mô thực sự của những gì mình đang đối mặt, trước khi quyết định bước tiếp theo.”
Trong những ngày tiếp theo, Minh Khang dần thu thập thêm được một số manh mối từ các đồng nghiệp quốc tế, xác nhận rằng mô hình hoạt động tương tự đã từng xuất hiện ở ít nhất hai quốc gia khác trong khu vực, dù chưa có bằng chứng trực tiếp liên kết chúng với cùng một nhóm người đứng đầu. Đây là một phát hiện quan trọng nhưng cũng đầy thách thức, đòi hỏi sự phối hợp phức tạp giữa nhiều cơ quan chức năng của các quốc gia khác nhau, một quá trình mà Hải Yến hiểu rõ sẽ không thể diễn ra nhanh chóng.
Giữa những diễn biến dồn dập ấy, cô vẫn cố gắng duy trì nhịp sống hằng ngày của mình, dành thời gian cho mẹ, cho Kiên, cho những khoảnh khắc bình dị giữa cơn bão thông tin không ngừng ập tới. Cô hiểu, để có thể đi trọn vẹn hành trình dài này, cô cần giữ cho mình một sự cân bằng, không để bản thân bị cuốn trôi hoàn toàn vào guồng quay của cuộc điều tra, dù nó có hấp dẫn và quan trọng tới đâu.
“Tôi nghĩ,” cô chia sẻ với Kiên vào một buổi tối yên tĩnh hiếm hoi, “chúng ta cần chấp nhận rằng, có những phần của câu chuyện này sẽ mất nhiều năm, thậm chí có thể là nhiều thập niên, để được giải quyết trọn vẹn. Điều quan trọng là chúng ta tiếp tục đóng góp phần của mình, dù nhỏ bé, vào bức tranh lớn hơn đó.”
Kiên gật đầu, nắm lấy tay cô. “Chúng ta đã làm được nhiều hơn những gì hầu hết mọi người dám mơ tới. Dù kết quả cuối cùng có ra sao, tôi tin những gì chúng ta đã làm đã và đang thay đổi cuộc sống của rất nhiều người, theo những cách tốt đẹp hơn.”
Hải Yến tựa đầu vào vai anh, nhìn ra khoảng sân tối bên ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng khuya chiếu một vệt sáng mờ nhạt lên những chậu cây mẹ cô vẫn chăm sóc mỗi ngày. Cô nghĩ tới Hùng và gia đình bà Tư Loan, tới những gia đình khác đang chờ đợi tin tức về người thân mất tích, tới cả những nạn nhân ở những quốc gia xa xôi mà cô chưa từng đặt chân tới nhưng giờ đây, số phận của họ cũng đã trở thành một phần trong hành trình của cô.
“Có những lúc,” cô nói khẽ, “tôi tự hỏi liệu mình có đang ôm đồm quá nhiều không, khi cố gắng gánh vác cả trách nhiệm với những vấn đề vượt xa phạm vi ban đầu của câu chuyện gia đình mình. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu không phải tôi, thì sẽ là ai đứng ra kết nối những mảnh ghép rời rạc này lại với nhau?”
“Chị không ôm đồm,” Kiên đáp, giọng anh chắc chắn. “Chị chỉ đơn giản là không thể làm ngơ trước sự thật, một khi đã nhìn thấy nó. Đó không phải là gánh nặng chị tự chọn, mà là trách nhiệm tự nhiên đến với những người có lương tâm đủ lớn để không thể quay lưng.”
Họ ngồi bên nhau thêm một lúc trong im lặng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy trước khi Kiên phải trở về, để lại Hải Yến với những suy nghĩ miên man về quy mô ngày càng lớn của cuộc chiến mà cô đang theo đuổi, và về sức mạnh nội tâm cô sẽ cần tới để có thể đi trọn vẹn tới cuối con đường, dù con đường ấy còn xa tới đâu và còn phải vượt qua bao nhiêu thử thách nữa.