Chương 40
Chương 40
Sáng hôm sau, Hải Yến tới nhà mẹ sớm hơn thường lệ, mang theo bản photocopy hồ sơ audit cũ cùng tâm trạng nặng trĩu suốt cả đêm không ngủ trọn giấc. Bà Sáu, nhìn thấy vẻ mặt con gái, lập tức gác lại công việc đang làm, pha trà mời cô ngồi xuống bàn, linh cảm được đây sẽ là một cuộc trò chuyện quan trọng.
“Mẹ,” Hải Yến mở lời, giọng cô cố giữ bình tĩnh, “con cần hỏi mẹ về một chuyện, một lô hàng nhỏ, khoảng một năm trước khi vụ ngộ độc lớn xảy ra.”
Gương mặt bà Sáu thoáng biến sắc, đôi tay bà đang rót trà khựng lại nửa chừng. “Con... con biết chuyện đó rồi sao?”
“Con vừa biết, qua cô Tuyết,” Hải Yến đáp, đặt bản photocopy lên bàn. “Mẹ biết chuyện này từ lâu phải không?”
Bà Sáu đặt ấm trà xuống, hai tay bà đan vào nhau, ánh mắt bà nhìn xa xăm như đang quay về một ký ức đã cố chôn giấu thật sâu. “Mẹ biết,” bà thừa nhận, giọng bà khẽ khàng. “Ba con có kể cho mẹ nghe, không lâu sau khi chuyện đó xảy ra. Ổng day dứt lắm, nhiều đêm mẹ thấy ổng trằn trọc không ngủ được, cứ lẩm bẩm một mình về chuyện đã làm.”
“Sao mẹ không kể cho con nghe?” Hải Yến hỏi, giọng cô không giấu được sự tổn thương.
“Mẹ sợ,” bà Sáu đáp, nước mắt bà bắt đầu rơi. “Mẹ sợ nếu con biết chuyện đó, con sẽ nghĩ ba con cũng có tội, sẽ mất đi niềm tin con vẫn giữ suốt bao năm qua về ổng. Mẹ muốn con nhớ về ba con như một người hoàn toàn trong sạch, bị hãm hại oan ức, vì đó là điều duy nhất mẹ có thể trao lại cho con sau khi mất ổng.”
Hải Yến nắm lấy tay mẹ, giọng cô dịu lại. “Mẹ à, con hiểu vì sao mẹ giấu con. Nhưng con nghĩ, ba không cần con nhớ về ổng như một vị thánh hoàn hảo. Ba chỉ cần con nhớ về ổng như một con người thật, có những lúc yếu lòng, nhưng cuối cùng vẫn đủ can đảm để đứng lên làm điều đúng, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.”
Bà Sáu nhìn con gái, đôi mắt bà tràn đầy nước mắt nhưng cũng ánh lên một sự nhẹ nhõm khó tả, như thể bà vừa được giải thoát khỏi một gánh nặng bà đã mang vác một mình suốt mười năm, sợ hãi rằng sự thật này sẽ phá vỡ hình ảnh người cha hoàn hảo trong lòng con gái.
“Con định làm gì với thông tin này?” bà hỏi, giọng bà vẫn còn lo lắng.
“Con sẽ đưa nó vào hồ sơ, cùng với tất cả những bằng chứng khác,” Hải Yến đáp, giọng cô kiên định. “Con muốn toàn bộ sự thật được phơi bày, không chỉ phần có lợi cho gia đình mình. Con nghĩ, đó mới là cách thật sự tôn trọng những gì ba đã hy sinh — không phải bằng cách vẽ nên một hình ảnh hoàn hảo giả tạo, mà bằng cách chấp nhận sự thật trọn vẹn, phức tạp, con người, như chính cuộc đời ổng đã sống.”
Bà Sáu gật đầu, xiết chặt tay con gái. “Mẹ tự hào về con, Yến à. Mẹ tự hào vì con đã trở thành một người mạnh mẽ hơn cả mẹ, dám đối diện với những điều mẹ đã né tránh cả một đời.”
Hai mẹ con ngồi bên nhau một lúc lâu trong im lặng, không cần thêm lời nào, chỉ có sự hiện diện của nhau là đủ để xoa dịu những tổn thương và gánh nặng đã tích tụ suốt mười năm qua. Ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi qua khung cửa, mang theo một cảm giác thanh thản mong manh nhưng chân thật, như thể sau bao nhiêu bão tố, gia đình nhỏ này cuối cùng cũng đang tìm thấy một mảnh đất vững chãi hơn để đứng lên.
Trưa hôm đó, Hải Yến ngồi một mình trong phòng cũ, viết lại toàn bộ câu chuyện đầy đủ về cha mình — không chỉ phần vinh quang, mà cả phần yếu lòng, cả phần sai lầm nhỏ bé đã bị lợi dụng để dựng lên một bản án oan sai lớn hơn nhiều so với những gì ông thực sự đã làm. Cô hiểu, đây sẽ là tài liệu quan trọng nhất trong toàn bộ hồ sơ cô đang xây dựng, không phải vì nó chứng minh cha cô vô tội hoàn toàn, mà vì nó chứng minh một điều còn quan trọng hơn: rằng bản án dành cho ông đã được dàn dựng dựa trên một tội danh ông không hề phạm phải, bằng cách lợi dụng chính một sai lầm nhỏ khác mà ông đã can đảm nhận trách nhiệm.
Cô đặt bút xuống, nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc của căn phòng tuổi thơ, cảm nhận một sự chuyển mình sâu sắc trong chính con người mình. Hành trình cô bắt đầu hơn một tháng trước, với mục tiêu duy nhất là minh oan tuyệt đối cho cha, giờ đây đã trở thành một điều gì đó lớn lao và phức tạp hơn nhiều — một hành trình đi tìm sự thật trọn vẹn, dù sự thật đó có làm lung lay những gì cô từng tin tưởng tuyệt đối, dù nó có buộc cô phải học cách yêu thương cha mình không phải như một biểu tượng hoàn hảo, mà như một con người thật sự, với tất cả những giới hạn và cả sự cao quý trong lựa chọn cuối cùng của ông.
Chiều hôm đó, cô mang bản viết tay của mình tới gặp luật sư Hoàng, trình bày toàn bộ quyết định của mình về việc đưa thông tin này vào hồ sơ chính thức. Luật sư Hoàng đọc kỹ từng trang, gương mặt bà lộ rõ sự trân trọng trước quyết định của Hải Yến.
“Đây là một quyết định rất can đảm,” bà nói, đặt tập giấy xuống bàn. “Nhiều người, ở vị trí của chị, sẽ chọn cách giấu đi thông tin này, chỉ trình bày phần có lợi. Nhưng về mặt pháp lý, tôi nghĩ chị đã chọn đúng. Một hồ sơ minh bạch, đầy đủ, kể cả những chi tiết bất lợi, luôn có sức thuyết phục và độ tin cậy cao hơn nhiều trước bất kỳ hội đồng xét xử nào, so với một hồ sơ được chọn lọc kỹ càng chỉ để tạo dựng hình ảnh có lợi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy,” Hải Yến đáp. “Và tôi nghĩ, đây cũng là cách duy nhất để tôi có thể đối diện với chính mình sau này, biết rằng mình đã theo đuổi sự thật một cách trọn vẹn, không phải một phiên bản đã được chỉnh sửa để phù hợp với những gì tôi muốn tin.”
Luật sư Hoàng gật đầu, bắt đầu hướng dẫn Hải Yến cách trình bày thông tin này trong hồ sơ một cách khéo léo về mặt pháp lý — không phải để che giấu, mà để đảm bảo nó được hiểu đúng trong bối cảnh đầy đủ, tránh bị phía đối phương lợi dụng để đánh lạc hướng toàn bộ vụ việc sang một câu chuyện hoàn toàn khác.
Tối muộn hôm đó, khi đã hoàn thành xong phần bổ sung cho hồ sơ, Hải Yến ngồi một mình trước bàn thờ nhỏ trong nhà mẹ, nơi đặt di ảnh cha. Cô thắp một nén nhang, đứng lặng nhìn gương mặt quen thuộc trong bức ảnh cũ, gương mặt của một người đàn ông đã dạy cô biết bao điều về sự chính trực, và giờ đây, cô cũng đã biết thêm về cả những giới hạn của ông.
“Con không trách ba,” cô thì thầm, giọng cô khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. “Con hiểu, ba cũng chỉ là một con người, phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn mà không ai có câu trả lời hoàn hảo. Con chỉ mong, dù ở đâu, ba cũng cảm thấy nhẹ lòng, vì cuối cùng, sự thật về ba, trọn vẹn và đầy đủ, sắp được đưa ra ánh sáng.”
Cô đứng đó một lúc lâu, để cho làn khói nhang mỏng manh bay lên, hoà vào không khí tĩnh lặng của buổi tối, mang theo lời hứa thầm lặng của một người con dành cho cha mình — không phải lời hứa sẽ chứng minh ông hoàn hảo, mà lời hứa sẽ để cả thế giới biết ông đã thực sự là ai: một con người bình thường, với những sai lầm bình thường, nhưng cuối cùng đã chọn con đường phi thường của lòng dũng cảm và sự chính trực.
Bà Sáu, đứng ở cửa buồng quan sát con gái từ xa, không lên tiếng làm phiền khoảnh khắc riêng tư ấy, chỉ lặng lẽ đứng nhìn, đôi mắt bà cũng ngấn lệ. Khi Hải Yến quay lại, hai mẹ con trao nhau một ánh mắt không cần lời nói, một sự thấu hiểu sâu sắc đã được xây dựng qua tất cả những gì họ vừa cùng nhau trải qua.
Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, Hải Yến mở lại toàn bộ hồ sơ đã tích luỹ suốt hơn một tháng qua, giờ đây đã dày thêm một chương mới, phức tạp và đau đớn hơn nhưng cũng chân thực hơn bất kỳ điều gì trước đó. Cô hiểu, phần khó khăn nhất của cuộc hành trình đi tìm sự thật về cha mình đã khép lại. Nhưng phía trước, vẫn còn cả một chặng đường dài để biến sự thật ấy thành công lý thực sự — không chỉ cho cha cô, mà cho tất cả những ai đã và đang phải trả giá vì một hệ thống được dựng lên bởi lòng tham của một số ít người, trên nỗi đau của biết bao gia đình nhỏ bé khác.
Cô tắt đèn, nằm xuống, và trong khoảnh khắc trước khi giấc ngủ ập tới, cô cảm nhận một sự bình yên lạ lùng len vào lòng — không phải vì mọi chuyện đã kết thúc, mà vì cô đã học được cách chấp nhận sự thật trọn vẹn, phức tạp, thay vì cố gắng bám víu vào một phiên bản đơn giản hoá dễ chịu hơn nhưng không hoàn toàn chân thực. Đó, cô nghĩ, mới thực sự là điều cha cô đã cố dạy cô suốt những năm tháng thơ ấu, dù khi đó cô còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa sâu xa của nó, và phải mất mười năm, cùng biết bao nước mắt, cô mới thực sự thấm thía được trọn vẹn bài học ấy.