Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 43

Chương 43

Bài viết điều tra dài kỳ của Minh Khang được đăng đúng như dự kiến, sau khi ban biên tập cân nhắc kỹ lưỡng trong nhiều ngày về mức độ rủi ro pháp lý. Bài báo, dù không nêu đích danh vai trò của ông Vinh trong vụ Kênh Ba vì thiếu bằng chứng trực tiếp, vẫn vẽ nên một bức tranh rõ ràng về mô hình hoạt động lặp đi lặp lại của các dự án bất động sản ven biển do ông đứng sau, kèm theo lời kể của những gia đình từng chịu ảnh hưởng ở miền Trung nhiều năm trước.

Bài viết tạo ra một làn sóng phản ứng mạnh mẽ hơn bất kỳ ai trong nhóm của Hải Yến dự đoán. Chỉ trong vòng hai mươi tư giờ, nó được chia sẻ rộng rãi trên nhiều diễn đàn, thu hút sự chú ý của một số đại biểu quốc hội quan tâm tới vấn đề quản lý đất đai ven biển, và cả một vài tổ chức phi chính phủ hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ môi trường và quyền lợi nông dân.

“Tôi chưa từng thấy một bài viết nào của mình lan toả nhanh như vậy,” Minh Khang nói qua điện thoại với Hải Yến, giọng anh vừa phấn khích vừa có phần lo lắng. “Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc, tôi đang trở thành mục tiêu công kích trực tiếp hơn bao giờ hết. Sáng nay tòa soạn nhận được một cuộc gọi từ văn phòng luật sư của một trong các công ty tôi nhắc tới, đe doạ kiện vì tội bôi nhọ.”

“Anh có sao không?” Hải Yến hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

“Tôi ổn,” Minh Khang đáp, dù giọng anh không giấu được sự căng thẳng. “Ban biên tập ủng hộ tôi, vì mọi thông tin trong bài đều có nguồn xác thực, được kiểm chứng kỹ lưỡng trước khi đăng. Nhưng chị biết đấy, ngay cả khi thắng kiện, quá trình đối phó với những vụ kiện như vậy cũng đủ để làm kiệt sức bất kỳ ai.”

Buổi chiều, một diễn biến bất ngờ xảy ra: một đại biểu Hội đồng Nhân dân tỉnh, người từng chất vấn về tình trạng quản lý đất đai ven biển trong một phiên họp cách đây không lâu, chủ động liên hệ với luật sư Hoàng, bày tỏ mong muốn được cung cấp thêm thông tin về vụ việc để có cơ sở đưa ra chất vấn chính thức tại kỳ họp sắp tới.

“Đây là một cơ hội quan trọng,” luật sư Hoàng nhận định trong cuộc họp khẩn với Hải Yến và Kiên ngay tối hôm đó. “Nếu vụ việc được đưa ra chất vấn công khai tại Hội đồng Nhân dân, nó sẽ tạo áp lực chính trị chính thức, buộc các cơ quan chức năng phải đẩy nhanh tiến độ xử lý, thay vì để nó chìm dần theo thời gian như nhiều vụ việc tương tự khác.”

“Chúng ta cần chuẩn bị những gì?” Hải Yến hỏi.

“Tôi sẽ soạn một bản tóm tắt vụ việc, chỉ gồm những thông tin đã được xác minh chắc chắn, để gửi cho vị đại biểu đó,” luật sư Hoàng nói. “Chúng ta cần cẩn trọng, không được để lộ những chi tiết nhạy cảm có thể ảnh hưởng tới quá trình điều tra hình sự đang diễn ra song song.”

Kiên, lắng nghe cuộc trao đổi, lên tiếng với một sự lo lắng khác. “Nếu vụ việc được đưa ra công khai ở cấp độ chính trị như vậy, tôi nghĩ phía bên kia sẽ phản ứng còn mạnh mẽ hơn nữa. Họ không thể để một vụ việc liên quan tới mình bị chất vấn công khai trước cả một hội đồng dân cử.”

“Tôi biết,” Hải Yến đáp, giọng cô nghiêm túc. “Nhưng tôi nghĩ, đây chính xác là điều chúng ta cần — một áp lực đủ lớn, đủ công khai, để họ không còn có thể dùng những chiến thuật ngầm như trước đây nữa. Ánh sáng công khai, dù mang lại rủi ro, cũng chính là thứ vũ khí mạnh nhất chống lại những gì họ đã cố gắng che giấu suốt một thập niên.”

Cuộc họp kết thúc với một kế hoạch hành động cụ thể cho những ngày sắp tới, nhưng cũng để lại trong lòng cả ba người một cảm giác rõ ràng rằng, họ đang bước vào một giai đoạn mới của cuộc chiến — không còn chỉ là một cuộc điều tra âm thầm giữa vài cá nhân, mà đã trở thành một vấn đề công khai, thu hút sự chú ý của công luận và cả những người có quyền lực chính thức trong bộ máy nhà nước, mang theo cả cơ hội lớn lao lẫn rủi ro tương xứng.

Vài ngày sau, Hải Yến nhận được lời mời gặp trực tiếp vị đại biểu Hội đồng Nhân dân, một người phụ nữ tên Lan, ngoài năm mươi tuổi, từng có nhiều năm công tác trong ngành nông nghiệp trước khi chuyển sang hoạt động dân cử. Cuộc gặp diễn ra tại văn phòng riêng của bà, không khí trang trọng nhưng không kém phần gần gũi.

“Tôi đã đọc bài viết của anh Khang, và tôi cũng nhận được bản tóm tắt từ luật sư Hoàng,” bà Lan nói, giọng bà điềm đạm nhưng đầy sức nặng. “Tôi phải nói thật, đây không phải lần đầu tôi nghe những câu chuyện về tình trạng thu gom đất ven biển bất minh. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy một hồ sơ đủ chi tiết, đủ bằng chứng, để có thể đưa ra chất vấn chính thức mà không sợ bị bác bỏ vì thiếu căn cứ.”

“Chúng tôi rất mong nhận được sự hỗ trợ của bà,” Hải Yến nói, giọng cô chân thành. “Gia đình tôi, và nhiều gia đình khác trong vùng, đã chờ đợi một tiếng nói chính thức như vậy suốt rất nhiều năm.”

“Tôi sẽ đưa vấn đề này ra chất vấn tại kỳ họp tới,” bà Lan khẳng định. “Nhưng tôi cũng phải nói trước, con đường này sẽ không dễ dàng. Sẽ có những áp lực từ nhiều phía, kể cả từ chính trong nội bộ Hội đồng, muốn tôi rút lại chất vấn hoặc làm nhẹ đi mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Tôi cần chị chuẩn bị tinh thần, và cả những bằng chứng vững chắc nhất, để tôi có thể đứng vững trước áp lực đó.”

Hải Yến gật đầu, cảm nhận rõ ràng trọng lượng của lời hứa vừa được đưa ra, cũng như những thử thách mới đang dần hé lộ trên con đường phía trước. Rời khỏi văn phòng bà Lan, cô cảm thấy một sự pha trộn giữa hy vọng và lo lắng, khi nhận ra, cuộc chiến này giờ đây đã chính thức bước vào một đấu trường mới, nơi không chỉ có bằng chứng và sự thật, mà còn có cả những toan tính chính trị phức tạp mà cô chưa từng có kinh nghiệm đối phó.

Cô gọi ngay cho luật sư Hoàng để báo tin, và cả hai cùng thống nhất cần chuẩn bị một bộ tài liệu tóm tắt súc tích nhưng đầy đủ, dễ hiểu cho những người không chuyên về kỹ thuật xét nghiệm hay pháp lý, để bà Lan có thể sử dụng hiệu quả trong phiên chất vấn sắp tới. Đây là một dạng công việc hoàn toàn mới đối với Hải Yến, đòi hỏi cô phải học cách trình bày một câu chuyện phức tạp, đầy những chi tiết kỹ thuật, thành một thông điệp rõ ràng, có sức thuyết phục trước một hội đồng dân cử.

Buổi tối, khi kể lại cho Kiên nghe về cuộc gặp với bà Lan, anh tỏ ra vừa lạc quan vừa thận trọng. “Đây là một bước tiến lớn,” anh nói. “Nhưng chị nhớ lời bà Lan nói không, sẽ có áp lực từ nhiều phía muốn bà ấy rút lại chất vấn. Tôi nghĩ, phía Đại Dương và những người đứng sau chắc chắn sẽ tìm cách tiếp cận bà ấy, hoặc tìm cách gây sức ép lên cả Hội đồng Nhân dân.”

“Tôi cũng lo điều đó,” Hải Yến thừa nhận. “Nhưng tôi tin bà Lan là người có bản lĩnh, không dễ dàng bị lay chuyển. Điều chúng ta cần làm là đảm bảo bằng chứng của mình đủ vững chắc, để dù áp lực có lớn tới đâu, sự thật vẫn không thể bị bóp méo hay chối bỏ.”

Họ dành thêm một giờ đồng hồ để rà soát lại toàn bộ kế hoạch, phân chia công việc chuẩn bị tài liệu cho phiên chất vấn sắp tới, mỗi người một phần trách nhiệm cụ thể. Khi Kiên ra về, Hải Yến đứng nhìn theo cho tới khi bóng anh khuất hẳn sau khúc quanh đầu ngõ, lòng cô tràn đầy một niềm tin mới, dù biết rõ con đường phía trước vẫn còn rất nhiều chông gai đang chờ đợi.

Trước khi vào nhà, cô đứng lại một lúc ngoài sân, nhìn lên bầu trời đêm, nghĩ về hành trình đã đi qua kể từ ngày đầu tiên đặt chân xuống bãi container cảng Năm Căn. Từ một kiểm định viên âm thầm mang theo bí mật cá nhân, giờ đây cô đã trở thành một phần của một mạng lưới rộng lớn gồm luật sư, nhà báo, đại biểu dân cử, và biết bao con người bình thường khác đã chọn đứng lên vì sự thật. Cô chưa từng tưởng tượng hành trình của mình sẽ đi xa tới mức này, nhưng giờ đây, nhìn lại, cô không hề hối tiếc về bất kỳ bước chân nào mình đã đi qua.

Cô bước vào nhà, khép cửa lại sau lưng, mang theo cả gánh nặng trách nhiệm lẫn niềm hy vọng đang lớn dần từng ngày, sẵn sàng cho những gì còn đang chờ đợi ở phía trước, dù đó là thắng lợi hay thử thách mới, cô biết mình sẽ không còn phải đối mặt với chúng một mình nữa. Đó là điều duy nhất cô có thể chắc chắn khi bước vào giấc ngủ đêm đó, và với cô, lúc này, chỉ cần điều đó thôi cũng đã đủ để tiếp thêm sức mạnh cho ngày mai, cho tất cả những ngày còn lại trên con đường phía trước, dù dài hay ngắn, dù dễ dàng hay gian nan, dù kết quả cuối cùng có ra sao đi chăng nữa. Ngoài kia, ánh trăng khuya vẫn lặng lẽ soi sáng con hẻm nhỏ, như một chứng nhân thầm lặng cho tất cả những gì đang diễn ra trong lòng thị trấn ven biển này.

Đã sao chép liên kết chương