Chương 44
Chương 44
Minh Khang liên lạc lại với Hải Yến vào một buổi sáng, giọng anh đầy phấn khích. “Chị Yến, người đồng nghiệp của tôi ở miền Trung vừa kết nối tôi với một gia đình từng chịu ảnh hưởng trực tiếp từ dự án của ông Vinh bảy năm trước. Họ đồng ý nói chuyện với chị, nếu chị muốn.”
Hải Yến đồng ý ngay, sắp xếp một cuộc gọi video vào buổi tối cùng ngày. Gia đình ấy là ông bà Tư Hạnh, từng là chủ nhiệm hợp tác xã nuôi trồng thuỷ sản ở một làng chài nhỏ thuộc tỉnh Quảng Ngãi, người đã mất chức, mất tài sản, và suýt vướng vòng lao lý trong một vụ việc có nhiều điểm tương đồng đáng kinh ngạc với vụ của cha cô.
“Chú nghe câu chuyện của cháu qua bài báo,” ông Tư Hạnh nói qua màn hình, giọng ông run run vì xúc động. “Chú không ngờ, sau bảy năm, lại có người khác cũng trải qua đúng những gì gia đình chú từng chịu đựng. Ao nuôi tự nhiên bị ô nhiễm, chú bị quy trách nhiệm, suýt vào tù nếu không nhờ có vài nhân chứng đứng ra minh oan vào phút chót. Nhưng đất đai thì không giữ lại được, tất cả đã bị bán tháo với giá rẻ mạt ngay sau đó.”
“Chú có biết ai đứng sau việc thu mua đất không?” Hải Yến hỏi, ghi chép cẩn thận từng chi tiết.
“Lúc đó chú không biết, chỉ biết công ty mua đất có tên khác, nhưng qua bài báo của cháu Khang, chú mới nhận ra có thể cùng một nhóm người đứng sau,” ông Tư Hạnh đáp. “Chú vẫn còn giữ một số giấy tờ cũ, hợp đồng chuyển nhượng đất, nếu cháu cần chú có thể gửi qua.”
Cuộc trò chuyện kéo dài gần hai giờ đồng hồ, với ông Tư Hạnh kể lại chi tiết toàn bộ những gì gia đình ông đã trải qua, những điểm tương đồng đáng sợ với câu chuyện của chính Hải Yến khiến cô nhiều lần phải dừng lại, cố kìm nén cảm xúc đang dâng trào. Đây không còn là một vụ việc đơn lẻ nữa — nó là bằng chứng sống động cho một mô hình tội ác có hệ thống, lặp lại ở nhiều nơi, với cùng một kịch bản, chỉ khác tên gọi và địa điểm.
Sau cuộc gọi, Hải Yến ngồi lặng người một lúc lâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc dồn dập trong lòng. Cô gọi ngay cho luật sư Hoàng, kể lại toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện.
“Đây là một phát hiện cực kỳ quan trọng,” luật sư Hoàng nói, giọng bà đầy phấn khích nghề nghiệp. “Nếu chúng ta có thể chứng minh đây là một mô hình lặp lại có chủ đích, không phải trùng hợp ngẫu nhiên, tính chất pháp lý của vụ việc sẽ thay đổi hoàn toàn — từ một vụ gian lận đơn lẻ trở thành một tổ chức tội phạm có hệ thống, với mức độ xử lý nghiêm khắc hơn nhiều.”
“Chúng ta cần làm gì tiếp theo?” Hải Yến hỏi.
“Tôi sẽ liên hệ với một đồng nghiệp luật sư ở Quảng Ngãi, người có thể hỗ trợ gia đình ông Tư Hạnh chính thức hoá lời khai của họ,” luật sư Hoàng nói. “Nếu chúng ta có thể liên kết hai vụ việc lại với nhau trong cùng một hồ sơ, sức nặng chứng cứ sẽ tăng lên gấp bội.”
Buổi tối, khi kể lại cho Kiên nghe về cuộc gọi, Hải Yến không giấu được sự xúc động. “Tôi cứ nghĩ, hành trình của mình là duy nhất, là nỗi đau riêng của gia đình mình. Nhưng giờ tôi nhận ra, đây là nỗi đau chung của biết bao gia đình khác, ở những nơi khác, mà tôi chưa từng biết tới.”
“Đó cũng là lý do vì sao chúng ta phải tiếp tục,” Kiên nói, nắm lấy tay cô. “Không chỉ vì gia đình chúng ta, mà vì tất cả những gia đình khác đã và có thể sẽ còn phải chịu chung số phận, nếu không ai đứng lên ngăn chặn mô hình tội ác này lại.”
Hải Yến gật đầu, một quyết tâm mới, lớn lao hơn bao giờ hết, dần hình thành trong lòng cô. Cuộc chiến này, giờ đây, không còn chỉ là cuộc chiến của riêng cô nữa, mà đã trở thành một phần của một cuộc đấu tranh rộng lớn hơn, vượt ra ngoài ranh giới của một vùng đất, một gia đình, để chạm tới số phận của biết bao cộng đồng ven biển khác trên khắp đất nước.
Vài ngày sau, gói bưu phẩm từ ông Tư Hạnh tới nơi, chứa bản sao các hợp đồng chuyển nhượng đất cũ, những tờ giấy đã ố vàng theo thời gian nhưng vẫn giữ nguyên giá trị pháp lý. Hải Yến cùng luật sư Hoàng dành cả một buổi chiều để đối chiếu chúng với những tài liệu về Rạch Gốc và Đầm Cùng mà Kiên đã thu thập được trước đó, tìm kiếm bất kỳ điểm chung nào về mặt cấu trúc pháp lý, cách thức chuyển nhượng, hay tên các công ty trung gian đứng ra thu mua.
“Nhìn kìa,” luật sư Hoàng nói, chỉ vào một dòng nhỏ trong hợp đồng của ông Tư Hạnh. “Công ty đứng ra mua đất ở Quảng Ngãi bảy năm trước có cùng địa chỉ đăng ký kinh doanh với một trong những công ty vệ tinh từng xuất hiện trong hồ sơ đất đai ở Rạch Gốc mà anh Kiên thu thập được. Đây không thể là trùng hợp.”
Hải Yến nhìn vào dòng địa chỉ ấy, một căn hộ chung cư nhỏ ở quận 1, thành phố Hồ Chí Minh, rõ ràng chỉ là một địa chỉ đăng ký hình thức, không phải nơi hoạt động thực sự của bất kỳ doanh nghiệp nào. Đây chính là kiểu công ty vỏ bọc thường được dùng để che giấu danh tính thật của những người đứng sau, một thủ đoạn phổ biến trong các vụ việc rửa tiền hay gian lận tài chính quy mô lớn mà cô từng đọc qua trong các tài liệu chuyên ngành.
“Nếu chúng ta có thể lần theo chuỗi công ty vỏ bọc này, có thể sẽ tìm ra bằng chứng trực tiếp kết nối ông Vinh với cả hai vụ việc,” luật sư Hoàng nhận định, giọng bà đầy hy vọng. “Nhưng việc này đòi hỏi chuyên môn điều tra tài chính sâu hơn những gì chúng ta có thể tự làm. Tôi nghĩ đã tới lúc cần đề nghị cơ quan điều tra mở rộng phạm vi, phối hợp với cơ quan thuế và ngân hàng để lần theo dòng tiền.”
Hải Yến gật đầu, ghi chú lại đề xuất này để trình bày với anh trung uý trong buổi làm việc tiếp theo. Cô cảm nhận rõ ràng, mỗi ngày trôi qua, bức tranh toàn cảnh về mạng lưới tội ác này lại hiện ra rõ nét hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đồng thời mong manh hơn trước sức nặng ngày càng lớn của những bằng chứng đang được tập hợp lại từ khắp mọi miền đất nước.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Hải Yến gọi lại cho ông Tư Hạnh để cảm ơn ông đã gửi tài liệu, đồng thời hỏi thăm thêm về cuộc sống hiện tại của gia đình ông sau những biến cố năm xưa. Giọng ông trầm xuống khi kể lại, dù đã bảy năm trôi qua, gia đình ông vẫn chưa thể hoàn toàn gượng dậy, phải chuyển tới một vùng đất khác, làm lại từ đầu với một nghề hoàn toàn xa lạ.
“Chú không mong gì lấy lại được đất đai đã mất,” ông nói, giọng ông chứa đựng một sự cam chịu đã kéo dài quá lâu. “Chú chỉ mong, câu chuyện của gia đình chú, cộng với câu chuyện của gia đình cháu, sẽ giúp ngăn chặn được chuyện tương tự xảy ra với những gia đình khác trong tương lai.”
Lời nói ấy của ông Tư Hạnh khắc sâu vào tâm trí Hải Yến, trở thành một nguồn động lực mới, vượt ra ngoài mong muốn cá nhân về việc minh oan cho cha mình. Cô nhận ra, hành trình cô đang theo đuổi giờ đây mang một ý nghĩa lớn lao hơn nhiều: không chỉ là đòi lại công bằng cho quá khứ, mà còn là ngăn chặn một tương lai đầy rẫy những bi kịch tương tự có thể tiếp tục xảy ra, ở bất kỳ vùng đất ven biển nào khác trên khắp đất nước, nếu không ai đủ can đảm đứng lên vạch trần và chấm dứt mô hình tội ác đã âm thầm vận hành suốt nhiều năm qua.
Cô ghi lại lời hứa của ông Tư Hạnh vào cuốn sổ tay, thêm vào danh sách những cái tên và câu chuyện mà cô đã cam kết sẽ không để họ rơi vào quên lãng, trước khi tắt đèn, chuẩn bị cho một ngày mới với khối lượng công việc vẫn còn ngổn ngang phía trước.
Nằm trong bóng tối, cô nghĩ về khoảng cách địa lý giữa Năm Căn và Quảng Ngãi, hàng trăm cây số chia cắt hai vùng đất, hai gia đình xa lạ, vậy mà số phận của họ lại giao thoa với nhau qua một sợi dây vô hình dệt nên bởi cùng một mạng lưới lợi ích tham lam. Cô tự hỏi, còn bao nhiêu gia đình khác, ở bao nhiêu vùng đất khác dọc theo dải bờ biển hình chữ S này, đang hoặc đã từng chịu chung số phận mà chưa từng có cơ hội được lên tiếng, được lắng nghe, được kết nối với nhau để cùng nhau đòi lại công bằng.
Suy nghĩ ấy vừa khiến cô cảm thấy nặng nề trước quy mô thực sự của những gì cô đang đối mặt, vừa tiếp thêm cho cô một sức mạnh mới — sức mạnh của sự đồng cảm, của một cộng đồng vô hình đang dần hình thành giữa những con người chưa từng gặp mặt nhưng cùng chung một nỗi đau, cùng chung một khát vọng được nhìn nhận sự thật, dù họ chưa từng biết tới sự tồn tại của nhau cho tới ngày hôm nay, cho tới khi một sợi dây vô hình mang tên sự thật đã kết nối tất cả họ lại với nhau, xuyên suốt từ Nam ra Trung, bất chấp mọi khoảng cách địa lý và thời gian.